Cuộc họp của ba người Tần Hoài kéo dài trọn vẹn hơn một tiếng đồng hồ, toàn bộ quá trình đều là Hoàng Thắng Lợi và Tào Lĩnh Ban bàn bạc, hắn chỉ ngồi nghe ở bên cạnh.
Định hướng kinh doanh hiện tại của Hoàng Kí rất đơn giản.
Nắm bắt nguồn khách, giữ chân khách hàng, tái tạo huy hoàng.
"Tri Vị" hôm nay phát hành, khách trong nước nhanh chân thì trưa nay tối nay là đến được rồi, khách nước ngoài thì chậm hơn chút, phải đợi đến ngày mai ngày kia.
Có thể nói trong suốt khoảng thời gian từ tháng 1 đến Tết, Hoàng Kí nhất định sẽ chật kín người, chuyện khách xếp hàng dài dằng dặc là hoàn toàn có thể lường trước được.
Hơn nữa đợi đến lúc đó, chuyện xếp hàng sẽ không còn là trò cò con như mấy hôm nay, mỗi ngày chỉ xếp một hai trăm mét để mua bánh bao đâu.
Đến lúc đó, khách xếp hàng ăn uống đều là khách dùng bữa tại quán, thời gian chờ sẽ rất lâu, xếp từ 6 giờ sáng đến 10 giờ tối cũng không phải là chuyện không thể.
Đến tận bây giờ Hoàng Thắng Lợi và Tào Lĩnh Ban đều nhớ rất rõ, năm đó lúc Hoàng Kí lần đầu tiên lên "Tri Vị", vì không có kinh nghiệm nên đã không kiểm soát chặt chẽ số lượng người xếp hàng và thời gian mở cửa. Hậu quả là có rất nhiều khách hàng vì muốn được ăn món do hắn nấu mà xếp hàng thâu đêm, rạng sáng hai ba giờ Hoàng Kí đã đóng cửa rồi, mà bên ngoài vẫn còn xếp hàng dài dằng dặc.
Kéo theo đó là nạn phe vé, chen ngang, cãi vã, đánh lộn thì càng khỏi phải nói.
Vì sao bây giờ thực khách của Hoàng Kí và hàng xóm láng giềng xung quanh lại ứng phó giỏi với đủ loại tình huống bất ngờ phát sinh lúc xếp hàng như thế, lại còn sẵn sàng nhảy ra thi hành chính nghĩa bất cứ lúc nào?
Đều là do năm đó rèn luyện mà ra cả.
Nhưng bây giờ thời đại đã khác, khi đó thông tin chưa phát triển, đến điện thoại thông minh còn chẳng có. Rất nhiều khách hàng mộ danh mà đến, trước khi tới Hoàng Kí cũng chẳng biết quán lại đông đắt khách đến mức này. Cất công đến một chuyến lại không nỡ về, nên đành phải cắn răng xếp hàng bên ngoài quán. Mùa đông trời lạnh, người quấn thảm, kẻ ôm chăn nhiều đếm không xuể.
Năm đó nếu không phải khách xếp hàng đông đến mức ấy, Hoàng Thắng Lợi cũng sẽ không cắn răng kéo dài thời gian mở cửa, khiến bản thân suýt chút nữa thì mệt đến mức phải nhập viện.
Bây giờ thì đỡ hơn nhiều rồi, có thể lấy số thứ tự trực tuyến, lúc nào cũng báo cho khách biết tiến độ xếp hàng hiện tại, giảm bớt đáng kể áp lực xếp hàng tại chỗ.
Sau khi họp xong, Tần Hoài cảm thấy cái người làm Quả Nhi như hắn áp lực chẳng lớn lắm, mà áp lực của người quản lý như Tào Lĩnh Ban mới lớn.
Tăng thời gian mở cửa, đồng nghĩa với việc đổi ca, đảo ca, nghỉ bù đều phải sắp xếp lại toàn bộ. Mọi người đều là người làm công ăn lương, có người nặng tình cảm với Hoàng Kí giống như Tào Lĩnh Ban, nhưng cũng có những nhân viên bình thường không muốn phải tăng ca.
