Nếu ngay từ đầu đã chọn cách an toàn, thì căn bản sẽ chăng thể nào tìm ra được vấn đề cốt lõi.
Tần Hoài lại cắn thêm một miếng.
Ừm, hoàn toàn không ăn ra được vị của hạt phỉ. Loại hạt đắt đỏ như vậy mà ăn không thấy mùi vị gì, chắc chắn là do cách phối hợp có vấn đề rồi.
Xin lỗi nhé, dở quá đi mất, tự dưng không muốn ăn nữa rồi.
Giờ phút này, Tần Hoài vô cùng nhớ Tần Lạc.
Giá mà có Lạc Lạc ở đây thì tốt biết mấy.
Mặc dù vị giác của Tần Lạc không xuất sắc bằng hắn, nhưng con bé rất phàm ăn, sẵn sàng ăn và đặc biệt là rất chịu khó nhồi nhét.
Trước đây khi Tần Hoài thử món, mấy loại Điểm Tâm dở tệ ở giai đoạn đầu thế này đều do Tần Lạc ăn.
Về cơ bản, những chỗ Tần Lạc ăn vào thấy rõ sự bất thường, thì chắc chắn là chỗ cần phải sửa.
Tần Hoài nhẩm tính ngày tháng.
Tần Lạc thế mà còn tận 20 ngày nữa mới được nghỉ.
Trường tư thục cho nghỉ muộn thật đấy.
Tần Hoài thở dài thườn thượt.
"Sao thế?" Trịnh Tư Nguyên hỏi, hắn tưởng Tần Hoài bị chính món Điểm Tâm dở tệ do mình làm ra đả kích.
"Không có gì, chỉ là hơi nhớ Lạc Lạc thôi."
"Trước đây lúc thử Điểm Tâm, mấy loại khó nuốt thế này toàn là Lạc Lạc ăn giúp tôi.”
Không hiểu sao, Trịnh Tư Nguyên chợt cảm thấy Tần Lạc cũng vất vả thật.
Trịnh Tư Nguyên nhìn viên bánh trôi trong bát, thầm nghĩ mấy năm nay đúng là làm khổ Lạc Lạc rồi.
Đợi Tần Lạc nghỉ đông đến đây, người anh cả này nhất định sẽ làm món Tiên Nhục Nguyệt Bính ngon nhất cho con bé.
Một lần thất bại thảm hại sẽ không thể đánh gục Tần Hoài, nhưng bốn lần thì có đấy.
Liên tục bốn ngày, ngày nào Tần Hoài cũng nếm mùi thất bại mang tính lịch sử.
Khiến hắn cứ ngỡ mình đã giải quyết xong vài vấn đề lớn rành rành ra đó, nhưng hễ thay đổi tỷ lệ nguyên liệu xong là y như rằng lại lòi ra vấn đề lớn mới.
Công thức Bách Quả Hãm này hệt như một đoạn code toàn bug vậy. Về mặt lý thuyết thì chạy được đấy, nhưng cứ fix xong một bug là lại đẻ ra bug mới.
Tần Hoài nhận ra, đây không phải là một công thức đơn giản.
Nguyên liệu của món Bách Quả Hãm này thực sự quá nhiều, nhiều đến mức dù có dùng phương pháp thử sai từng cái một thì khả năng cao là phải thử đến tận năm sau.
Mỗi lần Trịnh Tư Nguyên nếm thử bánh trôi đều giống như bị đưa ra pháp trường vậy, hắn phải làm công tác tư tưởng kỹ càng rồi mới dám ăn viên bánh vừa luộc xong.
Còn Trịnh Đạt thì bế quan ở nhà luôn, bảo là quyết tâm ru rú trong nhà nghiên cứu vài ngày, đợi khi nào có thành quả sẽ xuất quan để cho Tần Hoài một sự bất ngờ.
