"Đến lúc đó tôi sẽ làm dư ra một chút Quả Nhị, cậu mang vào bệnh viện chia cho các bác sĩ và y tá nhé, bác sĩ ở bệnh viện của họ cực kỳ thích đến Hoàng Kí liên hoan đấy." Tần Hoài nói.
"Tôi cũng làm thêm ít Định Thắng Cao." Trịnh Tư Nguyên bổ sung.
Hoàng An Nghiêu vội vàng ghi nhớ, hỏi: "Có cần phần riêng cho bác sĩ Khuất không?"
"Chắc chắn là phải có rồi." Hoàng Thắng Lợi bất đắc dĩ nói, "Bảo sao mỗi lần đi thương lượng giá cả với nhà cung cấp, con toàn không lấy được giá tốt và nguồn hàng xịn nhất."
"Bác sĩ chuyên khoa là do bác sĩ Khuất liên hệ giúp, số khám cũng là cô ấy lấy giùm, thời gian là cô ấy sắp xếp, đến việc đứng ra thương lượng cũng là cô ấy làm. Người ta là bạn của Tiểu Tần, chứ có phải bạn của con đâu. Con nhắn tin hỏi bác sĩ Khuất xem khi nào cô ấy được nghỉ thì mời cô ấy đến Hoàng Kí, bố sẽ đích thân làm một bàn tiệc thịnh soạn để cảm ơn người ta đàng hoàng."
Hoàng An Nghiêu vội vàng rút điện thoại ra nhắn tin.
"Tiểu Tần này, bác sĩ Khuất có kiêng ăn gì không? Có món nào đặc biệt thích ăn không?" Hoàng Thắng Lợi đã bắt đầu nhẩm tính thực đơn trong đầu.
"Về khoản thức ăn thì cháu không rõ lắm, cháu chỉ biết bác sĩ Khuất hảo ngọt, thích mấy món mềm dẻo như Giang Mễ Niên Cao thôi."
"Trước đây cô ấy ăn uống thanh đạm lắm, nhưng đó là do mấy món thanh đạm dễ làm thôi. Cháu tin với tay nghề của bác, bác nấu gì bác sĩ Khuất cũng ưng hết." Tần Hoài nói tiếp, "Còn về món kiêng kỵ thì bác sĩ Khuất không ăn được rau mùi đâu ạ."
Hoàng Thắng Lợi nghe vậy thì trong lòng đại khái đã nắm được tình hình.
Hoàng An Nghiêu bên này cũng nhắn WeChat xong, nhỏ giọng báo lại: "Bác sĩ Khuất bảo ngày 7 tháng 1 cô ấy được nghi, cô ấy hỏi lúc đến ăn có thể dẫn theo đồng nghiệp được không, vì khoa của họ lâu lắm rồi không đặt được phòng bao ở Hoàng Kí. Trưởng khoa của họ cũng đã giúp đỡ rất nhiều trong việc lấy số khám bệnh, nếu chỉ có một mình cô ấy đến ăn thì cô ấy thấy hơi ngại."
"Đương nhiên là được, bác sĩ Khuất cứ khách sáo quá. Đến lúc đó bố sẽ làm thêm nhiều món ngon, để bố bảo Tiểu Tào xem lịch đặt phòng ngày mùng 7, nếu còn trống thì giữ lại một phòng bao, An Nghiêu con phụ trách tiếp đãi nhé."
"Nhưng mà con... Tiểu Tần này, nếu như dùng bữa hơi muộn một chút thì cháu có rảnh không? Cái miệng của thằng An Nghiêu nhà bác, bác đoán chừng ngồi ăn hết bữa cơm khéo nó cũng chẳng nặn ra nổi hai câu giao tiếp."
Tần Hoài cảm thấy cũng không đến mức tệ như vậy, Hoàng An Nghiêu tuy không giỏi giao tiếp, cũng chẳng biết nói lời hoa mỹ, nhưng bù lại cậu ta cực kỳ am hiểu việc giới thiệu món ăn.
Đến lúc đó, khi thức ăn còn chưa dọn lên, Hoàng An Nghiêu sẽ ngồi trong phòng bao thao thao bất tuyệt giới thiệu trước, chờ món lên bàn rồi thì lại giới thiệu chi tiết từng món một.
