"Song Giải Bao chứ gì. Thông gia của Khoa trưởng nhà các ông ở vùng biển, năm đó gửi cho ông ấy một túi hải sâm khô to đùng. Chỗ hải sâm đó đều được gửi ở tiệm cơm quốc doanh, chỉ đợi nếu Giải Xác Hoàng mà không thu phục được ông thì hai ngày sau sẽ tưng Song Giải Bao ra.”
Vương đại gia đau khổ nhắm tịt mắt lại.
"Bố ơi, Song Giải Bao là món gì thế ạ?" Cậu con trai rất thiếu tiền đồ hỏi.
"Là món ngon, không có chỗ bán, không mua nổi, không được ăn." Tiền Trung Hằng chốt lại bằng một câu kinh điển.
Vừa dứt lời, Quả Nhi đã được bưng lên.
Một bàn bảy người tính cả cô cháu gái đang ngồi trên đùi bố, mỗi người đều có một cái.
Cậu con trai không chờ nổi chộp ngay lấy một cái, liếc nhìn con gái, cắn răng nhịn đau nhường cho con, rồi mình lấy cái khác.
Cô cháu gái cười tít mắt há cái miệng nhỏ nhắn cắn một miếng, miếng đầu tiên còn chưa cắn tới nhân thịt nhưng con bé vẫn vui vẻ nhai nhóp nhép.
Vương đại gia cũng chẳng màng ôn lại chuyện xưa nữa, chuyện xưa lúc nào ôn chẳng được, Điểm Tâm lên mâm mà không ăn ngay, để nguội mất ngon.
Vương đại gia làm kế toán bao nhiêu năm nay, việc nào nặng việc nào nhẹ ông vẫn phân biệt rõ lắm.
Một miếng nuốt xuống bụng, Vương đại gia suýt chút nữa thì rơi nước mắt.
Nhớ cái hồi Tiểu Tần sư phụ còn ở Vân Trung Thực Đường quá đi mất.
Hồi đó cạnh tranh đâu có khốc liệt thế này.
Lại cắn thêm miếng nữa.
Thật nhớ cái năm vừa mới nhận việc đó, nếu cho ông thêm một cơ hội, ông nhất định sẽ không vì một túi Giải Xác Hoàng mà một mực bán mạng ở lại.
Nhất định phải cố gồng đến lúc được ăn Song Giải Bao mới thôi.
"Ting, chúc mừng bạn đã phát hiện Nhiệm Vụ Phụ Tuyến mới [Khát vọng của Vương Căn Sinh], vui lòng kiểm tra trong bảng nhiệm vụ."
Tần Hoài đứng nấp sau ô cửa sổ nhỏ, nhìn thấy vẻ mặt thỏa mãn của vô số thực khách, cảm thấy mình lười biếng thế là đủ rồi. Hắn vừa nghe xong màn phân tích màu sắc của bàn mấy cô cậu sinh viên kia, bàn luận xem làm thế nào để vẽ ra cái loại quả xấu ma chê quỷ hờn đến mức này, thì bỗng sững sờ.
Nhiệm Vụ Phụ Tuyến gì cơ?
[Khát vọng của Vương Căn Sinh]???
Vương Căn Sinh chắng phải là Vương đại gia sao?
Ơ kìa... Chuyện này... Cái này cũng...
Vương đại gia, cũng không phải là người á???
Vân Trung Tiểu Khu của chúng ta rốt cuộc còn có con người nào không vậy?
Mật độ Tinh Quái trong khu dân cư của chúng ta cũng hơi bị cao quá rồi đấy?!
Cái gì, bạn bảo Vương đại gia không phải người của Vân Trung Tiểu Khu á? Thậm chí ông ấy còn chẳng phải người của tiểu khu bên cạnh, ông ấy ở cùng tiểu khu với Bùi Hành cơ mà.
Không quan trọng.
Dù sao ông ấy cũng nằm vùng trong nhóm chat của cư dân Vân Trung Tiểu Khu rồi.
"Tiểu Tần, về bếp không?" Hoàng Thắng Lợi nhìn ra Tần Hoài có chút lơ đãng, bèn hỏi.
