"Mật ong hoa hòe đợi tối Tiểu Tần tan làm, tôi nhắn WeChat rồi đưa cho cậu ấy sau. Chúng ta chỉ ăn hai cái bánh bao thôi, không cần thiết phải phiền Tiểu Tần nấu đặc cách cho đâu, nợ ân tình không phải dùng như thế."
Trần Quyên nghe cũng có lý nên không nói gì nữa.
Hai ông bà lại đi thêm vài bước, điện thoại của Vương Căn Sinh đột nhiên đổ chuông, vừa nhìn thì thấy là Tiền Trung Hằng gọi tới.
"Alo, lão Tiền à."
"Cái gì? Bảo tôi bây giờ phải đạp xe tới Hoàng Kí ngay á, đường quanh Hoàng Kí đã kẹt cứng rối tinh rối mù lên rồi sao?"
"Chăng phải bây giờ mới chín rưỡi sao? Chắng phải ông bảo với tôi là quanh Hoàng Kí phải sau mười rưỡi mới bắt đầu kẹt xe à?"
"Trước kia là trước kia, hôm nay là hôm nay."
"Cái gì?! Dòng người xếp hàng ở cửa Hoàng Kí đã dài hơn 200 mét rồi á!"
"Tạp chí 'Tri Vị'? Đó là cái gì?"
"Sau này sẽ càng kẹt xe hơn? Hàng xếp sẽ còn dài hơn nữa?"
là ta 7 1w Tx^ ^S- 1 h .. .A Z Z Nà ớ Năm đó lần đầu tiên lên "Tri Vị, 6 giờ sáng đã có người bắt đầu xếp hàng rồi á???"
"Được, tôi biết rồi. Cảm ơn lão Tiền nhé, bây giờ tôi với Trần Quyên sẽ đạp xe qua đó ngay!"
Vương Căn Sinh cúp máy, dùng giọng điệu nghiêm túc cấp bách nói: "Quyên, tình hình có biến. Mau về khách sạn lấy mật ong hoa hòe đi, chúng ta phải tới xếp hàng trước, nếu 12 giờ mà vẫn chưa tới lượt thì sẽ nhắn tin cho Tiểu Tần sư phụ."
Trần Quyên: "Hả?"
Ở cửa Hoàng Kí, số người xếp hàng vẫn đang tăng lên với tốc độ có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Hàng xóm láng giềng xung quanh đều ý thức được mức độ nghiêm trọng của tình hình.
Năm đó khi Hoàng Kí lần đầu tiên lên tạp chí "Tri Vị", mọi người đều sống quanh đây nên vẫn còn nhớ như in cảnh tượng xếp hàng rầm rộ ấy, chuỗi ngày bi thảm mấy tháng trời không mua được đồ ăn vẫn còn rõ mồn một trước mắt.
Mọi người đều biết, hôm nay là cơ hội cuối cùng của họ.
Khách ở tỉnh khác thì chưa kịp tới, khách nước ngoài thì lại càng không thể đến ngay trong chốc lát. Tạp chí "Tri Vị" vừa phát hành sáng nay, khách ở các thành phố lân cận trưa nay có thể chạy tới đây đã là cực hạn rồi. Thế nên hôm nay đến Hoàng Kí giành mua Điểm Tâm, đối thủ cạnh tranh chủ yếu vẫn là khách ở khu vực xung quanh Cô Tô.
Nhưng từ ngày mai trở đi thì chưa chắc đâu.
Sau này đừng nói là được ăn bánh bao, có thể ngửi thấy mùi bánh bao thôi đã là may mắn lắm rồi.
Mua, nhất định phải mua!
Huy động cả nhà già trẻ lớn bé cùng ra trận xếp hàng mua!
Tiền Trung Hằng cúp điện thoại, nhìn dòng người xếp hàng không ngừng dài ra. Hắn nghĩ đến dạo trước mình nhờ Vương Căn Sinh mà được ăn một bữa tiệc Điểm Tâm thịnh soạn, bèn cắn răng hạ quyết tâm.
"Tú Quyên à, lão Vương bao năm nay chắc cũng chẳng đạp xe đạp, tới đây cũng không nhanh được đâu. Nhìn tình hình này, đợi ông ấy tới nơi chắc cũng chẳng mua được nữa. Nếu ông ấy không mua được, đến lúc đó chúng ta chia cho ông ấy một nửa vậy." Tiền Trung Hằng nói câu này mà ruột gan như đang rỉ máu.
