"Nói thật nhé, chuyện Cổ Lực kém cỏi là nổi tiếng khắp giới đầu bếp rồi, chỉ cần là đệ tử danh sư, bất kể là bạch án hay bếp món mặn thì ai cũng biết. Nhưng anh ta chỉ là thiên phú kém thôi, đâu thể cứ tùy tiện hắt nước bẩn lên người anh ta được. Mấy năm trước còn có người đồn đại là do bố mẹ anh ta đi cửa sau, nên Đàm sư phụ mới miễn cưỡng nhận anh ta làm quan môn đệ tử đấy."
"Bảo là Đàm sư phụ nhận anh ta không hề tình nguyện, cho nên cứ bắt anh ta luyện cơ bản mãi mà không dạy kỹ thuật. Người ta mới nhập môn đang luyện cơ bản thì anh ta cũng luyện cơ bản, người ta luyện cơ bản xong bắt đầu học kỹ thuật rồi thì anh ta vẫn đang cắm mặt vào luyện cơ bản."
"Đúng là bịa đặt vô căn cứ, phàm là người có chút đầu óc đều biết, đồ đệ chính là thể diện của sư phụ. Nhất là một đại sư đã thành danh từ lâu như Đàm sư phụ, tuyệt đối không có chuyện vì cái lý do vớ vẩn ấy mà nhận đồ đệ rồi lại làm lỡ dở tương lai của người ta."
"Nhưng việc Cổ Lực sau khi được Đàm sư phụ nhận làm đồ đệ vẫn phải luyện cơ bản rất nhiều năm là sự thật. Trong số các đệ tử danh sư, cơ bản là rất khó tìm được người thứ hai có thiên phú kém hơn anh ta. Lâu dần anh ta trở nên nổi tiếng, mà cũng chẳng phải danh tiếng tốt đẹp gì, đa phần toàn là bị người ta chê cười, khinh thường."
"Thực ra nếu anh ta sinh sớm hơn mười mấy năm, thì tình hình có lẽ đã không tệ đến thế. Cổ Lực vừa luyện xong cơ bản chưa được một hai năm thì sức khỏe của Đàm sư phụ đã sa sút rồi, anh ta chẳng học hỏi được gì nhiều. Đàm đại sư qua đời, chắc là Đàm Duy An thay ông dạy dỗ anh ta."
"Tri Vị Cư là thế đấy, có sư phụ thì học theo sư phụ, không có sư phụ thì đành phải ngó nghiêng học lỏm, nhân lúc người ta dạy đồ đệ thì đứng từ xa nhìn một chút, học được chữ nào hay chữ nấy."
"Tình cảnh của Cổ Lực hiện tại còn chẳng bằng mấy người không có sư phụ kia, ít ra người ta còn có thể quang minh chính đại đứng trong góc mà nhìn. Chứ anh ta mà cũng đứng thu lu trong góc như học việc bình thường thì mất mặt quá, ngặt nỗi Đàm sư phụ lại mất rồi."
"Tay nghề của Đàm Duy An theo em biết thì cũng chỉ ở mức bình thường, sư huynh dạy sao sánh bằng sư phụ dạy được. Trong Tri Vị Cư có rất nhiều lão sư phụ mới đúng là đại sư thực thụ."
"Giá như Cổ Lực là kỳ tài ngút trời, thì mấy vị lão sư phụ kia chắc chắn sẽ nhiệt tình chủ động chỉ bảo anh ta rồi, nhưng anh ta lại không phải thế."
Đổng Sĩ không nói tiếp nữa.
Tần Hoài đã nghe hiểu.
Tình cảnh hiện tại của Cổ Lực chính là, tuy xuất thân danh môn, lại là đệ tử chân truyền của đại tông môn, nhưng sư phụ đã qua đời, bản thân hắn lại chẳng học được bao nhiêu bản lĩnh. Chỉ có danh xưng và vai vế chứ không có thực lực, rất dễ bị người ta cười nhạo sau lưng.
Đây chuẩn xác là khuôn mẫu nhân vật chính lội ngược dòng trong truyện tu tiên mà!
"Đàm đại sư bắt anh ta luyện cơ bản nhiều năm là đúng đấy." Tần Hoài nói: "Nếu thiên phú của anh ta không tốt, thì chỉ có thể cố gắng hết sức để củng cố nền tảng thật vững chắc, như vậy sau này học làm các món Điểm Tâm khác mới có thể thông thạo được."
"Thế ạ?" Đổng Sĩ không hiểu lắm, nhưng thấy Tần Hoài đã nói vậy thì chắc chắn là đúng rồi.
"Vậy có phải em cũng nên luyện tập cơ bản thật tốt không? Sư phụ cứ mắng em mãi cái tội cơ bản không vững."
Tần Hoài: ... Cậu nên học cách ngậm miệng lại lúc thái rau đi đã, đừng có mải buôn chuyện đến mức hồn bay phách lạc nữa.
Đổng Sĩ còn định nói thêm gì đó, thì trong kho Hoàng Thắng Lợi và Cung Lương đã bàn bạc xong chi tiết mâm Tam Đầu Yến. Cung Lương vẻ mặt mãn nguyện bước ra, thấy Tần Hoài đang đứng ngay cửa kho liền nhiệt tình nói:
"Tiểu Tần sư phụ, tối nay cậu rảnh không? Khoảng hơn 7 giờ tôi sang nhà cậu chơi, mang cho cậu mấy hộp trà ngon nhé."
Tần Hoài thầm nghĩ hai bố con Cung Lương tặng quà cũng đồng điệu ghê, liền gật đầu: "Tối nay cháu định ở nhà thử làm Tứ Hỉ Thang Đoàn, 7 giờ chắc chắn có nhà ạ."
Cung Lương lập tức cảm động, thậm chí còn muốn đòi lại hộp trà tháng trước tặng Hoàng Thắng Lợi để mang đi tặng hắn.
"Tiểu Tần, cậu nghỉ ngơi nửa tiếng nữa đi, nửa tiếng sau chúng ta bắt đầu luyện canh lửa." Hoàng Thắng Lợi cười híp mắt nói.
"Vâng, Hoàng sư phụ."
Hoàng Thắng Lợi nói xong liền đi ra ngoài, Tần Hoài đoán chắc ông lại tạt sang tiệm nắn xương bên cạnh bấm huyệt sương sương 20 phút rồi.
Đổng Sĩ còn muốn kéo Tần Hoài lại để tám chuyện tiếp, nhưng hắn lại có hứng thú với nhân vật chính trong câu chuyện hơn. Hắn bưng tách trà đi tới bên cạnh Cổ Lực.
Cổ Lực đang làm Như Ý Quyển.
Trên bàn đã có sẵn một đĩa làm xong rồi, đã nguội bớt, Cổ Lực đang bắt tay vào làm phần thứ hai.
Tần Hoài liếc nhìn thành phẩm một cái, cảm thấy khoan bàn tới hương vị của món Như Ý Quyển này ra sao, nhưng tạo hình trông rất đẹp mắt.
Đây là một món Điểm Tâm chiên tiêu chuẩn. Lớp vỏ trứng bọc nhân thịt, bên ngoài lại bọc thêm một lớp bột mì, cuộn lại thành hình vân mây, thái lát dày rồi thả vào chảo dầu chiên đến khi vàng ruộm.
LVQ8371