"Tiểu Tần sư phụ sang chơi này. Lão Cung, ông đừng có rúc trong phòng tìm mấy cái lá trà rách nát của ông nữa, Tiểu Tần sư phụ sang rồi đây." Quách Minh Châu đứng ở cửa bếp gọi với vào trong, rồi quay sang hỏi: "Tiểu Tần sư phụ, cháu có muốn uống nước ép không? Cô đang định ép trái cây đây."
Cung Lương lật đật từ trong phòng chạy ra, dặn con gái: "Bảo Châu, con trèo lên cái tủ trên kia tìm thử xem, bố nhớ rõ ràng là có một hộp trà Sơn Thượng Vân Vụ mà."
Ánh mắt của Cung Bảo Châu lúc này đã dán chặt vào bát Tứ Hỉ Thang Đoàn: "Bố ơi, hôm nay cứ tạm nghỉ tìm đi. Có khi bố để quên ở nhà khác rồi, ngày mai bảo anh hai đi tìm sau."
"Bánh trôi mà không ăn ngay là nguội mất đấy."
Lúc này Cung Lương mới nhìn thấy bát Tứ Hỉ Thang Đoàn.
Cung Lương suýt chút nữa cảm động đến rơi nước mắt.
Trưa nay ông ấy mới nói với Tần Hoài là muốn ăn Tứ Hỉ Thang Đoàn, thế mà tối nay Tần Hoài đã làm luôn rồi!
Lại còn là cất công làm thêm giờ nữa chứ!
Quá cảm động, cảm động đến mức bây giờ ông ấy chỉ muốn sắm ngay thứ gì đó cho căn nhà bên cạnh.
Trịnh Đạt làm việc chán thật đấy, Tần Hoài ở một mình mà lại đi thuê căn hộ có hai phòng ngủ, sao không biết đường thuê một căn nhà to hơn chút cơ chứ.
Nếu thuê hắn biệt thự đơn lập, tốt nhất là loại có kèm sân vườn ấy, thì chăng phải ông sẽ có cớ để mua thêm bao nhiêu thứ đồ tặng hắn sao?
"Chú Cung, hôm nay cháu vừa hay rảnh rỗi, nên lúc về nhà đã tranh thủ làm mẻ Tứ Hỉ Thang Đoàn này. Phiền mọi người nếm thử xem hương vị có chuẩn không, có chỗ nào chưa đạt không. Lần đầu tiên cháu làm nên cũng chưa có kinh nghiệm gì."
"Không vấn đề, không vấn đề, bánh trôi đẹp thế này thì làm sao mà có vấn đề được chứ." Cung Bảo Châu nóng lòng chạy vào bếp lấy thìa, múc ngay một viên nhân rau tể thái đưa vào miệng.
Cung Bảo Châu lộ vẻ mặt cực kỳ mãn nguyện.
"Ưm~ Trưa được ăn cơm do chú Hoàng nấu, tối lại được ăn Tứ Hỉ Thang Đoàn do Tiểu Tần sư phụ làm, giá mà ngày nào cũng được ăn ngon thế này thì tốt biết mấy."
Quách Minh Châu đứng ở cửa bếp, bất đắc dĩ nhìn cô con gái chẳng có tiền đồ của mình, lắc đầu cười đùa: "Con cũng chỉ có chút tiền đồ cỏn con ấy thôi, còn thua xa cả bố con đấy. Lý tưởng tối cao thời trẻ của bố con, tốt xấu gì cũng là ăn trọn một tháng Giải Hoàng Thiêu Mạch rồi ăn tiếp một tháng Song Giải Bao, chứ đâu có như con, mới ăn một miếng Tứ Hi Thang Đoàn đã thỏa mãn rồi."
"Mẹ ơi, khác nhau mà, ngon lắm!" Cung Bảo Châu nghiêm túc phản bác: "Tứ Hỉ Thang Đoàn của Tiểu Tần sư phụ làm siêu ngon luôn!"
