"Đương nhiên là được ạ." Tần Hoài vưi vẻ đồng ý: "Thời kỳ đặc biệt thì phải có chính sách đặc biệt, làm Quả Nhi cũng là một cách luyện tập mà. Khách hàng đã lặn lội từ xa đến đây, cháu cũng không thể để bọn họ chưa được ăn miếng nào đã phải thất vọng đi về."
Nghe Tần Hoài sẵn sàng tăng ca, Tào Lĩnh Ban càng thêm phấn khích, ánh mắt nhìn hắn như phát sáng.
"Tiểu Tần sư phụ có lòng như vậy thật sự là quá tốt. Bây giờ tôi muốn nói đến việc cấp bách thứ hai, chính là thời gian hoạt động của Hoàng Kí chúng ta."
"Hoàng sư phụ, cháu cảm thấy thời gian hoạt động buổi trưa không có vấn đề gì, nhưng thời gian mở cửa buổi tối đúng là có hơi ngắn quá." Tào Lĩnh Ban nhìn Hoàng Thắng Lợi.
Hoàng Thắng Lợi im lặng không nói gì.
Lần trước Hoàng Kí sửa đổi thời gian hoạt động cũng là vì "Tri Vị”.
"Nếu bây giờ chúng ta đã chốt quy định giới hạn số lượng Quả Nhi, bên cháu có thể thông qua thời gian mở cửa và lượng khách mấy ngày trước để tính toán đại khái lượng tiêu thụ Quả Nhi mỗi ngày."
"Cân nhắc đến việc thời gian chế biến Quả Nhi lâu hơn rất nhiều so với Điểm Tâm bình thường, cháu nghĩ chúng ta có thể bắt đầu tăng dần thời gian mở cửa từ ngày mai. Ngày mai cứ tăng lên đến 9 giờ trước, ngày kia lại..."
"Thời gian gọi món kéo dài đến 10 giờ tối là vừa." Hoàng Thắng Lợi ngắt lời giám đốc Tào: "Mười giờ ngừng nhận gọi món, mười một giờ đóng cửa. Thời gian kinh doanh buổi trưa vẫn giữ nguyên, 1 giờ 30 phút ngừng nhận gọi món, phải chừa lại thời gian dư dả cho đầu bếp chuẩn bị nguyên liệu trong bếp nữa."
Tào Lĩnh Ban làm việc ở Hoàng Kí bao nhiêu năm nay, có thể tính toán được lượng khách và lượng món ăn bán ra, Hoàng Thắng Lợi đương nhiên cũng có thể.
"10 giờ là cực hạn rồi. Sau 10 giờ, cho dù tôi và Tiểu Tần có thể ra lò Quả Nhi ổn định, thì những người khác trong bếp cũng không kham nổi lượng gọi món lớn như vậy đâu."
Tào Lĩnh Ban vội vàng ghi chép lại vào sổ tay.
Hoàng Thắng Lợi lại nhìn sang Tần Hoài: "Tiểu Tần, cậu không cần làm việc đến muộn như vậy mới tan làm đâu. 4 giờ 30 chiều bắt đầu làm, với tốc độ ra món của cậu thì làm đến 8 giờ tối là đủ rồi. Nhưng mà buổi tối đã phải đi làm thì buổi trưa cứ nghỉ ngơi cho khỏe. Bác sẽ bảo Cung Lương sắp xếp một phòng nghỉ VIP để ngủ trong tiệm nắn xương, sau này ngày nào ăn trưa xong cậu cũng qua đó ngủ một giấc, dưỡng sức cho tốt."
Tần Hoài hiểu ý của Hoàng Thắng Lợi. Món Điểm Tâm Quả Nhi này có điểm khác biệt lớn nhất so với các loại Điểm Tâm khác, đó là nó có thể hấp đi hấp lại, hơn nữa hương vị sau khi hấp lại cũng không kém cạnh lúc mới ra lò là bao.