Tần Hoài vẫn còn đang sốc trước sự thật Vương đại gia không phải là người, Vân Trung Tiểu Khu rốt cuộc có ổn không đây. Cũng không thể đến một ngày nào đó đang làm Điểm Tâm, hệ thống lại báo cho hắn biết Lạc Lạc cũng không phải người, mà là Thao Thiết đâu nhỉ.
Đương nhiên, nếu Lạc Lạc mà là Thao Thiết thật thì mấy năm nay cũng khổ thân con bé rồi, chút xíu đồ ăn này đối với Thao Thiết mà nói chắc chỉ được tính là nhịn ăn gián đoạn thôi.
"Hoàng sư phụ bác về trước đi ạ, hai phút nữa cháu sẽ vào."
Bàn của mấy bạn sinh viên kia tình cờ lại đang buôn chuyện hóng hớt cực kỳ đặc sắc về một giảng viên nào đó.
Hoàng Thắng Lợi chỉ nghĩ Tần Hoài muốn hóng nốt chuyện, bèn cười nói: "Vậy bác vào trước đây, sau này nếu làm Điểm Tâm mệt quá thì cứ ra đây nhìn vài phút, xả stress lắm đấy."
Dứt lời, Hoàng Thắng Lợi xoay người quay lại làm việc.
Sau khi Hoàng Thắng Lợi rời đi, Tần Hoài đứt khoát mở giao diện trò chơi lên, xem xét phần Thẻ bài nhân vật trước.
Quả nhiên lại mở khóa thêm một mục mới.
Hiện tại trong số 12 thẻ bài, hắn đã mở khóa được 7 cái.
Tên: Vương Căn Sinh
Chủng tộc: Giải Trĩ
Trạng thái: Đang chuẩn bị thức tỉnh
Giải Trĩ?
Đang chuẩn bị thức tỉnh?
Tần Hoài mới chỉ đọc lướt qua một phần nhỏ của "Sơn Hải Kinh" nên hoàn toàn chẳng có chút ấn tượng nào với chủng tộc Giải Trĩ này, đành phải móc điện thoại ra tra cứu. Hắn phát hiện đây lại là một trong mười đại thần thú thượng cổ vang danh thiên hạ, ngang hàng với Tất Phương.
"Tống Thư - Phù Thụy Chí Trung" có ghi: Giải Trĩ biết phân biệt phải trái, án kiện được xử công bằng thì sẽ xuất hiện.
Tương truyền Giải Trĩ hiểu tiếng người, thấu nhân tính, có thể phân biệt trắng đen phải trái, thiện ác trung gian, còn có tên gọi khác là Dã Dương, là biểu tượng của sự dũng mãnh và công chính.
Đồng thời cũng là tượng trưng cho nền tư pháp quang minh chính đại, thanh bình liêm chính, ánh sáng soi rọi thiên hạ.
Đọc xong truyền thuyết về Giải Trĩ, Tần Hoài cảm thấy cực kỳ phù hợp với hình tượng của ông.
Không hổ danh là vị kế toán thâm niên 40 năm không bao giờ làm sổ sách giả, cũng chưa từng tính toán sai một li.
Nhưng cái vụ "đang chuẩn bị thức tỉnh" này là trạng thái gì vậy?
Hiện tại trong mục Thẻ bài, trạng thái của Khuất Tĩnh, Trần Công và Cung Lương đều là "đang Giác tinh". Trạng thái này rất dễ hiểu, La Quân cũng từng nói qua rồi. "Đang Giác tỉnh" có nghĩa là Tỉnh Quái ở kiếp này, cho dù không có sự can thiệp giúp đỡ của con người, thì cũng có khả năng tự nhiên thức tỉnh.
Nhưng cái chữ "Thức tỉnh" này.
"Thức tỉnh" và "Giác tỉnh" tuy chỉ khác nhau một chữ, nhưng Tần Hoài lại có cảm giác trạng thái "Thức tỉnh" dường như nhỉnh hơn một chút.
Cứ có cảm giác chỉ còn thiếu chút xíu nữa là độ kiếp thành công vậy.
Tần Hoài ghi nhớ trạng thái đặc biệt này, quyết định tan làm sẽ gọi điện hỏi thăm La Quân.
LVQ8371