Dư Dương chính là vị đầu bếp của Tri Vị Cư có biết chút ít về mát xa.
"Tần sư phụ rất lợi hại." Cổ Lực đột nhiên lên tiếng, mắt nhìn về phía Tần Hoài đang vươn vai sau bàn bếp, cười nói chuyện phiếm với Trịnh Tư Nguyên.
Đàm Duy An chợt nhận ra hình như hắn đã vô tình chọc trúng nỗi đau của tiểu sư đệ rồi, luận về thiên phú, Cổ Lực và Tần Hoài quả thực là một người ở tận mười tám tầng địa ngục, còn một người thì bay thẳng lên thiên đình.
"Tiểu sư đệ, ý của anh là..."
"Tần sư phụ bảo nền tảng cơ bản của em rất tốt, chỉ là chưa biết cách linh hoạt áp dụng thôi." Cổ Lực nói.
Đàm Duy An không ngờ Tần Hoài lại từng nói chuyện này với Cổ Lực, hắn sững sờ: "Chuyện này... Thật ra mấy vị sư phụ cũng đều nói rồi, tiểu sư đệ em rất chịu thương chịu khó, kỹ năng cơ bản cực kỳ vững chắc.”
"Chỉ là thiên phú... hơi kém một chút, không thể tự ngộ ra được."
Làm đầu bếp đúng là phải dựa vào thiên phú.
Cần cù bù thông minh, có công mài sắt có ngày nên kim. Mấy chữ này nghe thì đơn giản, nhưng muốn thực sự làm được, thời gian và mồ hôi công sức phải bỏ ra phía sau tuyệt đối là điều khó mà tưởng tượng nổi.
"Tần sư phụ khuyên em nên luyện tập nhiều hơn." Cổ Lực nói, "Anh ấy bảo kỹ thuật của em chưa đúng, chưa thể linh hoạt áp dụng, không biết tùy cơ ứng biến, là do em luyện tập vẫn chưa đủ nhiều."
"Đợi đến lúc thực sự luyện đủ số lượng nhất định thì tự khắc sẽ thông suốt."
"Em thấy Tần sư phụ nói rất đúng." Cổ Lực nhìn Tần Hoài, "Tần sư phụ tuy thoạt nhìn có vẻ hơi lười nhác, lúc làm Điểm Tâm thi thoảng cũng tán gẫu với Đổng Sĩ, không thích cứ làm mãi một loại Điểm Tâm y xì đúc, luôn thích thử nghiệm những thứ mới mẻ."
"Nhưng hôm nay em đã nhìn ra rồi, thật ra Tần sư phụ âm thầm luyện tập rất nhiều."
"Rất nhiều thao tác đối với anh ấy mà nói đã trở thành ký ức cơ bắp mất rồi, em cảm thấy Tần sư phụ chính là muốn nói cho em biết, chỉ cần luyện đến cảnh giới như anh ấy là có thể linh hoạt áp dụng."
"Sư huynh." Cổ Lực nhìn Đàm Duy An với ánh mắt sáng rực, "Em muốn mỗi ngày luyện thêm một tiếng nữa!"
Đàm Duy An: "Hả?"
Vẫn còn muốn thêm nữa á?
Tiểu sư đệ à, trung bình mỗi ngày em làm việc 14 tiếng đồng hồ, đã là cái đứa tham công tiếc việc nhất Tri Vị Cư chúng ta rồi, giờ lại còn thêm nữa, cơ thể sao chịu đựng nổi?
Còn nữa, chẳng lẽ Tần Hoài thật sự là một kẻ cuồng công việc ẩn mình sao?
Đàm Duy An bắt đầu cẩn thận nhớ lại trạng thái làm việc hôm nay của Tần Hoài.
Thong dong, bình tĩnh, hiệu suất cao.
Ban đầu Đàm Duy An không để ý lắm, bởi vì từ khoảnh khắc nhìn thấy tờ tạp chí "Tri Vị" hồi sáng, hắn đã đinh ninh Tần Hoài là đại lão, là vị đại lão có Điểm Tâm được lên hẳn trang bìa của ấn phẩm lớn đầu năm trên "Tri Vị".
