Nhưng hôm qua xảy ra chút sự cố ngoài ý muốn, sáng Tần Hoài dậy muộn, lại bận làm Tứ Hi Thang Đoàn, hắn và Âu Dương toàn bàn chuyện chính sự chứ không có hóng hớt gì. Tối đến Âu Dương thì suýt nữa được trải nghiệm cảm giác nước mắt lưng tròng sau song sắt, bị giáo huấn đến tận 1 giờ sáng mới được thả về, nên cũng chẳng kịp tâm sự mỏng.
Sáng nay thì càng khỏi phải bàn, Âu Dương ngủ trương thây không dậy nổi, Tứ Hỉ Thang Đoàn do Tần Hoài cất công làm cậu ta cũng chẳng được ăn miếng nào, hắn bê luôn phần của Âu Dương sang cho nhà hàng xóm rồi.
Cứ nghĩ lại chuỗi bi kịch từ hôm qua đến hôm nay, Âu Dương chỉ muốn rơi hai hàng lệ mỏng.
Nghe Âu Dương nói vậy, Tần Hoài biết ngay là chuyên mục hóng drama đã đến.
Tuy hoàn cảnh không thích hợp cho lắm, đứng ở cửa sau bếp Hoàng Kí mà buôn chuyện hóng hớt thì có vẻ hơi kỳ. Nhưng không sao, Hoàng Kí đã có Đổng Sĩ, Đổng Sĩ đã mở khóa thành tựu buôn dưa lê ở mọi ngóc ngách của Hoàng Kí rồi.
Từ phòng bếp đến nhà kho, từ nhà kho ra sảnh lớn, từ mỗi góc của sảnh lớn cho đến phòng bao trên tầng 2, thậm chí là cả nhà vệ sinh, nơi đâu cũng có bóng dáng buôn chuyện và hóng hớt của Đống Sĩ.
Dù sao giờ này ngoài sảnh lớn cũng hết khách rồi, đứng đâu buôn chuyện mà chẳng được.
"Đi rồi." Tần Hoài đáp, "Đi từ hôm trước ngày tạp chí 'Tri Vị' phát hành cơ, nghe bảo bên Cảng Thành có vụ làm ăn cần xử lý nên đã đi trắng đêm qua đó rồi."
Quả thực, Hứa Thành với tư cách là một phú hào khét tiếng, sản nghiệp dưới tên nhiều vô kể, thỉnh thoảng có tình huống đột xuất phải bay ngay trong đêm tới Cảng Thành giải quyết công việc cũng là chuyện hết sức hợp lý.
Tần Hoài cứ có cảm giác Hứa Thành viện cớ chuồn êm vì không muốn phải nhồi nhét thêm Điểm Tâm nữa thì đúng hơn.
Mấy ngày nay tuy Tần Hoài không tiếp xúc nhiều với Hứa Thành (cơ bản là không chạm mặt), nhưng từ miệng Hoàng An Nghiêu thì hắn đã nghe ngóng được kha khá. Vốn là fan ruột của Hứa Thành, Hoàng An Nghiêu nắm rõ như lòng bàn tay từng món tủ của các Bếp Trưởng ở những nhà hàng mà Hứa Thành thích ăn. Trước đây không có cơ hội thể hiện, từ lúc Hứa Thành xuất hiện là cậu ta cứ lải nhải suốt ngày.
Nếu có người nói Hoàng An Nghiêu là một người mắc chứng sợ xã hội không giỏi ăn nói, Tần Hoài nhất định sẽ vác máy ghi âm xông tới, bật lại những lời lảm nhảm mấy ngày nay của hắn cho người đó nghe.
Ai nói Hoàng An Nghiêu sợ xã hội chứ, hắn quả thực là một cái máy nói!
Thông qua màn PR nhiệt tình của Hoàng An Nghiêu, Tần Hoài cũng có hiểu biết nhất định về khẩu vị kén chọn của Hứa Thành.
Đơn giản mà nói thì chỉ có một câu: Chỉ ăn thứ tốt nhất.