Đây có thể là bữa Tam Đinh Bao và Bánh Bao Tửu Nhưỡng cuối cùng mà hắn được ăn trong suốt một tháng tới.
Lại còn phải chia cho Vương Căn Sinh một nửa, sau này hắn và lão Vương coi như là có giao tình vào sinh ra tử rồi.
"Bố, chia hẳn một nửa sao? Một phần ba không được ạ?" Cậu con trai của Tiền Trung Hằng hốt hoảng hỏi.
"Phải chia một nửa, nếu không nhờ chú Vương của mày thì mày còn chẳng được ăn Diện Quả Nhi đâu! Một nửa!"
Cậu con trai nghĩ đến Diện Quả Nhi, chỉ đành rơm rớm nước mắt gật đầu.
"Số thứ tự phát ở cửa đến số bao nhiêu rồi?"
"Hình như hơn 500 rồi."
"Ối mẹ ơi, bây giờ mới hơn 10 giờ thôi mà. Thế này thì đến 12 giờ, chẳng phải sẽ lấy tới số một hai ngàn luôn sao?"
"Đúng vậy, nghe nói Tào Lĩnh Ban vừa thông báo, Bánh Bao Tửu Nhưỡng và Tam Đinh Bao cũng giới hạn số lượng rồi, mỗi người mỗi lần mua tối đa không quá sáu cái."
"Đây là lần đầu tiên Hoàng Kí chúng ta áp dụng giới hạn mua đúng không?"
"Hết cách rồi, cho dù chỉ có 1000 số, mỗi người sáu cái thì cũng là 6000 cái Điểm Tâm, Tần sư phụ có mệt chết cũng làm không xuể.”
"Không phải Trịnh sư phụ đang phụ một tay sao?"
"Trịnh sư phụ làm chậm lắm."
Trịnh Đạt đang cố gắng phụ giúp: ...
Nói cái gì đấy? Nói cái gì đấy hả? Thế nào gọi là Trịnh sư phụ làm chậm???
Hắn chậm sao? Hắn...
Trịnh Đạt liếc nhìn Tần Hoài, tốc độ của Tần Hoài đã sắp đuổi kịp dây chuyền sản xuất của nhà máy rồi.
Được rồi, hắn đúng là có chậm một chút.
Nhưng chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách hắn được, dù sao bao năm nay hắn cũng chẳng mấy khi làm Điểm Tâm, hơn nữa Tần Hoài làm cũng quá nhanh đi.
Trịnh Đạt hơi lo lắng nhìn Tần Hoài, hắn cảm thấy trạng thái của Tần Hoài không ổn cho lắm.
Trịnh Đạt quá hiểu trạng thái này, giống hệt như Hoàng Thắng Lợi. Hồi đầu lúc Hoàng Thắng Lợi mới tiếp quản Hoàng Kí cũng y như vậy, vì không nỡ để khách hàng phải chờ đợi vô ích, nên hắn chỉ đành ép bản thân làm nhiều thêm một chút.
Hôm nay ráng thêm một chút, ngày mai ráng thêm một chút, tích tiểu thành đại, cộng thêm đợt bùng nổ vì lên tạp chí "Tri Vị" lần đó, chứng đau thắt lưng cứ thế mà sinh ra, ảnh hưởng trực tiếp đến sự nghiệp đầu bếp.
Nhưng Trịnh Đạt lại cảm thấy Tần Hoài bây giờ hơi khác với Hoàng Thắng Lợi hồi đó.
Hoàng Thắng Lợi phần lớn là do áp lực tâm lý, tự ép mình phải làm nhiều hơn, đó là bị ép buộc.
Còn Tần Hoài... hình như... lại rất tận hưởng.
Trịnh Đạt cũng thấy hơi hoang mang.
Tần Hoài bình thường trông đâu có giống kẻ cuồng công việc.
Chẳng lẽ đám "thánh cuồng việc" của Tri Vị Cư đã làm hư hắn rồi sao?
Đừng nói là Trịnh Đạt thấy hoang mang, mà chính Tần Hoài cũng cảm thấy rất kỳ diệu.
LVQ8371