Nếu mà bố trí thêm một anh quay phim trong phòng bao nữa, quay xong mang đi cắt ghép chỉnh sửa, thì quả thực chẳng khác nào một đoạn video quảng bá chất lượng cao của Hoàng Kí.
Hoàng Kí trên đầu lưỡi.
"Đương nhiên là rảnh ạ." Tần Hoài quả quyết đồng ý.
"Còn một chuyện nữa." Hoàng An Nghiêu nhỏ giọng nói với Tần Hoài, chìa màn hình điện thoại ra cho hắn xem.
Trên màn hình là đoạn tin nhắn giữa Hoàng An Nghiêu và Khuất Tĩnh.
Bác sĩ Khuất: Tôi biết đạo này tửu lâu của mọi người làm ăn rất tốt, các đầu bếp chắc hắn bận tối mắt tối mũi. Cho nên tôi cũng ngại hỏi thắng, cậu có thể nói bóng nói gió hỏi thăm Tần Hoài giúp tôi xem, dạo này cậu ấy có rảnh làm Giang Mễ Niên Cao không?
Bác sĩ Khuất: Ở cửa sau bệnh viện chúng tôi có một tiệm Điểm Tâm làm bánh ngon lắm, nhưng mấy ngày nay ông chủ có việc bận về quê nên đóng cửa mất rồi.
Bác sĩ Khuất: Cậu có biết ở Cô Tô còn chỗ nào bán Giang Mễ Niên Cao ngon nữa không?
Tần Hoài ra dấu OK, tỏ vẻ không thành vấn đề, ngày kia nhất định sẽ cho Khuất Tĩnh được ăn Giang Mễ Niên Cao.
Không hổ danh là Thiếu Đông Gia, cái kiểu hỏi thăm này quả thực là quá sức "nói bóng nói gió" rồi.
Hoàng An Nghiêu đúng là dân chuyên đi dò la tin tức.
Ăn cơm xong, Trịnh Tư Nguyên thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan làm về nhà.
Thời gian làm việc của Tần Hoài đã thay đổi, nhưng Trịnh Tư Nguyên thì không, các món Điểm Tâm khác của Hoàng Kí ngoại trừ Quả Nhi ra thì vẫn chỉ bán vào buổi trưa. Sáng nay Trịnh Tư Nguyên tuy đã phụ giúp Tần Hoài làm rất nhiều Tam Đinh Bao, nhưng món Tiên Nhục Nguyệt Bính của hắn cũng không hề bị gạch tên khỏi thực đơn, thậm chí sáng sớm hắn còn làm cả Trứu Sa Hoành Thánh và Phao Phao Hoành Thánh.
Có thể nói khối lượng công việc của Trịnh Tư Nguyên đã tăng lên gấp bội.
Hiện tại, Trịnh Tư Nguyên - người đang phải gánh khối lượng công việc siêu cấp gấp bội - quyết định về nhà nghiên cứu Bách Quả Hãm để trả thù đời.
Nếu chiều nay Trịnh Đạt mà có ở nhà, thì đối tượng bị trả thù chắc chắn sẽ là ông, bởi vì Trịnh Đạt sẽ phải gánh vác trọng trách nếm thử hương vị.
Trịnh Tư Nguyên rảo bước đến phòng thay đồ để thay quần áo.
Tần Hoài cũng vào phòng thay đồ lấy điện thoại, Âu Dương đã thuận lợi đưa Điểm Tâm đến tận bệnh viện, giúp Khuất Tĩnh một lần nữa trở thành gương mặt sáng giá nhất khoa của cô.
Thân là một shipper không đủ tiêu chuẩn, Âu Dương tiếc nuối báo cho Tần Hoài biết, bởi vì để tiết kiệm tiền nên cậu ta đã đạp xe đạp rồi mới chuyển sang đi tàu điện ngầm, hậu quả là nước dùng của Tứ Hỉ Thang Đoàn đã bị sánh ra ngoài.
Đồng thời, vị shipper không đạt tiêu chuẩn này cũng tiện miệng lên án luôn thói làm ăn tắc trách của "nhà hàng".
LVQ8371