Nghe Tần Hoài muốn dùng gạo nếp hạt tròn, Trịnh Tư Nguyên đã ăn xong mì chuẩn bị tan làm về nhà liền hứng thú hỏi: "Cậu muốn làm xíu mại gạo nếp à?”
"Cậu lại muốn làm Điểm Tâm mới sao?"
Trịnh Tư Nguyên trưng ra vẻ mặt "cậu thay lòng đổi dạ cũng nhanh quá đấy", vừa biết được Song Giải Bao hiện tại không làm được thì hắn liền có niềm vui mới.
Tần Hoài lắc đầu: "Tôi muốn làm Niên Cao."
Dùng gạo nếp hạt tròn làm Niên Cao, đây là cách làm mới gì vậy?
Trịnh Tư Nguyên quyết định khoan hãy tan làm, ở bên cạnh đứng xem một lát.
Đàm Duy An nghe nói Tần Hoài muốn dùng gạo nếp hạt tròn làm Niên Cao thì cũng vô cùng ngạc nhiên, chạy tới nhập hội đứng xem.
Dưới sự chứng kiến của mọi người, Tần Hoài bắt đầu làm.
Gạo nếp rửa sạch, ngâm trong nước lạnh.
Ơ, chỉ ngâm 20 phút, thời gian này liệu gạo nếp đã ngâm kỹ chưa nhỉ?
Đây nhất định là cách làm mới, Tần sư phụ tự có dụng ý của hắn!
Để ráo nước, hấp bằng lửa lớn.
Ơ, canh lửa thế này hình như hơi không đúng lắm.
Ừm, đây nhất định là dụng ý của Tần sư phụ!
Khi Tần Hoài đem gạo nếp bình thường phải hấp một tiếng đồng hồ mà hắn chỉ hấp 45 phút, mọi người bắt đầu cảm thấy các bước của hắn có phải có chút vấn đề hay không.
Rưới nước sôi vào rồi khuấy đều.
Trịnh Tư Nguyên chau chặt mày.
Kỹ thuật này, kiểu khuấy cứng nhắc này, động tác gượng gạo này...
Cậu là ai? Tôi mặc kệ cậu là ai, cậu mau thoát khỏi người Tần Hoài ngay!
Trịnh Tư Nguyên đau đớn nhắm mắt lại.
Tiếp theo mỗi một động tác của Tần Hoài đều làm Trịnh Tư Nguyên muốn đau đớn nhắm mắt lại, hắn sợ nhìn thêm hai cái nữa là sẽ nhớ kỹ mất.
Quá tệ!
Học việc kém nhất của Tri Vị Cư cũng không làm ra món Niên Cao thảm họa đến mức này!
Đây quả thực giống hệt một tay lính mới tò te không biết nấu ăn, vô tình có được một tờ công thức. Thế là bắt chước làm theo, vụng về lại sai sót trăm bề, làm ra món Niên Cao đầy rẫy vấn đề.
Rốt cuộc Tần Hoài bị làm sao vậy?
Hắn bị đau bụng, lúc đi vệ sinh bị ai đó đánh lén một gậy, đập hỏng luôn cả não rồi sao?
Cuối cùng, Tần Hoài cũng kết thúc các bước làm thảm họa của mình, đắp khăn ướt lên phần Niên Cao.
Đàm Duy An đã không dám nhìn nữa, hắn sợ làm ô nhiễm cơ sở dữ liệu.
Trịnh Tư Nguyên nhìn phần Niên Cao bị khăn ướt che phủ, vừa nhìn đã biết không ngon và chắc chắn rất cứng kia, chân thành lên tiếng hỏi: "Lúc nãy có ai đắc tội với cậu sao?"
Cho dù Âu Dương vô tình làm sai điều gì, thì hắn cũng đâu đáng tội đến mức này.
Cho ăn chút Bách Quả Hãm Thang Đoàn là được rồi, Niên Cao là vô tội mà.
