Sau đó có một lão đạo sĩ vân du đến làng, nhận xem bói đổi lấy lương thực. Mẹ của Quách Nhị Đản vét được nửa bát cháo loãng đưa cho lão, lão bấm quẻ phán Quách Nhị Đản mang mệnh Thiên Sát Cô Tĩnh.
Số mệnh khắc cha, khắc mẹ, khắc vợ, khắc con. Mẹ của ông tin sái cổ, cho rằng chồng mình bị con trai khắc chết. Lúc đi bước nữa, bà dắt theo cả con gái, duy chỉ vứt lại cậu con út Quách Nhị Đản dưới chân núi mặc cho tự sinh tự diệt.
Rồi Quách Nhị Đản được người thợ săn già nhặt về.
Người thợ săn già họ Khuất, là người nơi khác chuyển đến, có tài săn bắn rất cừ. Gia đình ông vốn êm ấm hạnh phúc, một trai một gái đều được nuôi dạy đàng hoàng. Ngờ đâu cô con gái bị lão bá hộ trong vùng để mắt tới, ép mua về làm a hoàn, chưa được hai năm đã bị hành hạ đến chết.
Cậu con trai vác xác đi đòi công lý, rốt cuộc bặt vô âm tín, sống không thấy người, chết không thấy xác.
Mất cả hai đứa con, vợ lão thợ săn già sinh bệnh nặng rồi qua đời vào một ngày mùa đông lạnh giá.
Chính trong hoàn cảnh bi đát đó, lão thợ săn già đã nhặt được Quách Nhị Đản. Ông chẳng sợ cái mệnh Thiên Sát Cô Tinh mà tên đạo sĩ dạo kia phán, nhận nuôi Quách Nhị Đản rồi đổi luôn tên họ thành Khuất Sơn. Sau khi lão thợ săn già qua đời, Khuất Sơn trở thành thợ săn mới, kế thừa luôn danh hiệu của cha nuôi, người ngoài từ đó đều gọi ông là Khuất Liệp Hộ.
Những năm đầu Khuất Liệp Hộ từng lấy vợ, nhưng vợ cũng lâm bệnh mà chết.
Sau này có người mai mối cho đời vợ thứ hai, đến lúc sinh nở lại bị băng huyết mà chết, một xác hai mạng.
Về sau thời thế loạn lạc, khắp nơi đều đánh nhau, lính tráng đi bắt phu ầm ầm. Đáng lẽ ra những hộ chỉ có một thân một mình như Khuất Liệp Hộ làm gì đến lượt bị bắt, nhưng đám lính thổ phỉ bắt phu riết rồi cũng chẳng màng luật lệ gì nữa. Khuất Liệp Hộ bị bắt đi lính, rồi lại trốn về được, tiếp tục làm nghề thợ săn.
Năm nay Khuất Liệp Hộ bốn mươi bảy tuổi. Ở cái thời này, ngần ấy tuổi đúng là đã lên chức ông nội rồi. Tóc ông đã hoa râm, sức khỏe và tỉnh lực đều giảm sút đáng kể so với trước.
Bảy tám năm trước còn đánh được cả hổ, giờ thì loanh quanh cũng chỉ biết đặt bẫy bắt mấy con thỏ.
Mấy năm nay trưởng thôn cứ khuyên Khuất Liệp Hộ nhận con nuôi, để mai này già yếu không làm lụng được nữa thì ít ra cũng có người phụng dưỡng lúc cuối đời.
Nhưng có vẻ Khuất Liệp Hộ tin sái cổ lời lão thầy bói năm xưa, nghĩ mình mang mệnh Thiên Sát Cô Tinh nên không muốn mang họa đến cho con cái nhà người ta. Bấy lâu nay cũng chẳng thiếu những nhà đông con thấy điều kiện ông tốt nên muốn cho con sang làm con nuôi, nhưng ông đều gạt phắt đi.
Thậm chí có kẻ lén lút đem con bỏ trước cửa nhà Khuất Liệp Hộ giữa đêm, ông cũng vác ngay đứa bé đến nhà trưởng thôn ngay trong đêm đó, bắt trưởng thôn trả về tận nơi.