Trịnh Tư Nguyên đoán khả năng cao là bố hắn đã gọi điện thoại cầu cứu viện binh rồi. Có điều công thức Bách Quả Hãm của Giang Vệ Kim hơi bị tà môn, viện binh chắc cũng chưa thể nghiên cứu ra manh mối gì trong một sớm một chiều đâu.
Trịnh Đạt đóng cửa tìm viện binh, còn Tần Hoài thì tìm viện binh ngay tại Hoàng Kí.
Đàm Duy An đã bị Tần Hoài kéo vào biệt đội nghiên cứu Bách Quả Hãm.
Lúc mới nhận được lời mời, Đàm Duy An vô cùng thự sửủng nhược kinh. Tay nghề của hắn, nếu đặt trong thế hệ trẻ ở Trí Vị Cư thì cũng chỉ coi là tàm tạm. Đứng cạnh Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên thì hắn bị đìm hàng chẳng khác nào một kẻ bất tài.
Giờ đây, được hai vị thiên tài tỏa hào quang chói lọi gửi lời mời lập team, Đàm Duy An đương nhiên là quả quyết nhận lời ngay.
Ngày đầu tiên Trịnh Tư Nguyên thử làm Bách Quả Hãm đã đoán không sai, Đàm Duy An quả thực biết làm món này.
Tri Vị Cư nhân tài hội tụ, các lão sư phụ biết làm Bách Quả Hãm không hề ít, mỗi dịp Trung thu bánh Bách Quả Nguyệt Bính cũng rất được ưa chuộng. Đàm Duy An ở Tri Vị Cư bao nhiêu năm nay, ít nhiều gì cũng học lỏm được chút bản lĩnh từ các vị đại sư phụ khác.
Cách làm Bách Quả Hãm của Đàm Duy An chính là học mót được từ vị đại sư phụ đứng top 1 của Tri Vị Cư - Chu sư phụ.
Ngay từ ngày đầu tiên Đàm Duy An đến Hoàng Kí, Tần Hoài đã nhận ra, nhờ có truyền thống gia đình nên kiến thức lý thuyết của hắn cực kỳ phong phú. Trong tay hắn nắm giữ rất nhiều công thức tuyệt đỉnh, ngặt nỗi kỹ thuật có hạn nên không làm ra hồn được.
Bách Quả Hãm của Đàm Duy An về mặt lý thuyết thì không có vấn đề gì cả.
Vấn đề là nó không tương thích.
Đàm Duy An thừa nhận, công thức Bách Quả Hãm rất linh hoạt. Ngoại trừ vài loại mứt hoa quả và hạt khô cơ bản quan trọng, những loại hạt còn lại có thể tùy chỉnh ở một mức độ nhất định dựa trên chất lượng và giá cả. Nhưng cũng chỉ là ở một mức độ nhất định mà thôi.
Công thức của Đàm Duy An, mứt hoa quả và hạt khô cộng lại cũng chỉ có chín loại. Còn bên phía Tần Hoài thì dài dằng dặc hơn hẳn một sớ.
Dạng bài này không thể áp dụng công thức được đâu
Người ra đề hoàn toàn không đi theo lối mòn.
Đến ngày thứ ba gia nhập biệt đội nghiên cứu Bách Quả Hãm, Đàm Duy An bắt đầu nghi ngờ Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên lôi hắn vào cái team này cốt chỉ để có người nếm thử món ăn.
Quá dở tệ.
Mỗi lần lại dở theo một kiểu khác nhau.
Mấy loại mứt hoa quả và hạt khô này ăn riêng thì rõ là ngon, sao kết hợp lại với nhau lại gớm ghiếc đến thế cơ chứ.
Đàm Duy An thậm chí còn muốn viện cớ dạo này mình đang giảm cân, không nạp được mấy món chứa lượng calo cao thế này, để xin bổ sung thêm một thành viên chuyên nếm thử vào đội.
Hắn thấy Hoàng An Nghiêu là một ứng cử viên sáng giá đấy.
LVQ8371