Dưới ánh mắt ngỡ ngàng, hiện rõ dòng chữ "đến bữa cơm ân huệ cuối cùng mà bà cũng không cho tôi ăn hết" của Khuất Tĩnh, vợ trưởng thôn bật cười dỗ dành: "Cúi đầu xuống gội đầu trước đã nào. Trong bếp vẫn còn khoai lang đấy, gội xong rồi chúng ta ăn khoai lang nhé."
Khuất Tĩnh ngoan ngoãn cúi đầu.
Bên ngoài hiên, trưởng thôn mang vẻ mặt chấn động nghe người thợ săn kể lại quá trình nhặt được Khuất Tĩnh: "Ông cứ thế mà nhặt được con bé trên núi á?"
"Nuôi lớn bằng ngần này rồi mà còn đem vứt?"
"Kẻ nào mà táng tận lương tâm thế không biết, người làng nào mà con cái lớn đùng thế này còn đem vứt, lại còn vứt vào tận trong rừng sâu núi thẳm nữa chứ."
Nói xong, trưởng thôn lại nhíu chặt mày: “Nhưng mà tôi chưa từng nghe nói quanh đây có nhà nào có con gái bị câm cả. Cô bé này không biết nói, làm sao tra ra được là ai vứt bỏ đây?”
Người thợ săn tỏ vẻ ông không phải trưởng thôn nên không biết.
Trưởng thôn tiếp tục cau mày: "Theo lý mà nói, nuôi đến lớn chừng này rồi, trừ phi thật sự đói rã ruột thì người ta mới đem vứt. Đằng này lại vứt vào tận rừng thiêng nước độc, căn bản là triệt đường sống của con bé mà."
"Tôi nghe nói Trần Lung Tử ở làng bên hồi bé bị sốt cao nên điếc, cô bé này chắc tám phần cũng thế, ốm xong bị câm nên người nhà đem vứt."
"Nếu đúng là vậy thì khó xử rồi, có khi không phải người làng quanh đây vứt đâu, chẳng có cách nào tìm được."
Người thợ săn im lặng lắng nghe.
"Bé gái tầm mười tuổi, nuôi vài năm là gả đi lấy được tiền sính lễ rồi. Nếu biết làm việc thì bị câm cũng chẳng ảnh hưởng gì đến chuyện lấy chồng. Không biết trong làng mình có ai chịu nuôi không, coi như cho thêm miếng cơm, tính ra cũng chẳng thiệt thòi gì."
Người thợ săn nghe thế liền nhíu mày.
Trưởng thôn vẫn tiếp tục lải nhải: "Chỉ sợ ngoài bị câm ra thì còn mắc bệnh gì khác nữa, chứ nếu chỉ không biết nói thì vứt một đứa con gái lớn ngần này vào núi làm gì."
"Con bé là do tôi nhặt được, không ai nuôi thì tôi nuôi." Người thợ săn lên tiếng.
Trưởng thôn gật đầu: "Ông thì nuôi được thôi, một thân một mình đễ sống. Nhưng ông đã nuôi con gái bao giờ đâu, biết nuôi không đấy? Chăng phải nhặt được cái là đưa ngay tới chỗ tôi sao."
"Nếu ông muốn nhận nuôi một đứa trẻ để sau này nương tựa tuổi già thì cũng nên nhận con trai, con gái không trông cậy được đâu."
Người thợ săn: ...
"Cứ để ở nhà ông nuôi tạm hai ngày đã, lát nữa tôi mang lương thực tới." Người thợ săn ném lại một câu rồi hầm hầm bỏ đi.
Vợ trưởng thôn ở trong phòng nghe thấy tiếng động, bất đắc dĩ đẩy cửa bước ra.
"Ông khuyên lão Khuất nhận nuôi một đứa trẻ để lúc già cả có người lo hương hỏa bao nhiêu năm nay, ông ấy có nghe đâu. Khó khăn lắm mới nhặt được một bé gái trên núi coi như có duyên, ông lại nói khích như thế, ông ấy chịu nuôi nữa không?”
