"Đủ, chắc chắn đủ! Bệnh gì mà phải tốn đến tận hai thỏi vàng cơ chứ. Tĩnh Tĩnh được ông nhặt về đúng là có phúc, thế này thì bệnh lớn bằng trời cũng chữa khỏi." Trưởng thôn ngoái đầu liếc nhìn Khuất Tĩnh trong nhà, rồi lại hạ giọng xuống mức thấp nhất, “Nhưng mà, tiêu nhiều tiền như vậy cho một đứa con gái nhặt được, có đáng không?”
"Đáng chứ." Khuất Liệp Hộ vui vẻ nói, "Tối hôm qua Tĩnh Tĩnh vừa mở miệng nói chuyện đã bảo với tôi rằng, sau này con bé sẽ phụng dưỡng tôi đến lúc nhắm mắt xuôi tay."
Trưởng thôn đành bất lực lắc đầu.
Cả hai người đều không chú ý tới một điều, Khuất Tĩnh đang bị mọi người kéo lại hỏi han đủ thứ trong nhà, ngay lúc Khuất Liệp Hộ nói câu cuối cùng thì khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt liếc ra ngoài cửa.
Mấy ngày sau đó, cuộc sống của Khuất Tĩnh và Khuất Liệp Hộ trôi qua rất đỗi bình yên.
Sau khi biết Khuất Tĩnh không ngốc cũng chăng câm, Khuất Liệp Hộ lại càng yên tâm để con bé ở nhà, ban ngày còn bảo cô bé ra làng tìm lũ trẻ con chơi cùng.
Khuất Tĩnh dĩ nhiên không phải trẻ con thật nên chẳng có hứng thú gì với việc chơi đùa cùng đám nhóc tì, cô bé chỉ thích ở nhà nghịch mấy món đồ điêu khắc gỗ. Ngược lại, đám trẻ trong làng lại rất có hứng thú với cô bé, bởi vì cô bé "có tiền", trong túi lúc nào cũng móc ra được khoai lang với bắp ngô.
Đứa nào lanh lợi một chút thì ngày nào đào rau dại xong cũng đeo gùi đi tìm Khuất Tĩnh để đổi khoai lang. Đứa nào to gan hơn thậm chí còn ra thẳng vườn nhà mình hái trộm rau đi đổi.
Tần Hoài đứng cạnh Khuất Tĩnh nhìn cô bé đổi rau suốt hai ngày, thầm nghĩ cô bé này đúng là độ kiếp hơi sớm, chứ nếu muộn khoảng ba mươi năm nữa thì kiểu gì cũng thành nữ chính trong tiểu thuyết làm giàu thời bao cấp.
Cuối cùng, đến ngày thứ năm Khuất Tĩnh đổi rau, khi Tần Hoài đứng từ xa nhìn mớ rau trong gùi của đám trẻ là đã biết ngay nó đáng giá mấy củ khoai lang, thì trưởng thôn mang theo tin tức tốt mà ông vừa nghe ngóng được chạy tới.
Trưởng thôn đã hỏi han xong đường lên tỉnh. Trong làng rất nghèo, không có xe bò, nhưng có thể đi xe lừa lên huyện. Trên huyện cũng rất nghèo, không có ô tô, nhưng có thể đi xe bò lên tinh.
Dọc đường phải màn trời chiếu đất, lương thực tự lo. Khuất Liệp Hộ xuất thân là thợ săn, có súng, có dao lại có cả cung tên nên không sợ gặp cướp. Trưởng thôn đã lo liệu đâu ra đấy, Khuất Liệp Hộ và Khuất Tĩnh không cần trả tiền xe. Những người đi cùng đều cảm thấy có thợ săn đi theo sẽ rất an toàn nên miễn luôn phí đi lại cho hai ông cháu, đúng là một chuyến đi siêu tiết kiệm.
Sáng mai xuất phát, đường xa nên chắc phải đi mất chừng mười ngày. Trưởng thôn biết Khuất Liệp Hộ không biết nấu cơm nên đã chuẩn bị sẵn bánh nướng và trứng luộc cho hắn, chỉ lấy hai phần phí gia công, lại còn hỗ trợ dịch vụ đến tận nhà thu thù lao.
