Sau đó Trần Huệ Hồng lại nở nụ cười đầy vẻ mãn nguyện nhìn sang Khuất Tĩnh: "Tĩnh Tĩnh đúng là đã cởi mở hơn hắn rồi, đến môi trường mới đã kết giao được với bạn bè mới, đi ăn cơm cũng biết rủ cả đồng nghiệp với sếp đi cùng rồi cơ đấy."
Khuất Tĩnh ngẩng đầu lên, cười đáp: "Em cũng đang cố gắng học cách kết bạn của con người thời nay."
"Trước kia chỉ cần cho một củ khoai lang là có thể kết được rất nhiều bạn, bây giờ thì khác rồi."
Trần Huệ Hồng mặt mũi tràn đầy vẻ cảm khái: "Chị đúng là không ngờ Tĩnh Tĩnh lại có thể tỉnh lại nhanh như vậy, cái Nhiệm Vụ Phụ Tuyến kia của em đúng là khiến người ta không hiểu mô tê gì sất. Không riêng gì Tiểu Tần nghĩ mãi mà không thông, chị và La Quân cũng nghĩ mãi chẳng ra."
"Sau khi Tiểu Tần đi Cô Tô, chị đã mua rất nhiều sách dạy làm Điểm Tâm kiểu Tô Châu, chị một nửa La Quân một nửa. Hai người bọn chị không có việc gì làm thì cứ ở nhà lật sách công thức, muốn tìm xem có loại Điểm Tâm nào mà Tiểu Tần không biết, nhưng lại rất phù hợp với đặc tính mềm dẻo ngọt ngào hay không."
"Về sau đúng là hết cách, lật sách mãi cũng chăng ra, chỉ đành trông chờ vào Tiểu Tần tự mình hoàn thành nhiệm vụ. Hai người bọn chị ở bên cạnh khoanh tay đứng nhìn không giúp được gì cũng sốt ruột lắm, lại sợ Tĩnh Tĩnh em nghĩ quẩn rồi đâm đầu vào ngõ cụt, chị chỉ đành ngày nào cũng xách hoa quả sang nhà thăm em, rồi lén lút kéo rèm cửa sổ ra cho em được tắm nắng nhiều hơn một chút."
"Người ta nói thế nào ấy nhỉ, tắm nắng nhiều thì tâm trạng mới tốt, con người ta mới không dễ bị trầm cảm."
Động tác ăn canh bánh Niên Cao của Khuất Tĩnh chợt khựng lại, cô không ngờ ở những nơi cô không hề hay biết, Trần Huệ Hồng và La Quân lại âm thầm làm nhiều chuyện vì cô như vậy.
Độ nặng ký của công dân nhiệt tình Trần nữ sĩ và công dân nhiệt tình La tiên sinh vẫn đang tiếp tục tăng lên.
Khuất Tĩnh lặng lẽ vươn tay, xoay điện thoại về phía mình, nhìn La Quân trong ống kính nói một câu: "La tiên sinh, cảm ơn ông. Ngại quá, mấy năm qua đã khiến ông phải bận tâm rồi."
La Quân hừ lạnh một tiếng.
"Nhưng Hồng Tỷ nói cũng có lý, canh bánh Niên Cao quả thực phải ăn lúc vừa mới ra lò còn đang nóng hổi mới ngon, để người ta ship qua thì mất ngon rồi."
La Quân: "... Tôi nghe Tần Hoài nói cô đem quyên hết tiền đi rồi à."
"Cũng không quyên hết đâu, trong tay tôi vẫn còn giữ lại mấy ngàn tệ, trên người cũng có ít tiền mặt. Hơn nữa bệnh viện chúng tôi sắp phát thưởng cuối năm rồi, sinh hoạt hằng ngày chắc chắn là không thành vấn đề."
La Quân gật gật đầu: "Thế thì vẫn chưa tính là quá ngốc, không đến mức bốc đồng mà khuynh gia bại sản."
“Tương lai cô có dự định gì không?” La Quân hỏi.
