sa. , . h ` v đđ 4 z r. ~ ^ Giữa lúc mọi người vừa ăn vừa thắc mắc, món mới đã được đọn lên.
Đầu heo quay nướng nguyên chiếc!
Cái đầu heo siêu to khổng lồ, màu nước sốt đậm đà bóng bẩy, khuôn mặt heo cực kỳ "mỹ miều", cách bày biện tinh tế, hương thơm nức mũi.
Món ăn vừa được đặt xuống bàn, những món khác xung quanh lập tức trở nên lu mờ.
Đầu heo quay nướng nguyên chiếc như đang dõng dạc tuyên bố cho từng người có mặt ở đây biết, bữa cơm ngày hôm nay ai mới là nhân vật chính thực sự.
"Ực." Âu Dương lại kém cỏi nuốt ực một ngựm nước bọt.
Thật sự không thể trách Âu Dương được, mùi hương này quá sức hấp dẫn. Hơn nữa, tuy vừa nãy Hoàng An Nghiêu có giới thiệu không ít món, nhưng mỗi người gắp được hai đũa thì thực chất cũng chẳng bõ bèn gì. Với sức ăn của hắn, đống đồ ăn ban nãy cộng thêm cơm tẻ cùng lắm chỉ là món khai vị.
Thực ra Âu Dương định bụng ăn ít thức ăn thôi, để dành bụng ăn Điểm Tâm cơ.
Dạo gần đây, tuy hắn ăn Điểm Tâm cũng không ít, nhưng từ lúc Hoàng Kí nổi đình nổi đám thì hắn chưa từng được ngồi hẳn trong quán để thưởng thức. Toàn là đóng gói mang về hoặc lấy thẳng bánh sống về tự hấp, Âu Dương luôn cảm thấy cứ thiêu thiếu cái gì đó.
Hôm nay hiếm hoi lắm mới được ngồi trong phòng bao thế này, hắn đã quyết tâm phải ăn uống thật thỏa thích.
Âu Dương đành thầm nói một tiếng xin lỗi với Điểm Tâm trong lòng vậy.
"Phục vụ, cho tôi bát cơm nữa, lấy bát to ấy!"
Đầu heo quay nướng nguyên chiếc, Hoàng An Nghiêu không cần phải giới thiệu nhiều lời.
Món này chẳng cần thuyết minh, cứ cắm đầu vào ăn là xong.
Thịt đầu heo ăn kèm với cơm trắng, chính là lời giới thiệu tuyệt vời nhất!
Trong khoảnh khắc, tất cả mọi người trong phòng bao đều cắm cúi ăn cơm.
Trần Tuệ Tuệ đã vượt lên chính mình, cô bé vốn dĩ mỗi bữa chỉ ăn được nửa bát, hôm nay lại bứt phá phong độ, cố nhét trọn cả một bát đầy. Cảnh tượng cô bé ăn cơm cứ y như phong thái của Tần Lạc hồi còn bé vậy.
Tần Lạc có được sức ăn như ngày hôm nay, chắc chắn có liên quan mật thiết đến sự nỗ lực luyện ăn suốt bao năm qua của em ấy.
Đánh bay một bát cơm, Trần Tuệ Tuệ coi như đã hoàn thành bữa ăn hôm nay, cô bé tựa lưng vào ghế, nhỏ giọng nói với Trần Huệ Hồng: "Mẹ ơi, con hơi buồn ngủ."
"Ăn xong chúng ta về nhà, làm nốt bài tập còn lại rồi đi ngủ nhé." Trần Huệ Hồng vừa và cơm lia lịa vừa nói: "Tuệ Tuệ ăn no rồi đúng không, miếng thịt này để mẹ ăn hộ con cho!"
Có tình mẹ, nhưng không nhiều lắm.
Một đĩa đầu heo quay nướng nguyên chiếc to bự đã hết nhẵn.
Đĩa sạch bách theo đúng nghĩa đen, sạch bong sáng bóng như mới, bị Âu Dương lấy Bánh Bao quệt đi quệt lại đến ba lần.
