"Tôi nghe nói bây giờ ghép bàn còn ghép cả vào phòng bao nữa, sáng nay Đổng Sĩ còn kể trong bếp, bảo là điện thoại của mấy khách quen có thẻ VIP Hoàng Kí đều bị gọi đến cháy máy. Có người ra giá cao mua chỗ, một chỗ từ 500 đến 1000 tệ, lại còn có cả phe vé làm trưng gian muốn ăn tiền chênh lệch nữa cơ.”
"Thẻ VIP của Hoàng Kí thì cậu biết rồi đấy, đều là tích lũy từ từng bữa ăn mà thành. Khách quen có thẻ VIP không nhiều, thậm chí có người chỉ là hàng xóm láng giềng quanh đây, bao nhiêu tiền lương hưu mấy năm nay đều cống nạp hết cho Hoàng Kí."
"Có người thiếu tiền, cũng có người không thiếu tiền. Sáng nay Tào Lĩnh Ban biết chuyện này xong cứ suy nghĩ mãi xem nên xử lý thế nào. Chuyện ghép bàn trong phòng bao là khó tránh khỏi, nhưng nếu thật sự có phe vé nhúng tay vào thì sẽ làm hỏng danh tiếng của Hoàng Kí. Hơn nữa, có những vị khách điều kiện kinh tế không mấy khá giả, họ rất sẵn lòng đặt phòng bao rồi bán lại chỗ ngồi."
Âu Dương nghe mà ngớ cả người, theo bản năng lại thò tay vào hộp lấy thêm một chiếc Quả Nhi. Cầm lên rồi cậu ta mới ý thức được mình đang làm gì, đành lẳng lặng đặt Quả Nhi về chỗ cũ.
Tần Hoài thấy bộ dạng này của Âu Dương, liền biết ngay lúc này mà cậu ta không được nhét cái gì vào mồm thì chắc chắn sẽ bứt rứt không yên. Nghĩ ngợi một lúc, hắn xoay người vào bếp tóm ngay lấy một đầu bếp của Tri Vị Cư.
"Có Điểm Tâm không?”
Ba phút sau, Âu Dương đã có Lưu Sa Bao để ăn.
Địa điểm buôn chuyện của hai người cũng chuyển từ cửa bếp sang chiếc bàn nhỏ trong góc. Dư Dương - người vừa được xướng tên - còn chu đáo mang lên một bình trà mới pha, thuận tiện báo cáo cho Tần Hoài tiến độ nhào Niên Cao của Cổ Lực ——
Đã nhào xong, Niên Cao đang được cho lên nồi hấp, chỉ đợi hấp xong sẽ lại nhào tiếp.
Sao lại là Cổ Lực nhào Niên Cao, người nhào Niên Cao chẳng phải là Đàm Duy An sao?
Âu Dương gặm chiếc Lưu Sa Bao, kinh ngạc thốt lên: "Trời đất ơi, cái bánh bao này!"
"Cảm giác thật kỳ diệu!" Âu Dương hiếm hoi lắm mới đưa ra một lời nhận xét ẩm thực nghiêm túc, "Dai dai dẻo dẻo, tôi chưa từng được ăn lớp vỏ bánh nào có kết cấu thần kỳ đến thế."
Dường như để chứng minh lời mình nói là thật, Âu Dương lại cắn thêm một miếng to, xuýt xoa tán thưởng: "Thật đấy, tôi chưa từng ăn lớp vỏ bánh bao nào có kết cấu kỳ diệu như vậy, oaa, cái cảm giác này, cái độ dai dẻo này, ngon bá cháy!"
Nghe Âu Dương nói vậy, Tần Hoài cũng thấy tò mò. Lưu Sa Bao là do Dư Dương làm, hắn từng nếm thử rồi, hương vị vô cùng bình thường, chỉ ở mức độ mà bất kỳ quán trà sáng nào ở Việt Tỉnh cũng có thể làm ra, chẳng có gì đặc sắc.
