Cái đáng vẻ này giống y chang một con mèo con vếnh đuôi câu cá vậy.
Chẳng có chút cảm xúc dư thừa nào, tất cả chỉ là sự khao khát mãnh liệt với thức ăn.
Giữa lúc Khuất Tĩnh đang dồn toàn bộ sự chú ý vào việc câu cá, cách đó không xa bỗng vang lên một tiếng động cực nhỏ.
Âm thanh ấy khẽ đến mức Tần Hoài còn chẳng nghe thấy gì, thế mà Khuất Tĩnh đã lập tức căng thẳng, cả người chuyển sang trạng thái phòng bị. Cô bé nấp vội ra sau gốc cây gần nhất, lén lút thò đầu ra, trợn tròn mắt nhìn về phía phát ra tiếng động.
Là một người thợ săn.
Nhìn bề ngoài có vẻ đã có tuổi, mái tóc điểm hoa râm, nét mặt già nua và làn da khô khốc, nhưng bắp tay lại săn chắc, khỏe khoắn, ánh mắt cũng không hề đục ngầu. Thông qua ánh mắt ấy có thể đoán được tuổi thật của ông không già đến thế, tớc chừng chỉ tầm 50 tuổi.
Trên lưng người thợ săn vác một khẩu súng săn, tay lăm lăm một thanh đao dài. Thấy rõ bộ dạng của đối phương, Khuất Tĩnh căng thẳng đến mức nín thở, người cứng đờ trốn sau gốc cây không dám nhúc nhích, sợ chết khiếp việc bị người ta phát hiện.
Người thợ săn cũng rất cảnh giác, bước đi rón rén, di chuyển cực kỳ chậm chạp. Nếu không phải trên mặt đất vương vãi mấy cành cây khô mà Khuất Tĩnh bẻ ra làm cần câu, ông vô tình giẫm lên tạo ra tiếng động nhỏ, thì e là ông có đứng lù lù sau lưng Khuất Tĩnh cô bé cũng chẳng hay biết gì.
Hai người cứ giằng co như vậy, khiến cho kẻ đứng ngoài hóng hớt như Tần Hoài cũng phải căng thẳng lây.
Trong mắt hắn, Khuất Tĩnh quả thực có hơi nhát gan quá đà.
Đã nhát cáy như thế lại còn chọn hình hài trẻ con, nhất thời Tần Hoài thật sự không hiểu rốt cuộc cô ấy đã tính toán kỹ lưỡng hay chỉ là nhắm mắt nhắm mũi độ kiếp cho xong.
Hai người cứ thi gan với nhau chừng mười phút.
Cuối cùng, Khuất Tĩnh mỏi chân đứng không vững, người hơi lảo đảo một cái. Chỉ một chuyển động nhỏ ấy đã bị người thợ săn tinh mắt phát hiện ra cái cây nơi cô bé đang nấp.
"Ai đó?" Người thợ săn cảnh giác chĩa súng tới.
Khuất Tĩnh căng thẳng trợn tròn mắt, vẻ hoảng sợ trong ánh mắt chân thật đến mức không thể giả vờ. Cả người cô bé cứng đờ vì quá sợ hãi, không dám nhúc nhích cũng chẳng dám chui ra, cứ đứng trân trân tại chỗ không phát ra một tiếng động.
Người thợ săn sải bước tới gần, họng súng chĩa thắng vào Khuất Tĩnh. Nhưng khi nhìn rõ kẻ trước mặt chỉ là một bé gái gầy nhom, quần áo rách nát, đầu tóc bù xù, trong lòng còn ôm khư khư hai con cá nhỏ đã ngừng quẫy đạp - nhìn là biết đã vất vưởng trong núi mấy ngày trời - ông sững người. Ông hạ súng xuống, kinh ngạc nhìn Khuất Tĩnh, rồi rất nhanh lại lộ vẻ thấu hiểu.
"Đúng là tạo nghiệp mà, con gái nhà người ta nuôi lớn ngần này rồi còn đem vứt vào núi, thiếu mấy miếng ăn đến thế cơ à?" Ông lắc đầu thở dài.