Thực ra không chỉ riêng Âu Dương muốn lấy Bánh Bao quệt nước sốt, nhưng cuối cùng chỉ có mình hắn là làm được.
Cũng chẳng phải mọi người nhường nhịn gì, chủ yếu là no quá nhét không nổi nữa.
Vài bát cơm tẻ vào bụng, Âu Dương cũng đã xơi trọn năm bát cơm rồi, thế mà vẫn còn thừa được chút không gian để tọng thêm hai cái Bánh Bao Rượu Nếp.
Trong cái chốn ăn uống này, mọi binh pháp Tôn Tử đều vô dụng trước sức ăn khổng lồ.
Ai nấy đều no nê thỏa mãn nằm ườn ra ghế, dư vị món ngon vừa rồi vẫn còn quẩn quanh trong tâm trí.
Bác sĩ Chu vừa cố nén cơn nấc cụt, vừa lầm bầm: "Tổ chức tiệc cưới vào mùa thu, còn tận tám chín tháng nữa cơ, làm sao để thuyết phục Mẫn Mẫn lùi lịch cưới từ mùng 1 tháng 5 xuống muộn hơn vài tháng đây nhỉ?"
"Chủ nhiệm Lưu, cô bảo gạch cua tháng 9 ngon hơn hay tháng 10 ngon hơn?"
Chủ nhiệm Lưu:...
Chủ nhiệm Lưu bắt đầu lên mạng tra cứu. Chuyện này rất quan trọng đấy, bởi vì đến lúc bác sĩ Chu tổ chức tiệc cưới, cô kiểu gì chẳng phải đi ăn cỗ.
Hứa Đồ Cường điên cuồng chụp ảnh mấy cái đĩa trống không trên bàn, đồng thời còn nhắm nhe phần Quả Nhi của Tiền đại gia, định bụng xin chia cho một nửa để gửi về cho con gái nếm thử.
Tiền đại gia bảo Hứa Đồ Cường cút ngay cho khuất mắt.
Đinh Nãi Nãi bắt đầu cân nhắc xem nên tặng thêm đồ gì cho Tần Hoài, để có thể nâng cấp từ phần Bánh Bao Rượu Nếp ăn bao no thành Quả Nhi ăn bao no.
Âu Dương thì vẫn đang cặm cụi gặm Quả Nhi.
Khuất Tĩnh thì đang nhỏ giọng giải thích với Trần Quyên rằng tình trạng của Vương đại gia thực sự không phải là bệnh Alzheimer, có thể chỉ đơn thuần là do ông lơ đễnh thôi, chuyện này chẳng liên quan gì đến tuổi tác cả.
Trần Quyên quyết định về đến nhà sẽ lập tức "thực thi công lý" với ông bạn già.
Vương đại gia ăn xong vô cùng thỏa mãn, thậm chí còn có chút xúc động, không biết nhớ tới chuyện gì mà hốc mắt hơi đỏ lên. Cảm thấy bầu không khí đã được đẩy lên đến đỉnh điểm rồi, ông mới mở miệng:
"Nhớ năm đó hồi tôi còn làm kế toán ở xưởng dệt bông, cũng từng đi theo bạn bè đến nhà hàng quốc doanh ăn ké bữa tiệc sinh nhật do Tỉnh sư phụ nấu."
Trần Quyên vừa định bảo ông ngậm miệng lại, nhưng lời đến khóe môi chợt khựng lại. Ơ kìa, cái điệp khúc "nhớ năm đó” này hình như bà chưa nghe bao giờ nha.
"Tỉnh sư phụ còn nhận nấu tiệc sinh nhật cơ á?" Trần Quyên kinh ngạc.
"Có nấu chứ, nhưng hiếm lắm." Vương đại gia đáp.
"Sao tôi lại không biết ông từng được ăn cái này nhỉ?"
"Lúc đó tôi còn chưa quen bà mà. Nhớ năm đó..."
Lần này, nội dưng chuyên mục "nhớ năm xưa” của Vương đại gia hoàn toàn khác với trước đây.
LVQ8371