Khi Khuất Liệp Hộ lần thứ ba nhắc đến chuyện thầy Vương - một thầy giáo trường tư thục cũ - lặn lội từ thị trấn về làng dạy học chẳng đễ dàng gì, giảng bài lại rất có tâm, rồi bảo Khuất Tĩnh xách con thỏ hôm qua hắn mới săn được mang biếu thầy Vương, Khuất Tĩnh không hề đính chính. Cô bé mỉm cười gật đầu, xách con thỏ đến trường rồi biếu cho thầy Lý mới chuyển tới sau này.
Khi Khuất Liệp Hộ lần đầu tiên quên mất chuyện hai năm trước hắn từng dùng vải hoa may cho Khuất Tĩnh một cái cặp sách mới, cứ lải nhải đòi may cho cô bé một cái cặp thật đẹp, Khuất Tĩnh lẳng lặng đem chiếc cặp của mình cất kỹ vào trong tủ.
Khi Khuất Liệp Hộ quên mất Khuất Tĩnh đã học lên lớp Bốn, cứ tưởng cô bé mới bắt đầu đi học nên dặn dò phải giữ quan hệ tốt với bạn bè, Khuất Tĩnh lại lẳng lặng cất hết sách giáo khoa lớp Bốn đi.
Càng về sau, Khuất Liệp Hộ thậm chí còn chẳng nhớ trong làng có trường tiểu học. Hắn cứ ngỡ như lúc mới nhặt được Khuất Tĩnh, lật tung cả nhà lên tìm xem số gạo nếp cậu thanh niên ở tiệm bánh ngọt cho mình để đâu rồi, vì hắn muốn học làm bánh Niên Cao.
Khuất Tĩnh xin trường cho nghỉ học dài hạn, ở nhà túc trực chăm sóc Khuất Liệp Hộ.
Người trong làng ai cũng biết Khuất Liệp Hộ đã già lãm cẩm, nhớ nhớ quên quên, cần có cháu gái ở nhà chăm sóc. Nhiều người kín đáo cảm thán ở nhà rằng, đừng thấy Khuất Tĩnh mắc bệnh lạ mãi không chịu lớn, đứa cháu gái này đúng là không uổng công nuôi nấng, sau này kiểu gì cũng phụng dưỡng, lo liệu hậu sự đàng hoàng cho Khuất Liệp Hộ.
Chứng hay quên của Khuất Liệp Hộ không phải là vĩnh viễn.
Nó cứ ngắt quãng lúc nhớ lúc quên.
Có đôi khi quên một lúc rồi Khuất Liệp Hộ lại sực nhớ ra. Nhớ ra rồi hắn lại vô cùng hối hận, bực dọc và tự trách bản thân, nhưng lại chẳng có cách nào ngăn cản được căn bệnh quái ác này.
Tần Hoài lặng lẽ chứng kiến tất cả những chuyện này, từ mùa hạ sang mùa đông. Hắn biết, rồi sẽ có một ngày Khuất Liệp Hộ quên mất Khuất Tĩnh. Trong cuộc đời hơn năm mươi năm của Khuất Liệp Hộ, khoảng thời gian bốn năm kể từ lúc nhặt được Khuất Tĩnh suy cho cùng cũng chỉ là một đoạn ngắn ngủi trong dòng sông sinh mệnh của hắn mà thôi.
Một buổi sáng mùa đông tỉnh mơ, Khuất Tĩnh dậy sớm vào bếp nấu cháo bột ngô. Khuất Liệp Hộ có chút nghỉ hoặc, lại pha lẫn vẻ cảnh giác đè dặt tiến lại gần bếp. Nhìn Khuất Tĩnh đang thuần thục đun củi, hắn ngập ngừng lên tiếng:
"Cô bé, sao cháu lại ở trong nhà ta?"
Động tác thêm củi của Khuất Tĩnh chợt khựng lại. Cô bé ngẩng đầu nhìn Khuất Liệp Hộ, gượng ép nặn ra một nụ cười: "Cháu là cháu gái của ông đây."
"Cháu gái ư?" Khuất Liệp Hộ cực kỳ hoang mang. Hắn không hề nhớ mình có cháu gái, nhưng đồ đạc trong nhà lúc hắn vừa tỉnh dậy quả thực đã thay đổi, tự nhiên có thêm một căn phòng và một chiếc giường nhỏ.
