Sau khi Tần Hoài nhận thấy mọi người đều rất thích hợp để làm đồ đệ, hắn liền quyết định lấy đám người của Tri Vị Cư ra để thực hành thử.
Tần Hoài vẫn còn nhớ, trước khi đến Hoàng Kí hắn từng hứa với Trần An và An Du Du là sẽ chỉ điểm, truyền nghề cho bọn họ.
Về phần Bùi Hành và Lý Hoa, hồi đầu lúc đăng tin tuyển dụng, trên đó cũng có ghi rõ là có thể học nghề.
Tần Hoài chưa từng dạy ai bao giờ, hắn chỉ mới kèm Tần Lạc học bài hồi con bé còn học cấp hai. Sau đó hắn suýt chút nữa bị Tần Lạc chọc cho tức chết, liền cảm thấy cái số tiền này cứ để cho gia sư kiếm thì tốt hơn.
Tần Hoài đến Hoàng Kí lâu như vậy, lúc nào cũng đóng vai học sinh, toàn được các thầy chỉ dạy, mà lại còn được dạy bởi hai vị thầy giáo có phong cách hoàn toàn trái ngược nhau nữa chứ.
Hiện tại có hắn một lứa học sinh thích hợp để truyền dạy thế này, Tần Hoài cảm thấy đã đến lúc hắn phải rèn luyện kỹ năng dạy đồ đệ của mình rồi.
Hỡi các chiến thần lao động của Tri Vị Cư, đắc tội rồi.
"Cậu đang làm Bánh Xốp Hoa Mai đấy à, nhân đậu đỏ dùng loại trong tủ đông đúng không? Nhân đậu đỏ trong tủ đông không hợp làm Bánh Xốp Hoa Mai đâu, đó là loại tôi làm từ 4 ngày trước để chuẩn bị cho Bánh Bao Đường Tam Giác, cho lượng đường gấp đôi lận."
"Nếu nguyên tháng này cậu định luyện làm Bánh Xốp Hoa Mai, thì tôi khuyên cậu hôm nay nên dành thời gian tự làm một mẻ nhân đậu đỏ đi. Mỗi loại Điểm Tâm đều có yêu cầu về nhân khác nhau, cho dù đều là nhân đậu đỏ thì cũng không thể áp dụng chung cho tất cả các món Điểm Tâm được đâu."
Tần Hoài lại uống một ngụm trà, phát hiện tách đã cạn.
"Tần sư phụ, để tôi đi rót thêm trà cho anh." Bản năng làm phụ bếp của đối phương lập tức trỗi dậy.
Tần Hoài xua tay: "Không cần đâu, lát nữa tôi cũng phải... Ơ, Hoàng sư phụ đến rồi kìa."
Tần Hoài đặt tách trà xuống, đi về phía Hoàng Thắng Lợi đang giơ điện thoại đứng ở cửa kho không biết là đang quay cái gì.
Hoàng Thắng Lợi tạm dừng quay, gửi luôn đoạn video vừa rồi cho Trịnh Đạt mà không nói thêm câu nào.
"Tiểu Tần này, cậu càng ngày càng có phong thái của đại sư phụ rồi đấy." Hoàng Thắng Lợi cười nói.
"Không đâu ạ, đằng nào cũng đang rảnh rỗi nên thấy mọi người luyện tập, tôi cũng thuận miệng nói vài câu để luyện mồm luyện mép thôi. Hồi trước lúc Trịnh sư phụ giúp nhà ăn tuyển người, trên thông báo tuyển dựng có hứa hẹn là sẽ truyền nghề, tôi phải luyện tập trước, kẻo lúc về há miệng ra lại chẳng nói được chữ nào." Tần Hoài đáp.
"Trịnh Đạt đúng là làm càn, làm gì có ai ghi lời hứa hẹn kiểu đó lên thông báo tuyển dụng cơ chứ." Hoàng Thắng Lợi lắc đầu.
"Hoàng sư phụ, thông báo tuyển dụng của Hoàng Kí bình thường viết thế nào vậy ạ?" Tần Hoài có chút tò mò.
