Góc nhìn vô cùng tốt, qua ô cửa sổ nhỏ có thể nhìn thấy phần lớn bàn ăn trong sảnh lớn Hoàng Kí. Cửa sổ nhỏ đang mở, chắc là để thông gió, Tần Hoài có thể nhìn thấy rõ mồn một từng chiếc bàn trong sảnh lớn cơ bản đều đã chật kín người.
Ngay cả bàn tròn cũng kín chỗ, thậm chí còn phải kê thêm ghế ngồi chen chúc.
Các nhân viên phục vụ cơ bản đều tập trung quanh mấy chiếc bàn tròn lớn, trên tay mỗi người cầm vài quyển thực đơn, phương thức gọi món đã quay về kiểu ghi chép thủ công nguyên thủy nhất, khách đọc món nào thì ghi món đó.
Vô cùng trùng hợp là, người ngồi ở chiếc bàn tròn gần cửa sổ nhất Tần Hoài lại từng gặp qua, chính là đám sinh viên kéo vali đứng xếp hàng ở tít phía đầu.
Hoàng Kí không có bàn tròn nhỏ, chỉ có bàn nhỏ 4 người, bàn cỡ trung 6 người và bàn tròn lớn tiêu chuẩn 12 người. Bàn của đám sinh viên này còn ghép chung với một nhóm du khách 4 người khác. Một bên thì buôn chuyện khí thế ngất trời, một bên thì trầm mặc ít nói, tạo thành sự đối lập rõ rệt, liếc mắt một cái là nhìn ra ngay ai là sinh viên ai là du khách.
"Băng Băng à, vẫn là cậu thông minh nhất, vừa lên là gọi ngay Quả Nhi. Tí nữa bàn mình chắc chắn được lên món đầu tiên cho xem. Số thứ tự xếp hàng số 1, lên món số 1, nhà hàng đang ăn cũng đứng top 1 bảng đề cử, lát nữa cái status tớ đăng lên vòng bạn bè kiểu gì cũng nổ like cho mà xeml Thật không trổng công bọn mình lặn lội ngồi ghế cứng từ Bắc Bình tới đây, 4 giờ sáng vừa xuống tàu là phi thằng ra đây xếp hàng."
Cô gái tên Băng Băng cười hì hì: "Đợt trước tớ lướt mạng thấy nhà hàng này đang hot rần rần, nghe bảo cái gì mà Tam Đinh Bao với Bánh Bao Tửu Nhưỡng ăn ngon lắm. May mà bọn mình đến sớm, chứ đến muộn thì chẳng tranh được số 1 đâu."
"Nhưng cái món Quả Nhi này thật sự ngon như trên tạp chí nói sao?" Băng Băng giơ cuốn "Tri Vị" lên, "Nhìn chả thấy ngon gì cả, xấu điên lên được, tớ không dám tưởng tượng bài tập phối màu của tớ mà nộp cái thứ này lên thì sẽ bị thầy giáo chửi cho sấp mặt cỡ nào nữa."
"Chắc chắn là ngon." Cậu bạn bên cạnh nói, "Cậu xem thực đơn đi, Quả Nhi 98 tệ một cái, Bánh Bao Tửu Nhưỡng 18 tệ một cái, Tam Đinh Bao 35 tệ một cái. Quả Nhi đắt nhất mà lại còn giới hạn số lượng, chỉ bán cho khách ăn tại quán, chắc chắn là ngon!"
"Nhưng tớ tra trên mạng thấy Tam Đinh Bao giá 56 tệ cơ mà, sao hôm nay lại rẻ thế này? Bọn mình không vào nhầm quán đấy chứ, Cô Tô chẳng lẽ lại có cái Hoàng Ký Tửu Lâu thứ hai sao?" Cô bạn tóc ngắn hơi lo lắng hỏi.
"Cái 56 tệ là Tỉnh Phẩm Tam Định Bao, hôm nay quán chỉ bán Tam Định Bao loại thường thôi. Vừa nãy lúc gọi món tớ có hỏi nhân viên phục vụ rồi, người ta bảo loại tỉnh phẩm dùng nguyên liệu xịn hơn, làm cũng khó hơn, hôm nay bận quá làm không xuể nên chỉ bán loại thường, không có tỉnh phẩm." Băng Băng giải thích, rồi tiếp tục cúi đầu xem "Tri Vị”.