"Ông nội, ông bị bệnh nên không nhớ rõ thôi. Cơm sắp chín rồi, mình ăn cơm trước đã nhé. Cháu nấu canh thịt tẩm bổ cho ông, ăn xong không chừng ông sẽ nhớ ra đấy." Khuất Tĩnh nói, "Bên ngoài lạnh lắm, ông nội cứ lên giường lò nghỉ ngơi đi ạ."
Khuất Liệp Hộ vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cũng chấp nhận lời giải thích của Khuất Tĩnh. Hắn lẩm bẩm tự hỏi mình giàu lên từ bao giờ mà sáng bảnh mắt ra đã được ăn thịt, rồi ngoan ngoãn quay về phòng.
Tần Hoài cũng thấy hơi thắc mắc. Hôm qua Khuất Liệp Hộ đúng là bắt được gà rừng trong bẫy, nhưng sáng nay Khuất Tĩnh hoàn toàn không hề hầm canh gà. Nếu bây giờ mới bắt đầu hầm thì e là phải đến quá nửa buổi sáng mới được ăn.
Đợi Khuất Liệp Hộ về phòng, Khuất Tĩnh liền đóng chặt cửa bếp lại. Cô bé gỡ con gà rừng treo trên tường xuống, vặt lông, chặt lấy một cái đùi gà, lọc xương, rồi băm nhuyễn phần thịt.
Tần Hoài đứng cạnh quan sát, thầm suy đoán ý đồ nấu nướng của Khuất Tĩnh.
Có lẽ vì Khuất Liệp Hộ đã lớn tuổi, răng miệng kém, nhai thịt không nổi, nên cô bé mới băm nhuyễn ra nấu cho hắn dễ nuốt.
Hơn nữa, băm nhuyễn ra nấu canh cũng tiết kiệm thời gian, thịt sẽ nhanh chín hơn.
Ngay lúc Tần Hoài đang mải cảm thán sức mạnh vô song thật tuyệt, băm thịt cũng đều tăm tắp đẹp mắt, thì Khuất Tĩnh bỗng cởi phăng chiếc áo bông ra. Cô bé xắn tay áo lên, không chút do dự vung dao cứa mạnh một nhát vào cánh tay mình.
Hắn trơ mắt ếch nhìn Khuất Tĩnh mặt không biến sắc xẻo hẳn một miếng thịt từ trên tay mình xuống, máu tuôn ra từ vết thương nhỏ ròng ròng lên đống thịt gà băm.
Để cầm máu, Khuất Tĩnh tiện tay rút luôn một thanh củi đang cháy dở trong bếp ấn chặt vào vết thương. Tiếng xèo xèo vang lên khiến Tần Hoài sởn gai ốc, căn bản không dám nhìn thẳng.
Đau đớn đến mức ấy mà Khuất Tĩnh cũng chỉ hơi cau mày, cắn chặt răng không rên rỉ nửa lời. Thấy máu đã ngừng chảy, cô bé mới mặc áo lại, thản nhiên tiếp tục băm thịt như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Cứ như thể, cô bé đã chuẩn bị tâm lý cho ngày này từ rất lâu rồi vậy.
Bữa sáng thịnh soạn được Khuất Tĩnh dọn lên bàn.
Dù Khuất Liệp Hộ chẳng còn nhận ra Khuất Tĩnh, nhưng khi thấy bát canh thịt duy nhất được đặt trước mặt mình, hắn vẫn đẩy nó sang phía cô bé.
"Cô bé, cháu cũng ăn thịt đi."
Khuất Tĩnh mỉm cười lắc đầu: "Ông nội, bát này cháu nấu riêng để bồi bổ cho ông đấy, ông ăn đi ạ."
Bấy giờ Khuất Liệp Hộ mới bưng bát lên, cẩn thận húp một ngựm canh, rồi ăn từng miếng thịt.
Khuất Tĩnh ngồi đối diện lặng lẽ nhìn Khuất Liệp Hộ. Hắn ăn từng ngụm, từng ngụm, mắt thấy bát canh thịt sắp cạn đáy, bàn tay đang bưng bát của hắn chợt khựng lại. Như sực nhớ ra điều gì, hắn vô cùng ảo não đặt bát xuống.
LVQ8371