Thấy Khuất Tĩnh vẫn nhìn mình bằng ánh mắt hoảng loạn, ông hạ giọng, không bước tới nữa mà hỏi: "Cháu gái, cháu ở làng nào?"
Khuất Tĩnh không đáp.
"Cháu đi lạc vào núi, hay là bị ai bỏ lại? Trong núi nguy hiểm lắm, ra ngoài cùng ông được không?"
Khuất Tĩnh vẫn nín thinh.
Bất kể ông hỏi thế nào, Khuất Tĩnh cũng không hé răng. Liên tiếp đưa ra bảy tám câu hỏi mà chẳng nhận được phản hồi nào, thấy con bé chỉ hoảng sợ nấp sau gốc cây nhìn mình trân trân, người thợ săn bắt đầu nhận ra có điều bất thường.
"Không lẽ bị câm?" Ông lẩm bẩm, trong đầu lại tự vẽ ra một quá khứ bi thảm nào đó, "Thảo nào."
"Đúng là một cô bé đáng thương."
Sau khi tự hợp lý hóa thân phận bi thảm của Khuất Tĩnh, người thợ săn không chần chừ thêm nữa. Ông lao thẳng tới tóm lấy cổ tay cô bé, mặc kệ Khuất Tĩnh giãy giụa chống cự kịch liệt, cứ thế định lôi tuột cô bé xuống núi.
"Cháu gái à, trên núi này có cả hổ lẫn gấu đen đấy, năm ngoái hổ xuống núi vồ chết mấy mạng người rồi. Một z 3 x ^ . ⁄/ ^ ^ . ~ ..ˆA . m đứa trẻ con như cháu ở trên này nguy hiểm lắm, cứ theo ông xuống núi trước đã, rồi ông tìm người nhà cho.
Người thợ săn quả đúng là phái hành động, nói đưa xuống núi là đưa xuống núi luôn. Thậm chí ông còn vứt bỏ cả cái gùi đựng thỏ săn được cách đó không xa, kéo tuột Khuất Tĩnh đi thẳng xuống núi.
Khuất Tĩnh cố tìm cách tẩu thoát nhưng vô ích, cuối cùng đành trưng ra bộ mặt thấy chết không sờn, ngoan ngoãn đi theo người thợ săn. Cái dáng vẻ ấy trông chẳng giống đang xuống núi chút nào, mà giống đi ra pháp trường thì đúng hơn.
Người thợ săn dẫn Khuất Tĩnh đến một ngôi làng dưới chân núi. Đang tầm buổi trưa nên trong làng có khá nhiều người qua lại. Thấy ông dắt theo một bé gái, ai nấy đều xúm lại hỏi han xem đây là con cái nhà ai mà trông thê thảm như dân tị nạn thế này.
Ông chỉ đáp qua loa vài câu rằng nhặt được trên núi, rồi cắm đầu đi thẳng tới nhà trưởng thôn.
Tại nhà trưởng thôn, vợ trưởng thôn đắt Khuất Tĩnh vào phòng, múc một chậu nước sạch rửa mặt, rửa tay và gội đầu cho cô bé. Khuất Tĩnh vốn định phản kháng, nhưng vợ trưởng thôn lại đúi cho cô bé một quả trứng luộc bé xíu và nửa bắp ngô.
Thế là Khuất Tĩnh hết muốn phản kháng luôn.
Có trứng luộc với ngô để ăn thì còn chống cự cái nỗi gì, mấy thứ này ăn đứt đống quả dại với cá sống kia nhiều.
Khuất Tĩnh mang vẻ mặt "dù đây có là bữa cơm ân huệ cuối cùng thì mình cũng cam lòng", phồng mang trợn má gặm bắp ngô điên cuồng.
Vợ trưởng thôn nhìn điệu bộ của Khuất Tĩnh mà dở khóc dở cười. Sợ cô bé bị nghẹn, bà rót cho cô bé một cốc nước, rồi cầm lấy bắp ngô đang gặm dở trên tay Khuất Tĩnh.
LVQ8371