Cô bạn tóc ngắn lộ vẻ thất vọng: "Á... tớ muốn ăn loại tinh phẩm cơ, bọn mình lặn lội đường xa ngồi ghế cứng từ Bắc Bình tới đây, ngồi đến mức ê ẩm cả mông, cũng chỉ vì muốn cắn một miếng Tinh Phẩm Tam Đinh Bao thôi mà."
"Không sao, đến lúc đăng lên vòng bạn bè cậu cứ bảo là Tinh Phẩm Tam Đinh Bao là được." Cô bạn bên cạnh an ủi.
Bàn này cách cửa sổ rất gần, tiếng nói chuyện ríu rít Tần Hoài và Hoàng Thắng Lợi đều có thể nghe rõ mồn một. Hoàng Thắng Lợi nghe thấy hôm nay lại có vị khách cất công đến chỉ vì Tam Đinh Bao chứ không phải Quả Nhi, liền cười trêu ghẹo: "Đây là thực khách trung thành tương lai của cậu đấy, vì một miếng Tam Đinh Bao mà lặn lội ngồi ghế cứng từ Bắc Bình tới tận đây."
Sự chú ý của Tần Hoài lại hoàn toàn không nằm ở đó, bởi vì hắn phát hiện không chỉ ở bàn của đám sinh viên này có người cầm "Tri Vị" trên tay, mà các bàn khác cơ bản mỗi bàn cũng có tới 2-3 cuốn "Tri Vị".
Tần Hoài biết "Tri Vị" rất nổi tiếng, hôm nay chắc chắn có rất nhiều khách vì đọc "Tri Vị” mà lặn lội tới đây ăn Quả Nhi.
Nhưng cũng đâu đến mức phải mang theo cả tạp chí tới ăn cơm chứ.
Mang tạp chí tới ăn cơm bộ ăn sẽ thấy ngon hơn sao?
Hay là độc giả của "Tri Vị" vốn có cái thói quen, cầm tạp chí đi ăn đối chiếu từng quán một, ăn phải món treo đầu dê bán thịt chó là vác luôn cuốn "Tri Vị" phang thẳng vào đầu ông đầu bếp.
"Mấy sạp báo quanh đây đang có đợt khuyến mãi 'Tri Vị' sao ạ?" Tần Hoài hỏi.
Hoàng Thắng Lợi sững người, ngay sau đó liền nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Cái này ấy hả, tối hôm qua Trịnh sư phụ của cậu lại mua thêm 300 cuốn Tri Vị nữa đấy."
"Sáng nay lúc cậu vào chắc không đi bằng cửa chính đúng không? Trịnh sư phụ của cậu đã kê hẳn một cái kệ đọc tạp chí ở cửa chính, trên đó bày la liệt 'Tri Vị', khách đi vào có thể tiện tay rút một cuốn ra xem."
Tần Hoài cảm thấy hắn thật sự không có cách nào thấu hiểu nổi não bộ của đám người có tiền này.
Hoàng Thắng Lợi còn đang trêu ghẹo thì bên ngoài đã bắt đầu lên món.
Mẻ Quả Nhi đầu tiên đã sớm được hấp chín.
Do đặc tính của Quả Nhị, bếp sau không cần phải đợi sát giờ mở cửa mới bắt đầu hấp. Món Điểm Tâm này vốn đã chín trước khi lên màu rồi, lên màu xong thì bỏ vào tủ giữ nhiệt, trong vòng hai tiếng hương vị cũng sẽ không bị thay đổi quá nhiều.
Bởi vậy bếp sau chỉ cần đợi khách chốt order xong là có thể bày ra đĩa mang lên, tốc độ phục vụ vô cùng nhanh.
Có bàn còn chưa gọi món xong, mẻ Quả Nhi đầu tiên đã được bưng ra rồi.
LVQ8371