Suốt bao năm qua, trưởng thôn có thể mù tịt chuyện khác, chứ nhà nào ở mấy làng lân cận có con cái lớn chừng nào thì ông nắm rõ như lòng bàn tay.
Đó cũng là lý do vì sao hôm nay lúc Khuất Liệp Hộ thành thạo dắt Khuất Tĩnh tới nhà trưởng thôn, sau khi hỏi rõ sự tình, trưởng thôn lại thấy đây là một cơ hội tốt.
Hoàn cảnh của Khuất Tĩnh giống hệt Khuất Liệp Hộ năm xưa.
Trẻ con lớn chừng nào không cần biết, cứ vứt vào núi, đặc biệt là núi sâu rừng thẳm, thì chắc chắn là bố mẹ đã rắp tâm không muốn nuôi, cố tình muốn con mình phải chết.
Trưởng thôn đang đánh cược rằng Khuất Liệp Hộ không thể nào trơ mắt đứng nhìn hình bóng của chính mình mấy chục năm trước mà không động lòng.
Còn chuyện là con trai hay con gái thì trưởng thôn thấy cũng chăng sao. Khuất Liệp Hộ có tuổi rồi, cái thời buổi này ở làng sống đến 60 đã gọi là thọ lắm rồi. Dù sao cũng chỉ còn mười mấy năm để sống, chỉ cần có đứa lo bề hương hỏa lúc nhắm mắt xuôi tay, thì trai hay gái lúc này cũng như nhau cả.
Đó là suy nghĩ ban đầu của trưởng thôn.
Nhưng đến khi phát hiện Khuất Tĩnh có vẻ là một đứa trẻ ngốc nghếch, trưởng thôn lại thấy hình như mình vừa hố ông anh họ một vố đau rồi.
Chập tối, bầu trời bên ngoài đã nhá nhem. Vợ trưởng thôn tranh thủ lúc còn chút ánh sáng lờ mờ chia cơm cho mọi người để khỏi phải mò mẫm ăn trong bóng tối. Ghế trong nhà không đủ, nên mọi người đa phần đều bưng bát đứng hoặc ngồi xổm ăn.
Thực ra bát cũng chẳng đủ, bọn trẻ con toàn mấy đứa xúm vào chung một bát. Đứa một miếng, đứa một gặm, cứ bốc bằng tay trần, có cái đút vào mồm là tốt rồi, chẳng ai chê ai bẩn.
Khuất Tĩnh vì sức ăn khủng, lại có người bao cơm, nên được chia hắn một cái bát to sứt mẻ với ba củ khoai lang.
Khuất Tĩnh lẳng lặng ngồi xổm ngoài sân gặm khoai, hai mắt cứ trân trân nhìn bầy gà trong ổ, trông hệt như một đứa ngốc thực sự.
Trưởng thôn cầm củ khoai lang trên tay mà chẳng nuốt nổi, mặt mày ủ rũ đứng trước cửa nhà đợi Khuất Liệp Hộ.
Khuất Liệp Hộ đến.
Trên lưng ông vác một cái gùi, trong gùi toàn là khoai lang, còn có thêm một túi gạo nhỏ và một con thỏ. Thấy trưởng thôn đang ngồi xổm trước cửa nhà đợi mình, Khuất Liệp Hộ đặt luôn chiếc gùi xuống.
“Từng này đủ chưa?”
Trưởng thôn nhìn con thỏ mà hai mắt sáng rực lên, vừa mừng rỡ vừa thấy tội lỗi, vội vàng gật đầu lia lịa: "Đủ, đủ rồi. Cho dù con bé ông nhặt được có ăn thùng uống vại đi chăng nữa thì cũng đủ rồi."
"Tôi bảo ông chuyện này." Trưởng thôn kéo Khuất Liệp Hộ vào trong sân, thì thầm to nhỏ kể lại những gì mọi người quan sát được hồi chiều.
LVQ8371