"Vậy chú có biết bây giờ ở đâu bán bánh trôi Bách Quả Hăm không ạ?” Tần Hoài hỏi tiếp.
Câu hỏi này lại một lần nữa làm khó Cung Lương.
"Bây giờ gần như là không mua được đâu ạ. Bánh trôi Bách Quả Hãm cũng chung số phận với bánh Trung thu Ngũ Nhân ấy, ai cũng chê dở nên chẳng có ai ăn cả." Cung Bảo Châu nhanh nhảu đáp, "Hồi em còn học mẫu giáo, quán tạp hóa trước cổng trường còn bán loại bánh trôi này đấy. Bán lẻ Bách Quả Hãm còn đắt hơn cả nhân thịt cơ."
"Hồi đó em thấy Bách Quả Hãm siêu ngọt siêu ngon, nhưng lớn lên mới phát hiện ra nó ngọt quá đà, ngọt đến phát ngấy. Bách Quả Hãm vốn đã đắt hơn mấy loại khác, lại còn khó ăn, nên lâu dần chẳng còn ai bán nữa. Thà mua nhân rau tể thái hay củ cải thái sợi còn hơn, vừa ngon lại vừa rẻ."
"Đấy là do mứt hoa quả và các loại hạt đều tăng giá cả rồi." Quách Minh Châu đứng ở cửa bếp lên tiếng bênh vực cho Bách Quả Hãm: "Muốn làm bánh trôi Bách Quả Hãm thì phải dùng mứt hoa quả và các loại hạt thượng hạng, lại phải sên bằng mỡ lợn. Một khi đã cắt xén nguyên liệu, dùng hàng loại hai loại ba, thì cái mỡ lợn rẻ tiền trộn lẫn với mứt hoa quả rẻ tiền bỏ vào nồi đun lên. Đến lúc tan ra thì vừa ngọt khé vừa ngấy ngụa, ăn vào có khác gì đang nhai mỡ lợn trộn đường hóa học đâu, thế thì làm sao mà ngon cho nổi?"
"Quán bán bánh trôi Bách Quả Hãăm mà hồi bé con thích ăn ấy, làm cũng bình thường thôi, ngọt đến phát sợ. Chăng qua hồi bé con thích đồ ngọt nên không nhận ra, cứ mỗi lần tan học là lại nằng nặc đòi ăn, mà còn bắt buộc phải ăn hai viên cơ.”
"Cứ nằng nặc đòi ăn hai viên, ăn được một nửa không hết lại ném cho mẹ và bố con. Lúc đó mẹ và bố con nhìn thấy cái viên bánh trôi ngọt muốn chết kia là mặt mày xanh lét, ngày nào ở nhà cũng phải bốc thăm xem ai đi đón con, ai đi đón anh con."
Cung Bảo Châu: ...
Ôi, cái cảm giác bị mẹ ruột bóc phốt chuyện xấu hổ hồi bé ngay trước mặt người ngoài này...
Cung Bảo Châu chỉ muốn đào ngay một cái hố trên sàn nhà để chui tọt xuống tầng dưới.
"Nhưng Tỉnh sư phụ làm thì thực sự khác hẳn!" Quách Minh Châu cũng bắt đầu nhiệt tình lăng xê món bánh trôi Bách Quả Hãm của Tỉnh sư phụ, "Năm ấy vào dịp sinh nhật lão Cung, Tỉnh sư phụ nấu cho ông ấy bát bánh trôi, cô cũng được ăn một bát, hương vị đó quả thực vô cùng khó quên.”
"Mứt hoa quả và các loại hạt được băm nhỏ rồi nhồi vào trong bánh trôi, lúc ăn nóng hổi, ngòn ngọt, không hề ngấy chút nào."
"Cô nhớ lần đó Tỉnh sư phụ nấu hẳn một nồi to, bốn loại nhân bánh trôi nhưng lại không nặn hình dáng khác nhau, nhìn bề ngoài y hệt nhau. Bọn cô ai cũng muốn ăn bánh trôi Bách Quả Hãm nên cứ thế liều mạng ăn. Ăn đến mức không nhét nổi nữa thì Tỉnh sư phụ lại bưng lên một đĩa bánh bao vô cùng đẹp mắt. Khi đó cô còn chưa kết hôn với Cung Lương, suýt chút nữa là ăn no đến trợn trắng mắt ở nhà ông ấy luôn." Quách Minh Châu cười nói.
