Tiện thể nhắc luôn, trong lúc buôn chuyện, Tần Hoài cũng không quên lướt vòng bạn bè "phê duyệt tấu chương”, bài nào đáng thả tim thì thả tim, bài nào đáng bình luận thì bình luận.
Đang lướt thì thấy bài đăng của Băng Băng, cô nàng này thế mà lại tranh thủ kỳ nghỉ Tết Dương lịch cùng bạn học đến Cô Tô chơi hai ngày, ngồi ghế cứng đi đi về về, đúng chuẩn sinh viên đi phượt kiểu "lính đặc chủng" càn quét Cô Tô, còn tới Hoàng Kí check-in Quả Nhi nữa chứ.
Bài đăng được trau chuốt kỹ lưỡng khen Quả Nhi ngon đến mức có một không hai trên đời.
Tần Hoài rất vui vẻ, quả quyết thả tim rồi bình luận một câu: Nhìn là thấy ngon rồi!
Âu Dương ăn uống no say, chuẩn bị về nhà tiếp tục nghiên cứu món Trà Chanh mới. Cậu ta lau miệng, cảm thán: "Không ngờ chủng loại Điểm Tâm của Hoàng Kí lại phong phú thế này, dạo trước tôi tới ăn sao chẳng thấy món nào vậy, hàng mới ra lò à?"
"Món mới cho khách dùng thử đấy, nếu cậu thích, sáng chiều ngày nào cũng cứ đến đây, bao no."
Tay nghề làm Điểm Tâm của nhóm đầu bếp Tri Vị Cư không đồng đều. Đàm Duy An tuy so với Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên thì chẳng thấm vào đâu, nhưng đặt trong số sáu người của Tri Vị Cư thì đã thuộc hàng top rồi.
Mọi người ở bếp sau Hoàng Kí cơ bản ngày nào cũng được ăn Điểm Tâm do Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên làm, dạo này ăn nhiều cũng đâm ra kén cá chọn canh, không còn mặn mà với Điểm Tâm do mấy người bên Tri Vị Cư làm thử nữa.
Đương nhiên, những món đặc biệt dở tệ thì ngoại lệ.
Ví dụ như Bách Quả Hãm, cháy hàng luôn là đằng khác.
r` - `. . ^ ^ * z z .. * ^ è ~ + . `. + Mỗi khi Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên làm ra một mẻ Bách Quả Hăm đở tệ, là y như rằng sẽ bị mọi người xúm vào tranh giành. Ai cũng muốn nếm thử xem rốt cuộc nó có thể dở đến mức nào, sao có thể đở hơn cả lần trước được cơ chứ.
Lúc này có thể sẽ có người thắc mắc, vậy Bách Quả Hãm do Đàm Duy An làm không ai giành sao?
Bách Quả Hãm do Đàm Duy An làm chưa đủ độ dở.
Nếu Âu Dương chịu đến ăn thử, nhóm người Tri Vị Cư mừng còn không kịp ấy chứ.
Hai mắt Âu Dương sáng rực lên: "Có chuyện tốt thế này sao cậu không nói sớm, sáng mai tôi sẽ đến sớm!"
Tần Hoài kết thúc giờ phút giải lao buôn dưa lê vui vẻ, quay lại bếp xem Niên Cao làm đến đâu rồi.
Cổ Lực đang nhào Niên Cao.
Làm Niên Cao thủ công là thế đấy, phải nhào đi nhào lại, hấp đi hấp lại, xét về hàm lượng kỹ thuật thì chẳng có gì, chỉ là rất phiền phức.
Đương nhiên, cũng không phải hoàn toàn không cần kỹ thuật, mỗi người làm ra Niên Cao sẽ có chất lượng khác nhau.
Nhìn từ tình hình hiện tại, Tần Hoài cảm thấy chất lượng Niên Cao do Trịnh Tư Nguyên làm chắc chắn là đỉnh nhất, Trịnh Tư Nguyên bất kể là làm Giang Mễ Niên Cao hay Trư Du Niên Cao đều ngon hơn hắn làm.