"Hôm kia Tần Hoài cũng hỏi tôi vấn đề này, tôi định sẽ sống cho thật tốt, sống như một người bình thường, an an ổn ổn, trải qua đủ sinh lão bệnh tử cho trọn vẹn kiếp này." Khuất Tĩnh đáp, "Nhưng lúc đó tôi vừa mới tỉnh lại nên đầu óc thực ra vẫn còn hơi loạn, hôm qua tôi suy nghĩ cả đêm mới phát hiện thực ra mình vẫn còn bỏ sót một chuyện rất quan trọng."
"Chuyện này có lẽ tôi phải nhờ La tiên sinh giúp một tay."
La Quân ngồi thẳng lưng lên: "Nói đi."
"Tôi nghe nói ông có quen thám tử tư chuyên tìm người."
La Quân gật đầu: "Có quen, nhưng năng lực nghiệp vụ thì không đám đảm bảo, người lần trước tôi bảo hắn tìm giúp đến tận bây giờ vẫn lặn mất tăm.”
"Tôi muốn nhờ ông tìm giúp bố mẹ của tôi ở kiếp trước."
Khuất Tĩnh vừa dứt lời, Tần Hoài và Trần Huệ Hồng đều kinh ngạc, hai người vốn đang cúi đầu húp canh bánh Niên Cao nghe xong đều đồng loạt ngẩng phắt đầu lên nhìn.
La Quân cũng có chút nghi hoặc.
"Họ đối xử với tôi rất tốt, chẳng qua kiếp trước tôi cứ điên điên khùng khùng nên không đối xử tốt với họ. Bây giờ tính ra cũng mới qua hơn 30 năm, nếu như họ khỏe mạnh thì chắc hẳn vẫn còn sống."
La Quân im lặng vài giây, trầm giọng cất lời: "Đứng ở góc độ của con người, cô của kiếp trước đã chết rồi. "
"Đứng ở góc độ Tinh Quái, hiện tại cô đã độ kiếp thành công, hai mươi mấy năm ngắn ngủi kia cũng chỉ là một cái chớp mắt trong sinh mệnh đằng đẵng của cô mà thôi."
"Cũng không phải là chưa từng có ví dụ về Tinh Quái sau khi độ kiếp thành công, ở lại nhân gian rồi lại thất bại."
"Tôi biết ông muốn nhắc nhở tôi điều gì." Khuất Tĩnh nhạt giọng nói, "Tôi chỉ muốn biết họ còn sống hay không, nếu còn sống thì sống có tốt không, tôi có thể làm chút gì đó."
"Năm đó tôi đã hứa sẽ phụng dưỡng chăm sóc ông nội đến lúc lâm chung, nhưng cuối cùng tôi lại nuốt lời không làm được."
"Bây giờ tôi đã tinh lại, cũng nên vì những người tôi có thể bù đắp mà làm chút gì đó."
La Quân lộ ra biểu cảm thực sự là hết cách với mấy con Tiểu Điểu có tình cảm phong phú như các cô: "Gửi thông tin cho tôi, không đảm bảo là tìm được đâu nhé, thời buổi này thám tử tư cũng chẳng thần thánh như trên phim truyền hình, trên phim tìm người một tập là thấy rồi."
"Cảm ơn ông." Khuất Tĩnh nói xong, kéo điện thoại về, tiếp tục húp canh Niên Cao.
La Quân há miệng định nói gì đó, nhưng nghe thấy tiếng nhân viên phục vụ nên lại thôi.
Đồ ăn được dọn lên.
Món cá quế tùng thử nhìn qua là biết tay nghề của Hoàng Gia, còn Hưởng Du Thiện Hồ là do Hoàng Thắng Lợi làm, vừa mới rưới đầu lên vẫn đang xèo xèo, bóng loáng vô cùng đẹp mắt.
Trần Huệ Hồng thốt lên âm thanh như người chưa từng thấy sự đời, lật camera cho La Quân xem đồ ăn, bà ấy cũng chẳng thèm giới thiệu (chủ yếu là không biết), thò đũa gắp ngay một gắp lớn Hưởng Du Thiện Hồ.
Thổi thổi vài cái rồi nhét thẳng vào miệng.
"Ưm!"
LVQ8371