Trưởng thôn cười đầy ẩn ý: "Lát nữa mang cả lương thực tới rồi, bà nói xem có nuôi không?"
"Lát nữa bảo thằng cả, thằng hai đi báo trước cho các nhà một tiếng, ai hỏi thì cứ bảo điều kiện khó khăn không nuôi nổi. Bà đi tìm bộ quần áo cũ trước đây của Tam Ny thay cho con bé đi, lát nữa bảo lão Khuất mang thêm chút lương thực tới."
"Quần áo cũ của Tam Ny, Nhị Ny đều giữ lại hết đi, để lão Khuất lấy lương thực mà đổi."
Vợ trưởng thôn: ...
Tần Hoài nhìn thoáng qua vào trong phòng.
Tóc Khuất Tĩnh vẫn còn ướt, nước từ ngọn tóc nhỏ tòng tọc xuống, quần áo trên người cũng ướt một mảng, nhưng cô bé chẳng thèm bận tâm.
Bởi vì Khuất Tĩnh đang tranh thủ thời gian để gặm ngô.
Trong phút chốc, hắn không biết nên khen trưởng thôn đỉnh hay là khen Khuất Tĩnh đỉnh nữa.
Tóm lại là cả hai đều cực kỳ bá đạo.
Cho dù có là Thảo Mộc Tỉnh Quái đi chăng nữa, thì Khuất Tĩnh chắc chắn cũng thuộc đạng lăn lộn thảm hại nhất rồi.
Rốt cuộc là cô bé đã chết đói trong núi bao nhiêu ngày rồi, nguyên cái lõi ngô suýt nữa cũng bị cô bé tọng luôn vào mồm.
Nhân lúc Khuất Tĩnh đang gặm ngô, Tần Hoài đi dạo quanh làng một vòng.
Phạm vi hoạt động hiện tại của hắn là trong bán kính 20 mét lấy Khuất Tĩnh làm tâm, không gian cũng không nhỏ. Thể chất của Khuất Tĩnh khá tốt, nhưng răng lợi thì cũng chỉ như người bình thường thôi. Việc gặm bắp ngô già thế này rất tốn sức, có khi gãy cả răng cũng chưa chắc gặm được mấy hạt.
Phạm vi 20 mét đủ để hắn đi dạo một vòng quanh nhà trưởng thôn và mấy hộ hàng xóm lân cận.
Nhìn chung, điều kiện nhà trưởng thôn khá ổn. Nhà xây bằng gạch đỏ, trong nhà có mấy món đồ nội thất lớn nhìn qua là biết tay nghề thợ mộc cũng tàm tạm, có nhà củi, chuồng lợn và khoảng sân rộng.
Trong chuồng nuôi hai con lợn con, ngoài sân có bảy tám con gà với hai con ngỗng. Điều kiện kinh tế bỏ xa mấy nhà hàng xóm xung quanh.
Nhà hàng xóm toàn là nhà tranh vách đất.
Tần Hoài vẫn chưa nhìn ra đây là thời đại nào, khả năng cao là trước những năm sáu mươi. Bởi vì ngay cả nhà trưởng thôn khá giả như vậy cũng chẳng có chút dấu vết nào của công nghệ hiện đại.
Điện, nước máy, xe đạp đều không có, đến cả cái cốc tráng men cũng chẳng thấy đâu. Thứ thể hiện điều kiện khấm khá của nhà trưởng thôn là họ có đồ gỗ, quần áo ít miếng vá hơn, người trong nhà ai cũng có quần để mặc và trong bếp có treo thịt khô.
Lúc hắn ngó sang nhà bên cạnh, phát hiện trên giường đất có ba bốn đứa trẻ đang rúc vào nhau, không có quần mặc nên ban ngày chỉ có thể rú rú ở nhà.
LVQ8371