Còn chuyện vỏ bánh dai dẻo thì lại càng vô lý, trình độ nhào bột của Dư Dương rất bình thường, hơn nữa vỏ Lưu Sa Bao do cậu ta làm thuộc kiểu xốp mềm, không thể nào có độ dai dẻo được.
Tần Hoài cầm một chiếc Lưu Sa Bao lên, đang định nếm thử thì khựng lại, rồi nhìn sang chiếc Lưu Sa Bao đang ăn đở trên tay Âu Dương.
"Cậu chưa bóc lớp giấy lót ra." Tần Hoài cạn lời luôn, "Bình thường lúc luyện tập, Lưu Sa Bao được hấp trong lồng tre nhỏ, có lót giấy bên dưới, cậu chưa bóc giấy ra kìa."
"Cái bánh bao này chắc hấp xong cũng được mười mấy phút rồi, giấy dính chặt vào vỏ bánh nên cậu không để ý."
"Cái kết cấu kỳ diệu mà cậu nói là do cậu nhai trúng giấy đấy."
Âu Dương trố mắt nhìn, bừng tỉnh ngộ: "Thảo nào mấy cái bánh bao tôi hay mua ở cửa hàng tiện lợi bên dưới đều lót giấy, hóa ra là có tác dụng này."
Có phải tác dựng này đâu!
Ơ kìa anh bạn, cậu...
Tôi...
Cái bánh bao này...
Giấy...
Thôi bỏ đi, mệt mỏi quá, hủy diệt đi cho rảnh nợ.
Anh bạn ạ, tôi cứ coi như đêm qua cậu mới từ đồn cảnh sát về nên ngủ không ngon giấc, tinh thần hơi hoảng hốt đi.
Tần Hoài nhìn Âu Dương: "Giờ thì tôi đã hiểu làm thế nào mà cậu mở quán lẩu cá một năm lại có thể lỗ tận 6.6 triệu tệ rồi."
"Nghe tôi, đợi quán Trà Chanh Giã Tay của cậu khai trương, tuyệt đối đừng có tự ý sửa đổi công thức, cứ làm đúng theo công thức pha Trà Chanh Giã Tay hồi ở Vân Trung Thực Đường là được."
"Sao cậu biết dạo này tôi đang nghiên cứu mấy công thức mới." Âu Dương kinh ngạc, "Nếu chỉ bán mỗi Trà Chanh Giã Tay thì tôi thấy đơn điệu quá. Dạo này ở Cô Tô tôi uống thử bao nhiêu loại Trà Chanh Giã Tay rồi, thấy món này vẫn còn dư địa để sáng tạo thêm nhiều lắm."
"Kem phô mai muối biển, mận chua đào đào, nước cốt dừa, Coca, Sprite, cả sữa canxi AD nữa, tôi thấy mấy thứ đó đều có thể cho vào Trà Chanh Giã Tay được."
Tần Hoài nhìn Âu Dương với ánh mắt ngập tràn sự chân thành. Khoảnh khắc này, hắn bỗng thấu cảm sâu sắc với Giang Vệ Minh.
"Đợi quán Trà Chanh Giã Tay của cậu khai trương, đừng có nói cho ai biết công thức ban đầu là tôi đưa cho cậu nhé."
"Cứ bảo là cậu bái sư học nghệ ở ngoài đi."
Âu Dương tỏ vẻ đã hiểu: "Tôi hiểu mà, hai quán chúng ta mở gần nhau như thế, nếu tôi nói công thức là do cậu cho thì sẽ bị người ta chửi là bú fame Vân Trung Thực Đường. Cậu cứ yên tâm, đạo lý này tôi hiểu!"
"Khởi nghiệp là phải tự lực cánh sinh.”
Tần Hoài vô cùng hài lòng, quyết định ngày mai sẽ cho Âu Dương thêm hai chiếc Quả Nhi.
Tần Hoài lại buôn dưa lê với Âu Dương thêm 20 phút nữa. Trong lúc đó, Dư Dương đã ra châm trà một lần, bưng lên hai mẻ Điểm Tâm, hắn cũng chỉ nếm thử chút vị, phần còn lại đều bị Âu Dương chén sạch.
LVQ8371