Nếu dùng thang điểm đánh giá món ăn của hệ thống trò chơi, vậy thì cấp B ăn tàm tạm, cấp A ăn nghiêm túc, cấp S ăn nhiệt tình, dưới cấp B thì nhạt như nhai sắp.
Tần Hoài biết làm rất nhiều loại Điểm Tâm, nhưng không phải món nào hắn cũng có thể đảm bảo chất lượng ở mức cấp B.
Hứa Thành muốn ăn những món Điểm Tâm khác nhau, Tần Hoài có thể làm. Mỗi ngày sáu loại, mấy ngày đầu hắn còn có thể đảm bảo chất lượng ở mức cấp B. Nhưng càng về sau, hắn cũng chỉ có thể cố gắng chọn làm những món tủ, cố gắng không lật xe, đảm bảo chất lượng từ cấp C trở lên, còn có đạt được cấp B hay không thì hoàn toàn dựa vào phong độ.
Hứa Thành đã ăn ở Cô Tô được một thời gian.
Ăn đến giai đoạn sau, Tần Hoài có thể cảm nhận rõ ràng Hứa Thành thực ra đã không muốn ăn nữa, ông ta hoàn toàn không lộ diện mà chỉ để trợ lý đi mua thay. Nhưng mà, ông ta dường như chỉ muốn xem thử rốt cuộc hắn biết làm bao nhiêu loại Điểm Tâm.
Cố đấm ăn xôi.
Đối với Hứa Thành mà nói, có Quả Nhi cấp A+ không ăn, lại đi ăn những món Điểm Tâm đến cấp B cũng chẳng đạt nổi, tuyệt đối là tự chuốc lấy khổ.
Cho nên một ngày trước khi tạp chí "Tri Vị" phát hành, Hứa Thành không chịu nổi nữa, bèn tìm cớ chuồn mất.
Còn không chuồn, độc giả trung thành của "Tri Vị" từ khắp nơi trên thế giới sẽ đổ xô đến Hoàng Kí ăn Quả Nhi mất. Lỡ như trong số những độc giả trung thành đó có người thân thiết với Hứa Thành, thậm chí là bạn bè của ông ta, dọ thám được ông ta cũng đang ở Cô Tô, rồi lại phát hiện ông ta ở đây mà không ăn Quả Nhi, ngược lại đi ăn mấy món Điểm Tâm linh tinh, thì ông ta biết giải thích thế nào.
Bảo là mình quen ăn sơn hào hải vị rồi, giờ muốn đổi gió ăn chút đồ bình dân sao.
Chỉ có thể nói, những ngày qua vì muốn thăm dò xem Tần Hoài rốt cuộc biết làm bao nhiêu loại Điểm Tâm, cũng làm khổ Hứa Thành rồi.
"Sao tự dưng cậu lại hỏi chuyện này?" Tần Hoài hỏi.
"Sáng nay lúc tôi xuống lầu đi làm thì tình cờ gặp Cung tiên sinh đang đi lên, nghe ông ấy nói chuyện điện thoại bảo cái gì mà hết phòng bao để mượn rồi, phòng bao tuần sau đã bị Hứa Thành mượn mất. Tôi còn tưởng Hứa Thành chưa đi, định ăn chực ở đây đến tận tuần sau cơ." Âu Dương nói, "Hồng tỷ và Tuệ Tuệ chẳng phải sắp tới sao, tôi vốn định mượn Cung tiên sinh một phòng bao để mời Hồng tỷ và Tuệ Tuệ ăn một bữa cơm."
"Cậu đừng mơ đến phòng bao nữa, đến lúc đó tôi nhờ Tào Lĩnh Ban giữ cho mọi người một bàn nhỏ ngoài sảnh lớn." Tần Hoài thẳng thừng dập tắt ảo tưởng của Âu Dương, "Khách VIP của Hoàng Kí tối đa cũng chỉ được đặt phòng bao trước một tuần, hiện tại tất cả các phòng bao đều đã được đặt kín chỗ rồi."
LVQ8371