Nói xong, Cung Bảo Châu nhét nốt nửa viên Tứ Hỉ Thang Đoàn còn lại vào miệng, sau đó lại vươn tay múc viên nhân rau tể thái ở bát kia.
"Bố ơi, đằng nào bố cũng không thích ăn nhân rau tể thái, mẹ cũng không thích, để con ăn giúp mọi người luôn cho!" Cung Bảo Châu nhai nhóp nhép, nói giọng không rõ chữ.
Tần Hoài lập tức chộp được trọng điểm, nhìn sang Cung Lương: "Chú Cung không ăn được rau tể thái ạ?"
Cung Lương gật đầu: "Hồi bé chú ăn nhiều quá rồi. Có năm nhà chú bắt chước người miền Bắc gói sủi cảo ăn Tết, nhìn thấy nhân rau tể thái là chú chỉ muốn khóc thét thôi."
Tần Hoài gật gật đầu: "Vậy là lỗi của cháu rồi, cháu quên hỏi xem chú có kiêng ăn gì không. Tứ Hỉ Thang Đoàn còn có loại nhân củ cải thái sợi nữa, ngày mai cháu sẽ làm nhân củ cải bù cho chú."
"Bố em cũng không thích ăn nhân củ cải đâu." Cung Bảo Châu nhanh nhảu đáp, "Bố em chỉ thích ăn loại Bách Quả Hãm mà bây giờ chẳng còn mấy ai làm thôi."
"Bách Quả Hãm ạ?" Tần Hoài ngẫm nghĩ một chút, lục lọi lại những thông tin liên quan trong đầu: "Là loại nhân trộn lẫn nhiều loại hạt và hoa quả khô, thêm cả các nguyên liệu ngọt như dừa nạo, vừng vào với nhau, thường dùng làm nhân bánh Trung thu đúng không ạ?"
Cung Bảo Châu không rõ lắm, nuốt chửng viên bánh trôi trong miệng: "Chắc là thế ạ, em cũng không biết cụ thể làm thế nào. Bây giờ gần như chẳng thể mua được bánh trôi Bách Quả Hãm nữa, mọi người đều không thích ăn loại này."
"Đó là do họ không biết làm thôi." Cung Lương chép miệng, "Năm xưa bánh trôi Bách Quả Hãăm do Tỉnh sư phụ làm mới là ngon đệ nhất”
Tần Hoài không ngờ Bách Quả Hãm lại có thể nhồi làm nhân bánh trôi. Nhìn vẻ mặt và giọng điệu của Cung Lương, hắn hoàn toàn tin tưởng món bánh trôi Bách Quả Hãm do Giang Vệ Kim làm thật sự rất ngon.
Nhưng nếu là Bách Quả Hãm thì phiền phức to rồi.
Loại nhân này Tần Hoài không biết làm, hắn chỉ mới nghe tên qua. Bách Quả Hãm thường xuất hiện trong bánh Trung thu, mà Tần Hoài thì chưa từng làm bánh Trung thu bao giờ.
Dù sao thì quán ăn sáng bán Tam Đinh Bao và Tứ Hỉ Giảo đã là cực hạn rồi. Nếu bán thêm cả bánh Trung thu nữa, thì Tiệm Ăn Sáng Tần Gia có thể đổi tên thành Tiệm Tạp Hóa Tần Gia cái gì cũng bán luôn cho rồi.
Đương nhiên nguyên nhân chủ yếu nhất vẫn là do Tần Lạc không thích ăn bánh Trung thu.
Trước đây ở Cầu Huyền có một cửa tiệm nhỏ làm bánh Trung thu Ngũ Nhân vô cùng xuất sắc. Nguyên liệu cực kỳ chính tông, các loại hạt và hoa quả khô đều là hàng thượng phẩm được tuyển chọn kỹ lưỡng, ngọt nhưng không hề ngấy. Không giống như đa số các loại bánh Ngũ Nhân bán tràn lan trên thị trường, cắn một miếng đã thấy ngọt khé cổ và ngấy tận óc, cắn thêm miếng nữa là muốn thăng thiên luôn.
LVQ8371