Có việc gì thì cứ tìm ông trưởng thôn, nhớ sống cho thật tốt.]
Khuất Tĩnh nhìn tờ giấy, đứng sững sờ tại chỗ.
Ngoài nhà vang lên tiếng gọi lớn của trưởng thôn: "Tĩnh Tĩnh, Tĩnh Tĩnh, ông nội cháu có nhà không?"
"Lúc nãy Cẩu Đản vừa nói với ông, ông nội cháu đến trường tìm thầy Lý hỏi rất nhiều chữ, còn tìm cả Cẩu Đản với mấy đứa học sinh để hỏi chữ, bảo là muốn viết cái gì đó."
"Cẩu Đản nhà ông bảo ông nội cháu hỏi thằng bé chữ 'sống' viết thế nào. Ông ấy có nhà không? Có sao không đấy? Không phải ông ấy già lẩm cẩm rồi nghĩ quẩn đấy chứ?"
Khuất Tĩnh vò nát tờ giấy lao ra khỏi cửa, chạy thục mạng lên núi, trưởng thôn ở phía sau vừa gọi vừa đuổi theo nhưng không tài nào bắt kịp.
Mấy năm nay tuy Khuất Tĩnh ít khi lên núi, nhưng cô bé lại rất rành đường đi lối lại, nhất là đường vào rừng sâu. Cô bé sẽ không giống như lúc trước, muốn vào rừng sâu nhưng lại đi nhầm đường rồi đi loanh quanh bên ngoài nữa.
Khuất Tĩnh lùng sục khắp núi mãi cho đến tận tối mịt.
Vẫn chẳng tìm thấy gì cả.
Sáng ngày thứ ba, Khuất Tĩnh thất tha thất thểu xuống núi, phát hiện trưởng thôn và vợ ông ấy đang đợi mình ở nhà gỗ.
"Cái con bé này, cứ cắm đầu chạy lên núi nguy hiểm biết nhường nào! Trong núi có sói, có hổ, lại còn có cả gấu ngựa nữa, nhỡ cháu có mệnh hệ gì thì hai ông bà biết ăn nói sao với lão Khuất đây!" Vợ trưởng thôn thấy Khuất Tĩnh về thì nhào tới, vội vàng kiểm tra xem trên người cô bé có bị thương ở đâu không.
Khuất Tĩnh ngây đơ ra không hề phản kháng. Lúc vợ trưởng thôn kiểm tra đã xắn tay áo cô bé lên, nhìn thấy vết thương dữ tợn trên cánh tay trái của cô bé liền hét lên kinh hãi.
"Ông nội cháu về chưa ạ?" Khuất Tĩnh hỏi.
Trưởng thôn lắc đầu, thở dài: "Lão Khuất... có đứa trẻ trong làng nhìn thấy ông ấy lên núi rồi."
"Thợ săn lão luyện đều biết hang của gấu ngựa ở đâu."
Những lời còn lại trưởng thôn không nói thêm nữa.
Khuất Tĩnh gật đầu, thẫn thờ bước vào nhà gỗ.
Tần Hoài biết, Khuất Tĩnh độ kiếp thất bại rồi.
Tần Hoài đứng trong buồng vệ sinh, hồi lâu chẳng nói nên lời.
Đây là đoạn ký ức đằng đẵng nhất mà hắn từng xem. Trong ký ức ấy, hắn đã chứng kiến toàn bộ quá trình Khuất Tĩnh quen biết Khuất Liệp Hộ, bốn năm chung sống ấm áp, sự trêu đùa vô tình của số phận, và cuối cùng là cảnh sinh ly tử biệt.
Mãi đến khi xem xong kiếp đầu tiên của Khuất Tĩnh, Tần Hoài mới thấm thía được vì sao Trần Huệ Hồng lại nói độ kiếp không có đáp án chuẩn. Mỗi một Tinh Quái trước khi độ kiếp đều không biết mình sẽ gặp phải chuyện gì, cũng chăng có Tinh Quái nào nói rõ được rốt cuộc tiêu chuẩn để độ kiếp thành công là gì.