Tay nghề làm Niên Cao của Tần Hoài chỉ ở mức bình thường. Dạo trước làm Giang Mễ Niên Cao nhiều thì còn đỡ một chút, giờ bằng đi hai tháng không đụng tới, tay nghề lại tụt dốc rồi.
Tay nghề làm Niên Cao của Đàm Duy An thực ra không hề tệ, theo như hắn nói thì hắn biết làm Niên Cao, trong tay cũng có mấy công thức làm món này.
Chỉ có điều mấy năm nay, cơ bản hắn chẳng bao giờ làm Niên Cao thủ công như hiện tại, toàn dựa vào máy móc cả.
Tần Hoài không hề cảm thấy dùng máy móc có vấn đề gì, công nghệ đang tiến bộ, dụng cụ nhà bếp cũng phải tiến bộ theo. Việc chỉ dùng sức người làm án trắng Điểm Tâm sẽ tiêu tốn rất nhiều nhân lực vật lực, tốn thời gian lại mất sức. Đầu bếp làm gì có nhiều tinh lực đến thế, dùng máy móc có thể nâng cao hiệu suất lên cực kỳ nhiều.
Án trắng Điểm Tâm cần nhất là sản lượng lớn. Nếu Điểm Tâm làm ra rất ngon nhưng mỗi ngày chỉ có thể làm với số lượng cực kỳ hạn chế, thì đó cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì.
Việc Tần Hoài làm Giang Mễ Niên Cao hoàn toàn bằng thủ công, không hề dùng máy móc, là bởi vì hắn phát hiện Khuất Tĩnh đường như phân biệt được sự khác nhau giữa làm thủ công và dùng máy, hơn nữa cô ấy lại chuộng Niên Cao làm thủ công hơn.
Cho dù loại Niên Cao này có thể gặp đủ thứ vấn đề, Khuất Tĩnh vẫn thích. Thỉnh thoảng lật xe, khống chế không tốt quy trình, thời gian và lực nhào, dẫn đến Niên Cao làm ra quá mềm hay quá cứng, cô ấy cũng vẫn ưng bụng.
Chỉ có thể nói Khuất Tĩnh quả thực rất đam mê Niên Cao.
Tần Hoài nhìn trạng thái của mẻ Niên Cao, có chút muốn thở dài.
Theo một ý nghĩa nào đó mà nói, Cổ Lực thật sự rất thần kỳ.
Rõ ràng các điểm thuộc tính của Cổ Lực không hề tệ, kiến thức cơ bản cực kỳ vững chắc, nhưng làm gì cậu ta cũng kém hơn người khác một chút. Cứ như chỉ vì thiếu đi chút ngộ tính mà chuyện gì cũng kém, bước nào cũng hụt.
Thảo nào Cổ Lực lại trở thành một kẻ bất tài nổi tiếng trong giới đầu bếp. Đầu óc chậm tiêu thế này, đúng là rất dễ nổi tiếng.
"Tần sư phụ, có phải Niên Cao em làm có vấn đề ở đâu rồi không?" Cổ Lực hơi căng thẳng hỏi.
Cậu ta có thể cảm nhận được trạng thái mẻ Niên Cao mình đang nhào có chút không ổn, nhưng lại không biết rốt cuộc là không ổn ở chỗ nào.
"Lúc hấp lửa to quá rồi." Tần Hoài nói, "Khi hấp Niên Cao, nếu nguyên liệu hơi kém, độ tinh khiết của gạo nếp không đủ, Niên Cao sẽ bị xẹp xuống, chẳng ra hình thù gì cả."
"Lúc đặn dò tôi đã nói, hai ba lần hấp đầu tiên thì dùng lửa to hấp ba đến năm phút. Lần cuối cùng phải nhào Niên Cao đã thành khối đến mức sền sệt, sau đó mới hấp tạo hình, rồi dùng khăn ẩm đậy lại ủ 12 tiếng."
LVQ8371