"Tôi sợ đau, nên nghĩ chỉ bằng dứt khoát biến thành hình dáng trẻ con, như vậy có chết thì cũng được chết một cách thanh thản. Nếu là thời loạn lạc thì cứ tìm một xó rừng sâu núi thắm nào đó mà trốn, đợi bên ngoài thái bình rồi mới chạy ra giả vờ đáng thương, tìm một gia đình hiền lành tử tế để được nhận nuôi, cứ thế mà bình an độ kiếp."
"Kết quả... những chuyện sau đó cậu cũng thấy cả rồi đấy."
Tần Hoài nhất thời không biết nên nói gì, ngẫm nghĩ một hồi, hắn đành cảm thán: "Không có kiến thức cơ bản đúng là sướng thật, Hồng Tỷ gặp phải cảnh hạn hán ròng rã ba năm trời mà vẫn dám vác mặt ra ngoài chạy rông."
So với một Khuất Tĩnh thận trọng dè dặt, Trần Huệ Hồng quả thực là phần tử quá khích trong số những phần tử quá khích.
Khuất Tĩnh tiếp tục ăn canh Niên Cao.
"Thực ra tôi vẫn còn một thắc mắc." Tần Hoài do dự một chút rồi cất lời, "Khuất Tĩnh này, cô còn nhớ cái Tỉnh Quái mà cô gặp ở tiệm bánh ngọt vào kiếp đầu tiên không?”
Khuất Tĩnh gật đầu: "Đương nhiên là nhớ, Điểm Tâm ngon lắm."
"Tôi đã mò được hai công thức nấu ăn từ trong ký ức của cô, một trong số đó là của người kia. Ký ức của cô quá dài, tận bốn năm trời, ở giữa có rất nhiều đoạn bị tua nhanh, tôi có cảm giác mình đã bỏ lỡ khá nhiều chi tiết, sau đó cô còn gặp lại người ấy không?"
"Không hề, lần thứ hai ông nội đưa tôi lên bệnh viện tỉnh thành khám bệnh, thực ra chúng tôi đã cất công đi tìm tiệm bánh ngọt đó, nhưng người ta đã đóng cửa rồi."
"Người đó... có chuyện gì sao?"
"Không có gì, tôi chỉ đơn thuần tò mò sao anh ta lại có thể liếc mắt một cái là nhìn thấu được bản thể của cô. La Quân là Tất Phương mà ông ấy còn chắng nhìn ra bản thể của cô là gì cơ mà."
Khuất Tĩnh nuốt trôi miếng Niên Cao trong miệng: "La tiên sinh không nhìn ra cũng là chuyện bình thường, tuy chúng tôi đều là chim, nhưng Tất Phương quá đỗi hùng mạnh, tôi cũng chẳng dám trèo cao mà nhận mình đồng tộc với La tiên sinh."
"Tinh Quái có rất nhiều, các chủng tộc khác nhau thì không hiểu rõ về nhau, nhưng nếu tình cờ lại là đồng tộc và trước đó đã từng quen biết đồng loại. Ví dụ như Hồng Tỷ lúc còn là củ cải trắng từng quen biết một cây Quỷ Đằng, sau đó lúc đi độ kiếp lại tình cờ chạm mặt một cây Quỷ Đằng đang ở kiếp thứ nhất, Hồng Tỷ chắc chắn cũng có thể liếc mắt một cái là nhận ra bản thể của đối phương ngay."
Tần Hoài đã hiểu ra vấn đề: "Cho nên bản thể của cậu thanh niên kia khả năng cao cũng là chim."
"Ừ." Khuất Tĩnh gật đầu, "Người đó chắc hẳn là một Tinh Quái đang ở kiếp thứ hai, lúc đó tôi không nhận ra đối phương, là người ta nhận ra tôi là Tinh Quái rồi tỏ ý tốt trước thì tôi mới phản ứng lại được."
Những gì Tần Hoài muốn hỏi cũng đã hỏi xong, nhất thời hắn chưa nghĩ ra được còn chuyện gì để hỏi nữa, nên đành ngồi lỳ trong phòng bao tiếp tục vắt óc suy nghĩ.