Trần Huệ Hồng độ kiếp thất bại là bởi vì sự ích kỷ và lạnh lùng. Chị ấy thích sự phồn hoa náo nhiệt của nhân gian, không muốn bại lộ thân phận để được rong chơi thêm hai năm nữa, giữa việc cứu mạng Huệ Nương và việc lạnh lùng trơ mắt nhìn cô ấy chết, chị ấy đã chọn vế sau. Đến khi chị ấy nhận ra tất cả những điều này, đến lúc biết hối hận, thì độ kiếp đã thất bại.
Trần Tuệ Tuệ độ kiếp thất bại là bởi sự lương thiện của bản thân và việc không thể chấp nhận được cái ác trên thế gian. Thân là một con Loan Điểu lương thiện, cô ấy đã phải gánh chịu quá nhiều cái ác của con người, cô ấy không thể kìm nén được sự căm hận, bất bình, không cam lòng của mình, cuối cùng ôm hận mà độ kiếp thất bại.
La Quân độ kiếp thất bại là do sự tự phụ của ông ấy. Là một con Tất Phương hùng mạnh, ông ấy có thể phớt lờ mọi quy luật và phép tắc của thế gian để hành xử tùy ý, sự kiêu ngạo và tự phụ này đã khiến ông ấy coi độ kiếp như một trò chơi, đến mức người yêu đã chết cũng không hay biết, đành ôm hận mà độ kiếp thất bại.
Khuất Tĩnh lại không giống bọn họ, cô độ kiếp thất bại là bởi vì đã nhận được quá nhiều tình yêu thương. Kể từ giây phút Khuất Tĩnh được Khuất Liệp Hộ nhặt về, những gì cô nhận được đều là sự thiện ý.
Khuất Liệp Hộ coi cô như bảo bối, vợ chồng trưởng thôn đối xử với cô như con cháu trong nhà. Bác sĩ đối mặt với căn bệnh nan y của cô cũng chỉ thấy xót xa và thương cảm, bác tài đánh xe sẵn sàng nhường lại cái bánh Bột Bột hắc mạch mà mình không nỡ ăn cho cô, đồng loại thấy cô sống quá thê thảm cũng ra tay giúp đỡ chút vật tư. Thầy giáo ở trường coi trọng cô, khuyên cô nhất định phải lên thị trấn học cấp hai, lũ trẻ trong làng cũng chẳng vì cô mãi không lớn mà bắt nạt cô. Ngay cả Cẩu Đản cũng vỗ ngực thề thốt đảm bảo, sau này lên thị trấn học cấp hai nếu có ai đám bắt nạt Khuất Tĩnh, cậu nhóc nhất định sẽ đánh trả giúp cô.
Khuất Tĩnh là một đứa trẻ được bao bọc trong tình yêu thương, thế nên cô không thể chấp nhận sự lãng quên, cũng chẳng thể chấp nhận sự chia ly.
Lúc Khuất Liệp Hộ mới nhặt được cô, cô đã giả câm, sau khi xác định đối phương không có ác ý, cô mới thẳng thừng hỏi hắn có ăn thịt mình không.
Đến khi Khuất Liệp Hộ quên mất cô, cô lại cắt thịt làm thuốc, cũng chỉ để giữ lại chút tình thân mà cô hằng mong ước.
Tình yêu chính là thứ khó dứt bỏ nhất trên đời.
Tần Hoài khẽ nhớ lại ký ức của Khuất Tĩnh, chỉ cảm thấy bài toán độ kiếp của cô là khó giải nhất.
Tự phụ có thể sửa đổi, ích kỷ có thể trở nên nhiệt tình, căm phẫn có thể được hóa giải bằng tình yêu, thế nhưng bản thân tình yêu thì phải lấy cái gì để giải đây?
Tần Hoài thầm nghĩ, nếu hắn là Khuất Tĩnh, có lẽ hắn cũng sẽ giống như cô, dù biết rõ sẽ thất bại nhưng vẫn cam tâm tình nguyện đón nhận.
LVQ8371