"Không có." Tần Hoài cười cười, "Tôi chỉ cảm thấy hai ngày nay cứ làm mãi một món Điểm Tâm thì quá đơn điệu, nên muốn dùng một cách làm hoàn toàn mới lạ, làm ra một phần Niên Cao thật tệ để giải tỏa áp lực, thư giãn tâm trạng một chút. Cậu yên tâm, Niên Cao sẽ không bị lãng phí đâu, có người ăn mà."
Lúc này Trịnh Tư Nguyên mới yên tâm.
Thì ra là áp lực quá lớn.
Bình thường thôi, Trịnh Tư Nguyên bày tỏ rằng khi áp lực của hắn quá lớn thì hắn cũng thích làm Điểm Tâm.
Chỉ có điều cách giải tỏa áp lực của hắn không giống với Tần Hoài, Tần Hoài thì cố tình làm món Điểm Tâm ngon trở nên thảm họa, còn hắn thì kéo dài thời gian làm Điểm Tâm.
"Nếu cậu cảm thấy áp lực thì cứ nói với chúng tôi bất cứ lúc nào, bố tôi vẫn còn khỏe chán." Trịnh Tư Nguyên an ủi, "Cùng lắm thì bảo bố tôi buổi tối cũng qua đây làm việc."
Cạn lời.
Tần Hoài cảm thấy đôi khi Trịnh Tư Nguyên thật sự rất "có hiếu".
Nói thế nào nhỉ... Mọi người đều không buông tha cho Trịnh Đạt.
"Vậy thì không cần đâu.” Tần Hoài quyết định buông tha cho Trịnh Đạt, "Tôi chỉ cảm thấy chán thôi, chứ không thấy mệt."
"Đợi ngày mai Niên Cao xong, tôi định dùng nó để nấu canh, muốn nếm thử không?" Tần Hoài chủ động ngỏ lời mời.
Gạo nếp sai + kỹ thuật sai + canh lửa sai làm ra món Niên Cao sai rồi nấu thành món canh Niên Cao sai nốt.
Người ta thường nói âm với âm thành dương, Tần Hoài cực kỳ tò mò muốn biết âm âm âm âm thì sẽ ra cái gì.
Cục Niên Cao trên thớt quả thực giống như một cuốn vở tổng hợp lỗi sai, tập hợp tất cả những vấn đề có thể xuất hiện khi làm Niên Cao.
Trịnh Tư Nguyên từ chối ngay tắp lự: "Không cần đâu, tôi không thích ăn Niên Cao."
Nhưng sau đó hắn lại không nhịn được tò mò mà hỏi thêm một câu: "Món canh Niên Cao này cậu định cho ai ăn vậy?"
"Khuất Tĩnh." Tần Hoài thành thật đáp.
Tần Hoài định lát nữa sẽ gọi điện thoại cho Khuất Tĩnh, bảo cô chiều mai xin nghỉ đến Hoàng Kí ăn canh Niên Cao.
Nếu như gợi ý nhỏ không sai, Khuất Tĩnh uống xong canh Niên Cao là gần như sẽ tỉnh lại. Theo quy trình bình thường, sau khi tỉnh lại chắc chắn cô sẽ kể thêm cho hắn nghe chút chuyện bổ sung, và hắn cũng phải giới thiệu mô hình tiệc trà cho cô biết.
Vừa hay chị Hồng sắp dẫn Tuệ Tuệ đến Cô Tô, đến lúc đó hai Tinh Quái đã thức tỉnh tụ tập lại một chỗ, gọi video cho La Quân để cùng nhau mở tiệc trà từ xa, quả thực là một chuyện quá tuyệt vời.
Sự thành thật của Tần Hoài làm Trịnh Tư Nguyên bị sốc.
Trịnh Tư Nguyên không thể tin nổi mà đánh giá Tần Hoài từ trên xuống dưới một phen, nghĩ mãi không thông bác sĩ Khuất chưa hề đến Hoàng Kí thì đắc tội với hắn kiểu gì mà lại phải chịu kiếp nạn này, hắn định nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi.
Trịnh Tư Nguyên cảm thấy hai ngày nay có lẽ Tần Hoài thực sự bị áp lực quá lớn rồi.
Đến mức biến thái luôn rồi.
LVQ8371