"Ồ? Có chuyện này sao?" Cung Lương trêu đùa.
Quách Minh Châu lườm ông ấy một cái: "Ông cũng có khá khẩm hơn đâu, ông no đến mức trợn ngược cả mắt, chỉ thiếu điều phải vịn tường mà đi thôi."
Nói xong, Quách Minh Châu thở dài một hơi: "Nhưng cũng chỉ được ăn đúng một lần đó. Tinh sư phụ về hưu chưa được bao lâu thì gặp tai nạn, từ đó về sau không thể xuống bếp làm những món Điểm Tâm tỉnh xảo được nữa.”
"Nếu Tỉnh sư phụ vẫn còn, Bảo Châu nhà chúng ta chắc đã có cơ hội được ăn Tứ Hỉ Thang Đoàn chính tông ngon lành rồi. Hồi bé con bé đã không đến nỗi mất tiền đồ nằng nặc đòi ăn cái quán dở tệ kia, hành hạ hai vợ chồng mình lên bờ xuống ruộng."
Cung Bảo Châu: "Mẹ!"
Đừng nói nữa, con gái mẹ cũng cần thể diện mà!
Cuối cùng khi Tần Hoài ra về, trên tay được Quách Minh Châu nhét cho hai chai nước ép trái cây tươi. Cung Lương không tìm thấy hộp trà Sơn Thượng Vân Vụ mà ông ấy cứ đau đáu trong lòng, cảm thấy mấy loại trà còn lại không tiện đem tặng, nên định ngày mai về mấy căn nhà khác tìm thử xem sao.
Lúc Tần Hoài xách nước ép trái cây về nhà, hắn nhìn thấy hộp trà mà buổi trưa Cung Lập Nghiệp đã tặng mình để trên tủ giày.
Sơn Thượng Vân Vụ.
Buổi trưa lúc Cung Lập Nghiệp đưa trà cho mình đã nói gì nhỉ? Anh ta bảo đây là loại trà ngon mà anh ta mới săn được dạo trước.
Ừm, săn được từ chỗ bố đẻ thì cũng tính là săn.
Tần Hoài chỉ có thể cảm thán rằng tư duy tặng quà của hai bố con nhà này quả thực vô cùng đồng điệu.
Tần Hoài liếc nhìn bàn ăn, bát Tứ Hi Thang Đoàn của Âu Dương đã được xử lý sạch sẽ, còn bát của hắn thì đã được Âu Dương chu đáo cất vào trong tủ giữ nhiệt.
Về phần bản thân Âu Dương, giờ phút này cậu ta đang nằm ngửa ễnh bụng trên sofa bấm điện thoại xem video, trông hệt như một con hải cẩu ăn no căng rốn.
Tần Hoài lặng lẽ đặt hai chai nước ép lên bàn trà: "Dạo này buổi tối cậu ráng ăn ít một chút nhé, từ giờ tối nào tớ cũng sẽ luyện làm Tứ Hỉ Thang Đoàn đấy."
"Không vấn đề, chẳng phải chỉ là Tứ... ợ... Hỉ Thang Đoàn thôi sao, tớ chiến được hết!" Con hải cẩu vỗ vỗ cái bụng bự quả quyết thề thốt.
Sáng sớm hôm sau, Tần Hoài đã đến Hoàng Kí từ rất sớm, hắn đến gần như cùng lúc với Trịnh Tư Nguyên.
Trịnh Tư Nguyên vừa mới đổ bột mì ra, thấy Tần Hoài hôm nay tới sớm như vậy thì hơi ngạc nhiên, nhưng hắn nhanh chóng thu lại vẻ kinh ngạc.
Bởi vì hôm nay Trịnh Tư Nguyên cũng không phải là người đến sớm nhất.
Cổ Lực mới đúng.
LVQ8371