Khuất Liệp Hộ tỏ vẻ không sao cả, còn tặng thêm cho trưởng thôn hai tấm da thỏ. Trưởng thôn mừng rỡ, lập tức bảo về nhà sẽ luộc thêm ba quả trứng nữa cho Khuất Tĩnh đi đường ăn nhiều một chút, xem con bé gầy gò thế kia thì phải bổ sung thêm dinh dưỡng.
Cứ như vậy, Khuất Tĩnh và Khuất Liệp Hộ mang theo vẻ mặt phong trần mệt mỏi bắt đầu lên đường.
Khuất Liệp Hộ tuân theo châm ngôn "nghèo nhà giàu đường", hắn đem theo toàn bộ đồng đại dương, tiền pháp tệ, tiền xu và cả thỏi vàng giấu sát trong người. Hai bao lương khô lớn là do vợ trưởng thôn chuẩn bị, trứng gà có đến hơn hai mươi quả, ngoài ra còn có túi nước bằng da và mấy tấm da thú chắp vá.
Khuất Liệp Hộ vốn định mang theo cả tấm da hổ, nhưng thứ đó quá phô trương. Hai ba tên cướp thì hắn đánh lại được, chứ mười mấy tên thì chưa chắc. Lần này đi lên tỉnh khám bệnh phải đi mất gần một tháng, mọi đồ đạc đáng giá trong nhà đều được hắn thu dọn đóng thùng, đem giấu kỹ dưới hầm.
Lương thực đem gửi ở nhà trưởng thôn, mấy con chó săn cũng nhờ ông ấy chăm sóc giúp.
Quá trình đi đường vô cùng nhàm chán.
Bất kể là xe lừa hay xe bò thì tốc độ cũng chẳng nhanh là bao, hơn nữa súc vật còn phải nghỉ ngơi nên cứ đi một đoạn lại dừng. Nếu thực sự đem ra so sánh, kiểu đi đường này chắc cũng chỉ nhanh hơn một chút so với lúc Trần Huệ Hồng chạy nạn bằng hai chân.
Nếu không phải có thể tua nhanh lúc nghỉ ngơi, Tần Hoài cảm thấy mình chắc sẽ chết chìm trong sự tẻ nhạt của chặng đường này mất.
"Tua nhanh" là từ mà Tần Hoài dùng để miêu tả sự trôi đi của thời gian.
Trải nghiệm này Tần Hoài đã từng có khi xem đoạn ký ức cuối cùng của La Quân. Trong những năm La Quân canh giữ trước mộ Liễu Đào, hắn giống như một khán giả xem phim, nhìn mặt trời mọc rồi lặn, thời gian trôi qua vùn vụt. Vài năm trời mà cứ như một cái chớp mắt, chưa đầy một tiếng, chỉ mấy chục phút đã trôi qua.
Lúc đi đường cũng y như vậy. Phần lớn thời gian Khuất Tĩnh đều không nói năng gì, chỉ khi Khuất Liệp Hộ hỏi cô bé có khát hay đói không, có muốn ăn gì không thì mới đáp lại. Thêm vào đó, Khuất Liệp Hộ lại nói là đang đưa cháu lên bệnh viện tuyến tỉnh, khiến mấy hành khách đi cùng không rõ ngọn ngành cứ tưởng cô bé bệnh nặng sắp chết đến nơi. Họ vội vàng nhường chỗ tốt nhất trên xe bò cho cô bé, để đứa trẻ có thể nằm ngả lưng chứ không phải ngồi.
Mãi đến khi xe bò tiến vào tỉnh thành, Tần Hoài mới cảm nhận được đôi chút hơi thở của thời đại mới.
Bác tài đánh xe đưa Khuất Liệp Hộ và Khuất Tĩnh đến tận cổng bệnh viện, báo cho hắn biết chỗ mình nghỉ chân và thời gian quay về, đặn dò nếu không về kịp chuyến thì cũng phải báo một tiếng.
LVQ8371