Khuất Tĩnh thấy Tần Hoài không hỏi nữa, sợ nếu không ăn thì bát canh Niên Cao sẽ nguội mất, thế là cô cắm cúi ăn ngấu nghiến, hết thìa này đến thìa khác không ngừng nghỉ.
Đợi đến lúc Tần Hoài hoàn hồn, định hỏi Khuất Tĩnh xem có muốn gọi video cho Trần Huệ Hồng và La Quân để mở một cuộc họp trực tuyến của giới Tinh Quái hay không, thì Khuất Tĩnh đã đánh bay cả một bát canh Niên Cao to đùng rồi.
Ăn sạch sành sanh không chừa lại giọt nào.
Khuất Tĩnh đang dùng thìa vét nốt mấy miếng củ cải dưới đáy bát.
"Cô ăn xong hết rồi à?I”
"Ngon lắm mà." Khuất Tĩnh đáp, "Hương vị gần như giống hệt bát canh Niên Cao mà ông nội nấu, chỉ có điều ngon hơn ông nội nấu một chút."
"Đã bao nhiêu năm rồi tôi mới lại được ăn bát canh Niên Cao mang hương vị này, trước kia lúc chưa thức tỉnh, tôi tự nấu ở nhà cũng chẳng ra được vị này."
Tần Hoài tỏ vẻ chuyện này cũng rất bình thường, canh Niên Cao cấp E quả thực không phải người bình thường nào cũng nấu ra được, không có chút thiên phú thì đúng là bó tay.
Trình độ nấu nướng của Khuất Tĩnh thuộc hàng người bình thường. Cũng hết cách, xuất thân từ cô nhi viện nên từ nhỏ cô đã phải học làm việc nhà, sau này lại được Trần Huệ Hồng tài trợ ra nước ngoài du học, toàn là tự mình nấu nướng nên tay nghề cũng không đến nỗi tệ.
Trình độ nấu nướng của Khuất Viện Trưởng cũng không tồi, bà ấy luộc bánh trôi nước cũng không bao giờ bị bục nhân.
Nếu Khuất Tĩnh lớn lên ở Cô nhi viện đường Tam Mã, tên là Tần Tĩnh, từ nhỏ đã ăn canh Niên Cao do Tần Viện Trưởng nấu thì có khi bây giờ đã thức tỉnh từ đời tám hoảnh rồi.
Không phải Tần Hoài lén lút nói xấu Tần Viện Trưởng sau lưng, mà thực sự là tay nghề của mẹ Tần quá tệ. Nếu không thì năm xưa cả cô nhi viện đã chẳng nhất trí đồng ý giao cho một đứa nhóc như hắn phụ trách việc làm các món bột mì.
Tần Hoài chợt nhớ ra mình muốn hỏi cái gì rồi.
"Sau này cô định... làm gì?"
Tần Hoài biết rõ, Tỉnh Quái sau khi độ kiếp thành công là có thể lựa chọn lập tức quay trở lại Nguyên Thế Giới.
Kiếp cuối cùng của bọn họ mang cơ thể con người, họ có thể chọn cách để cơ thể chết đi rồi bản thể quay về, hoặc cũng có thể tiếp tục ở lại nhân gian sống cho trọn vẹn kiếp cuối cùng này.
Nhưng rất ít Tinh Quái chọn cách thứ hai, bởi vì ở lại nhân gian đồng nghĩa với việc sẽ có những yếu tố bất ổn. Khó mà đảm bảo được sống mãi sống mãi rồi lại gặp phải chuyện gì đó khó dứt bỏ, lại nảy sinh chấp niệm mới, rồi lại thất bại, thế là công sức trước đây coi như đổ sông đổ bể, lại phải bắt đầu lại từ đầu.
Những người chọn ở lại nhân gian để bầu bạn với Trần Tuệ Tuệ như Trần Huệ Hồng chỉ là trường hợp cực kỳ hiếm hoi.
LVQ8371