Là một món Điểm Tâm mới lạ lấy nguyên mẫu từ Bình Quả Diện Quả Nhi, Quả Nhi vốn dĩ là sau khi nặn hình xong sẽ cho vào nồi hấp chín rồi mới lấy ra lên màu. Lên màu xong thì bưng thẳng lên bàn cho khách, nhiệt độ lúc đưa vào miệng là vừa vặn nhất.
Sau khi lên màu xong cứ để đó cho nguội, đợi lúc khách gọi món thì cho vào nồi hấp lại vài phút, ăn vẫn ngon.
Quả thực, quy trình làm Quả Nhi rất phiền phức, hơn nữa trong bếp Hoàng Kí rất ít người có thể phụ giúp cho Tần Hoài.
Nhào bột, Quả Nhi cần lớp vỏ bột tiêu chuẩn của Diện Quả Nhi, phải cứng, nhưng lại không thể giống hệt nhau, cần phải điều chỉnh một chút dựa trên đặc tính của món Điểm Tâm này.
Trong chuyện này, Trịnh Tư Nguyên cũng chẳng có cách nào giúp đỡ. Trịnh Tư Nguyên biết nhào bột Diện Quả Nhi không có nghĩa là hắn biết nhào bột cho Quả Nhi, hắn căn bản không làm món Điểm Tâm này. Kỹ thuật Đại Phiên Chước còn chưa học xong, Trịnh Tư Nguyên sẽ không luyện làm Quả Nhi đâu.
Về phần làm nhân, đây là công đoạn của Hoàng Thắng Lợi. Những thứ khác không bàn, chỉ riêng kỹ thuật Đại Phiên Chước cần thiết để xào nhân thôi, thì cả cái Hoàng Kí, thậm chí cả khu vực Cô Tô này cũng chẳng tìm ra người thứ hai làm được ngoài Hoàng Thắng Lợi.
Công đoạn tạo hình thì tương đối đơn giản hơn, nhưng đó cũng chỉ là "tương đối” mà thôi.
Nếu việc nặn hình Diện Quả Nhi chỉ cần một đầu bếp bất kỳ luyện vài ngày là làm được, thì Diện Quả Nhi đã không trở thành đại từ đồng nghĩa với món Điểm Tâm án trắng hàng đầu rồi.
Cái gì cơ? Cậu nói Tần Hoài thậm chí chẳng cần luyện tập mấy ngày, hắn vừa luyện cái là làm được ngay á?
Về vấn đề này, Trịnh Tư Nguyên chỉ có thể nói rằng thể chất giữa người với người không thể vơ đũa cả nắm được.
Tách lẻ các bước làm Quả Nhi ra, khâu duy nhất có thể để phụ bếp làm giúp, ngoại trừ việc bê lên nồi hấp chỉ cần có tay có chân là làm được, thì chính là công đoạn lên màu cuối cùng.
Lên màu rất đơn giản, có tay là được.
Nhưng cách lên màu của Quả Nhi không phải kiểu bình thường.
Rất nhiều người ở bếp sau Hoàng Kí đều cảm thấy tạo hình của Quả Nhi và tạo hình của Bình Quả Diện Quả Nhi quả thực là hai thái cực: một bên là thẩm mỹ cực đoan, một bên là xấu xí bạo lực.
Cái trước cần con mắt thẩm mỹ và nền tảng nghệ thuật nhất định, mà cái sau cũng cần con mắt thẩm mỹ và nền tảng nghệ thuật nhất định.
Những lúc Tần Hoài thi thoảng làm Quả Nhi, không phải là đám người nhiệt tình trong bếp sau Hoàng Kí chưa từng thử, nhưng chẳng ai có thể tô màu cho Quả Nhi xấu hơn hắn được.
Trong bài viết, Hứa Thành đã nhấn mạnh một điểm, đó là tạo hình của Quả Nhi xấu xí đến mức khiến người ta phải giận sôi máu.
Rủi mà đến lúc đó Quả Nhi bưng lên bàn không đủ xấu, làm khách hàng thất vọng thì phải làm sao?
Thế chẳng phải là quảng cáo sai sự thật sao.
LVQ8371