Tiền lương tăng ca nên tính thế nào, hệ số tiền thưởng phải điều chỉnh ra sao, những thứ này toàn bộ đều là việc của cô ấy.
Nhưng Tào Lĩnh Ban lại tỏ ra rất vui vẻ, họp xong là cô ấy tìm ngay một góc để hăng hái lập bảng biểu, lại còn chốc chốc nghe gọi điện thoại, bản chất của một "thánh cuồng việc" bộc lộ rõ mồn một.
Tào Lĩnh Ban tìm một góc để lập bảng biểu, còn Tần Hoài và Hoàng Thắng Lợi lại không rời khỏi phòng bao, tiếp tục mở một cuộc họp nhỏ giữa hai người.
"Hoàng sư phụ, bắt đầu từ ngày mai cháu chỉ làm Quả Nhi thôi ạ?" Tần Hoài hỏi.
Hắn không có ý kiến gì với việc điều chỉnh thời gian làm việc của mình, cũng chắng phản đối gì việc thay đổi nội dung công việc chính.
Tần Hoài xác định vị trí của mình rất rõ ràng, hắn đến đây là để giúp đỡ.
Đến để giúp đỡ Trịnh Đạt, Trịnh Tư Nguyên và Hoàng Thắng Lợi.
Lúc Tần Hoài vừa tới Hoàng Kí, Trịnh Tư Nguyên đã từng nhờ vả hắn, muốn hắn ở lại Hoàng Kí thêm một thời gian, giúp Hoàng Kí vượt qua giai đoạn khó khăn khi chấn thương eo của Hoàng Thắng Lợi vẫn chưa bình phục.
Lúc đó Tần Hoài đã nhận lời và cũng làm đúng như vậy, hiện tại quả thực cũng đã làm được rồi —— eo của Hoàng Thắng Lợi đã khỏi.
Theo lý mà nói, việc Tần Hoài hứa với Trịnh Tư Nguyên ban đầu nay đã làm được rồi, bây giờ hắn hoàn toàn có thể rút lưi an toàn, quay về Vân Trung Thực Đường vưi vẻ làm ông chủ.
Nhưng Tần Hoài biết bây giờ hắn không thể đi được.
Bây giờ mới là lúc Hoàng Kí cần hắn nhất.
Trong bài viết của Hứa Thành có một đoạn nói rất đúng: Tần Hoài là thiên lý mã, còn Trịnh Đạt và Hoàng Thắng Lợi là hai vị Bá Nhạc.
Có một vị Bá Nhạc muốn làm sư phụ của thiên lý mã, cho nên dốc lòng truyền thụ.
Có một vị Bá Nhạc thuần túy là quý trọng người tài, cho nên tận tình chỉ điểm.
Bất kể hai vị Bá Nhạc có suy nghĩ gì, hành động của bọn họ đều vô cùng vị tha.
Nhìn đám người Tri Vị Cư là biết, cách làm của Hoàng Thắng Lợi và Trịnh Đạt trong giới đại sư ẩm thực tuyệt đối là vô cùng hiếm thấy. Người bình thường muốn học nghề thì phải giống như đám người Tri Vị Cư kia, cung cung kính kính, cần cù chăm chỉ, chạy ngược chạy xuôi, khổ luyện học hành, sau đó mới chờ được các đại sư phụ để mắt tới, thu nhận làm đồ đệ hoặc chỉ điểm đôi chút.
Các đại sư phụ thường chỉ truyền nghề cho đồ đệ, ngoại trừ đồ đệ ra thì người được dạy dỗ nhiều nhất chính là những kẻ con ông cháu cha xuất thân từ thế gia ẩm thực như Đàm Duy An.
Đừng thấy trình độ của Đàm Duy An chỉ ở mức bình thường, số lượng công thức mà hắn nắm giữ thực sự rất nhiều.
LVQ8371