Đàm Duy An cảm thấy, nếu Điểm Tâm của hắn mà được lên trang bìa "Tri Vị", thì từ nay về sau ra đường hắn sẽ chẳng thèm nhìn xuống dưới đất nữa, mắt cứ thế mà hất ngược lên trời thôi.
Đại lão làm cái gì cũng hợp lý cả, thong dong bình tĩnh vốn là tiêu chuẩn cơ bản của đại lão mà.
Nhưng sau khi được Cổ Lực nhắc nhở, Đàm Duy An mới chợt bừng tỉnh nhận ra, Tần Hoài hình như làm việc thực sự rất giỏi.
Tần Hoài có thể theo kịp tốc độ của đám phụ bếp bên Tri Vị Cư.
Đây đâu phải là chuyện đơn giản, Tri Vị Cư vốn nổi tiếng là nơi tụ tập của đám cuồng công việc, hiệu suất làm việc của ai nấy đều cao ngất ngưởng. Trịnh Đạt theo không kịp thực ra là chuyện bình thường, Tần Hoài theo kịp mới là chuyện không bình thường.
Nghĩ đến đây, Đàm Duy An bất giác giật thót mình.
Chẳng lẽ Tần Hoài vẫn luôn lén lút nỗ lực sau lưng mọi người?
Trông thì có vẻ sáng nào hắn cũng đến Hoàng Kí làm việc, trưa ăn cơm xong thì nghỉ ngơi, chiều lại tành tành luyện dăm ba thứ chẳng liên quan gì đến án trắng, đóng gói suất cơm nhân viên rồi qua tiệm nắn xương thư giãn, sau đó thong thả đi về nhà. Nhưng thực chất, ngày nào hắn cũng âm thầm nỗ lực ở những nơi không ai thấy, quyết tâm cày bừa đè bẹp tất cả mọi người.
Đàm Duy An hít ngược một ngựm khí lạnh.
Tần Hoài lại đáng sợ đến mức này sao.
Có thiên phú đã đành, lại còn chăm chỉ nỗ lực như vậy.
Thật khiến người ta phải nể phục sát đất.
Tần Hoài đang vặn vẹo cổ.
"Vừa nãy tôi nghe bên ngoài gọi số đến tận hơn 1000 rồi, rốt cuộc hôm nay chúng ta đã làm bao nhiêu cái bánh bao thế? Tiên Nhục Nguyệt Bính của cậu bán được bao nhiêu cái rồi?" Tần Hoài vừa chờ cơm vừa tán gẫu, tràn trề sức sống.
"Không biết, tôi chưa tính." Trịnh Tư Nguyên lắc đầu, "Chắc là có rất nhiều số bị gọi lố thôi, lưu lượng khách một buổi trưa làm sao mà đạt tới 1000 người được."
Tần Hoài vặn cổ xong lại xoay bả vai, chỉ thiếu nước tập luôn bài thể dục nhịp điệu nữa thôi.
"Cậu không thấy mệt à?" Trịnh Tư Nguyên lấy làm lạ.
Hắn vẫn còn nhớ rõ lúc Tần Hoài vừa tới Hoàng Kí, lưu lượng khách hồi đó tưởng là đông lắm, nhưng so với bây giờ thì cũng chỉ tàm tạm. Thế mà cái lượng khách tàm tạm ấy suýt chút nữa đã vắt kiệt sức Tần Hoài lúc bấy giờ.
Bây giờ phụ bếp đông hơn, khối lượng công việc cũng gần như tăng gấp đôi, thế mà hắn chẳng những không mệt bở hơi tai, ngược lại còn trông vô cùng sung sức.
Cái tình huống quái gì thế này?
"Cũng bình thường." Tần Hoài thành thật đáp, "Mệt thì chắc chắn là mệt rồi, nhưng trong lòng lại thấy rất thỏa mãn."
LVQ8371