"Ông đừng có ngày nào cũng ru rú trong khu chưng cư không chịu nhúc nhích nữa, lớn tuổi rồi càng phải đi ra ngoài đi dạo nhiều vào. Tôi với Tĩnh Tĩnh bây giờ đều đến Cô Tô rồi, Tiểu Tần lại càng đến đây từ sớm, ông bị tụt lại phía sau mất rồi đấy."
"Gọi người chạy việc ship Điểm Tâm với thức ăn liên tỉnh tới, làm sao mà ngon bằng ngồi ăn trực tiếp ở đây được. Ây da, canh bánh Niên Cao kìa, tôi tán gẫu thêm với La Quân vài câu, Tiểu Tần, Tĩnh Tĩnh hai đứa cứ ăn trước đi. Ông xem này, đồ ăn đang nóng hổi bốc khói thế này thì chắc chắn phải ăn tại chỗ mới ngon nha."
Trần Huệ Hồng trực tiếp chĩa thẳng ống kính điện thoại vào bát canh bánh Niên Cao trước mặt Tần Hoài.
Mấy cái phần tử khủng bố mạng lưới quan hệ xã hội các người đúng là khiến người ta phát sợ mà.
"Canh bánh Niên Cao!" Khuất Tĩnh vừa nhìn thấy canh bánh Niên Cao là hai mắt sáng rực lên, cô rảo bước vội vàng ngồi xuống cầm thìa lên ăn ngay, thoả mãn nuốt xuống một ngụm rồi nói: "Ngon hơn lần trước."
"Nhưng tôi vẫn thích bát lần trước hơn."
Tần Hoài nhìn bát canh bánh Niên Cao trước mặt.
【Canh bánh Niên Cao cấp C】
Mấy Tinh Quái các người sau khi tỉnh lại có phải đều rất thích bung xõa bản thân trước mặt người nhà hay không vậy?
Trình độ làm bánh Niên Cao của Tần Hoài không bằng Trịnh Tư Nguyên, trình độ nấu canh lại càng bình thường, do đó cấp bậc canh bánh Niên Cao được làm ra cũng rất đỗi bình thường.
Có điều, có lẽ là do bát canh bánh Niên Cao cấp E hai ngày trước đã mang đến cú sốc quá lớn cho mọi người trong bếp sau của Hoàng Kí, nên hôm qua khi Tần Hoài làm bánh Niên Cao một cách bình thường, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Buổi tối hắn đứng trước cái nồi nhỏ nấu canh bánh Niên Cao, nồi sôi sùng sục nổi bong bóng, nhưng không phải là trạng thái mụ phù thủy rinh thuốc độc đã khiến Hoàng An Nghiêu suýt nữa vui mừng phát khóc, liền lách cách chụp liền ba tấm ảnh đăng lên vòng bạn bè.
Nội dung là: Tần sư phụ thật sự quá chăm chỉ, sau khi kết thúc công việc vẫn còn tăng ca nấu canh bánh Niên Cao để luyện tập!
Cung Lương là người đầu tiên bấm like và bình luận, ông ấy nhắn tin riêng hỏi Hoàng An Nghiêu canh bánh Niên Cao có ngon không. Có đáng để mạo hiểm việc bữa tối đã ăn no đến chín phần, lại cố nhét thêm một bát canh bánh Niên Cao để rồi buổi tối no căng đến mức không ngủ được hay không.
Trợ lý của Cung Lương vừa mới qua lấy canh bánh Niên Cao đi rồi, nếu tối nay không có gì bất ngờ xảy ra, Cung Lương và Quách Minh Châu đều sẽ bị no căng bụng đến mức không ngủ được.
Trần Huệ Hồng đặt điện thoại lên bàn, điều chỉnh xong góc độ, để La Quân ở đầu dây bên kia có thể nhìn thấy chị ấy và Tần Hoài.
Về phần Khuất Tĩnh, cô đang cúi gằm mặt cắm cúi ăn lấy ăn để bát canh bánh Niên Cao.