"Chỉ cần ghi rõ vị trí và số lượng cần tuyển, mức lương thỏa thuận là được." Hoàng Thắng Lợi nói, "Bình thường thì không cần đăng thông báo đâu, toàn là học việc tự tìm đến tận cửa để xin vào thôi. Tôi cũng ít khi xử lý mấy chuyện này, toàn để An Nghiêu và Hoàng Gia lo liệu."
Tần Hoài: ... Xin lỗi, là tôi đường đột rồi.
Tửu lâu lớn tuyển người quả thực là muốn làm øì thì làm mà.
"Hôm nay chúng ta tiếp tục luyện canh lửa nhé, món thịt xào hôm qua của cậu có tiến bộ đấy. Hôm nay cứ thế phát huy, xào trước vài đĩa cho tôi xem nào."
Tần sư phụ trong chớp mắt lại biến thành cậu học việc Tiểu Tần.
Gần như cả buổi chiều, Tần Hoài đều ra sức vung muôi trước bếp lò, Hoàng Thắng Lợi thì đứng cạnh quan sát, thỉnh thoảng lại chỉ bảo vài câu, nghiễm nhiên tạo thành một khung cảnh sư phụ dạy đồ đệ vô cùng ấm áp.
Khung cảnh ấm áp đến mức khiến năm người của Tri Vị Cư nhìn mà ngẩn tò te.
Về phần tại sao lại là năm người, là bởi vì Cổ Lực căn bản không thèm nhìn, hắn vẫn luôn cắm cúi làm Điểm Tâm của mình trước bàn bếp.
Đàm Duy An không ngờ Tần Hoài lại học nghề từ Hoàng Thắng Lợi chứ không phải Trịnh Đạt. Hắn bèn nhân lúc Đổng Sĩ bước vào nếm thử đồ ăn, liền kéo cậu ta lại hỏi:
"Tần sư phụ rốt cuộc là đồ đệ của ai vậy?"
"Tần Hoài không có sư phụ đâu." Đổng Sĩ đáp, "Anh ấy chỉ đến Hoàng Kí để học tập giao lưu thôi."
Đàm Duy An nhìn một Hoàng Thắng Lợi vô cùng thân thiết, lại nhìn một Tần Hoài vô cùng hiếu học, chứng kiến khung cảnh sư phụ tận tình cầm tay chỉ việc chuẩn mực ngay trước mắt, giọng điệu bất giác cất cao:
"Nhà hàng nào giao lưu học tập mà lại dạy dỗ kiểu này chứ?”
"Sư phụ và sư thúc của tôi đều dạy như vậy mà." Đổng Sĩ bày ra vẻ mặt hiển nhiên, "Anh chưa thấy cảnh lúc trước Tần Hoài học Giải Hoàng Thiêu Mạch đâu, sư phụ và sư thúc tôi hai người đứng hai bên nhìn chằm chằm. Tần Hoài làm một lần, Trịnh sư thúc làm một lần, có khi Tần Hoài làm một lần mà Trịnh sư thúc phải làm tới hai lần, tính ra một ngày Trịnh sư thúc làm Giải Hoàng Thiêu Mạch còn nhiều hơn cả Tần Hoài nữa kìa."
Đàm Duy An hít ngược một ngụm khí lạnh, trong ánh mắt ánh lên vài tia hy vọng.
Cái vụ giao lưu học tập ở Hoàng Kí này, mọi người đều ngầm hiểu là do thiếu người nên mới bắt người sang làm phụ bếp.
Đám học việc trong Tri Vị Cư đều không mấy mặn mà với việc tới đây, bình thường làm phụ bếp ở Tri Vị Cư khéo còn có cơ hội lọt vào mắt xanh của các đại sư phụ, chưa nói đến việc được nhận làm đồ đệ, chỉ cần được chỉ điểm một hai câu đã là tốt lắm rồi.
Chứ sang Hoàng Kí làm phụ bếp thì đúng chuẩn là thuần túy phụ bếp, ngoài mức lương nhinh hơn chút kèm trợ cấp công tác ra thì chẳng được cái gì hết.
LVQ8371