Tần Hoài nhìn thoáng qua La Quân trên màn hình điện thoại trong tay, mặc dù từ đầu đến cuối ông ấy không hé răng nửa lời, nhưng biểu cảm của ông ấy đã nói lên tất cả.
Trên mặt chỉ hiện rõ một câu:
Trần Huệ Hồng, bà bị bệnh à?
"Tiểu Tần, gọi món chưa?" Trần Huệ Hồng rút một chiếc điện thoại khác ra bắt đầu quét mã gọi món.
"Chưa đâu Hồng Tỷ, chị là lần đầu tiên đến Hoàng Kí, chị cứ gọi món đi, em ăn theo chị là được." Tần Hoài nói.
"Em cũng vậy, em ăn cái gì cũng được." Khuất Tĩnh tranh thủ dứt miệng ra nói đúng một câu này, rồi lại tiếp tục cắm mặt vào ăn.
"Vậy chị không khách sáo đâu nhé, chị gọi theo khẩu vị của mình đấy." Trần Huệ Hồng tuy ngoài miệng nói như vậy, nhưng toàn bộ lại đều gọi những món tủ nổi danh của Hoàng Kí.
Cá quế tùng thử, lươn xào dầu nóng, tôm nõn Bích Loa còn có cả món canh rau nhút đặc trưng của Quan Hạc Lâu bên cạnh.
Rõ ràng là đã tìm hiểu tham khảo trước, nhưng lại chưa tìm hiểu tới nơi tới chốn.
Lá rau nhút vào mùa này về cơ bản đều đã khô héo hết rồi, rau nhút dùng để nấu canh phần lớn là đồ đông lạnh, không tươi mà cũng chẳng non.
"Hồng Tỷ, trưa Chủ Nhật tuần này chị và Tuệ Tuệ có rảnh không?" Tần Hoài hỏi, "Hoàng sư phụ vì muốn cảm ơn Khuất Tĩnh đã giúp giới thiệu bác sĩ Khoa Phục hồi chức năng, nên đã cố ý giữ lại một phòng bao, đến lúc đó sẽ đích thân xuống bếp nấu ăn."
"Hoàng sư phụ bảo em và Hoàng An Nghiêu đi cùng cho vui, trước mắt những người đến ăn cơm có Âu Dương, Khuất Tĩnh, bác sĩ Chu cùng khoa với cô ấy, chủ nhiệm Lưu và con gái của chú ấy. Con gái của chủ nhiệm Lưu cũng đang học tiểu học, trạc tuổi Tuệ Tuệ, trong phòng bao vẫn còn chỗ trống, chị xem có thời gian thì đưa Tuệ Tuệ cùng qua ăn chút nhé."
"Hôm nay là do muộn quá Tuệ Tuệ phải đi ngủ, bây giờ việc làm ăn của Hoàng Kí tốt như thế nào chị cũng thấy rồi đấy. Nếu bảo em ngày nào cũng giữ bàn riêng cho chị và Tuệ Tuệ ở sảnh lớn thì cũng không thực tế cho lắm, ăn Điểm Tâm thì dễ thôi, em làm dư ra cho chị và Tuệ Tuệ thêm một phần, mỗi buổi chiều qua lấy là được."
"Nhưng ăn thức ăn mặn thì phiền phức hơn chút, phải ăn lúc còn nóng. Bây giờ eo của Hoàng sư phụ tuy đã khỏi rồi nhưng cũng không tiện làm việc quá sức, rất nhiều món mặn đặc biệt là Tam Đầu Yến, ngày thường chắc chắn chú ấy sẽ không làm đâu, bữa cơm Chủ Nhật này là cơ hội rất tốt, bỏ lỡ rồi thì rất khó gặp lại đấy."
Trọng tâm của Trần Huệ Hồng hoàn toàn không nằm ở bữa cơm vào Chủ Nhật, Tần Hoài vừa dứt lời, chị ấy liền hướng thắng vào ống kính điện thoại nói: "Ông nghe thấy chưa hả, đồ ăn là phải ăn lúc còn nóng!”
LVQ8371