Không biết nói, không có phản ứng, cứ nhìn trân trân, lại còn ăn khỏe, vô cùng phù hợp với định kiến của mọi người về một đứa ngốc.
"Tôi đã nói rồi, cho dù ốm một trận đến mức không nói được, con bé này cũng được nuôi lớn ngần này rồi, trông cũng không đến nỗi nào, người ta có nhẫn tâm đến mấy cũng không thể vứt thẳng vào núi cho sói ăn. Chắc chắn là bị sốt đến ngốc luôn rồi, sức ăn lại khỏe, vứt gần thì sợ nó biết đường mò về, nên mới cố tình tìm một chỗ thật xa vứt tít vào trong núi."
Trưởng thôn phân tích một hồi, nhìn Khuất Liệp Hộ: "Ông còn định nuôi không?"
Khuất Liệp Hộ nhìn Khuất Tĩnh.
Khuất Tĩnh đang cắm mặt gặm khoai lang.
Khuất Liệp Hộ không hề do dự: Nuôi chứ."
"Hồi trước mẹ tôi vứt tôi vào núi, mạng tôi lớn, ở trong núi nguyên một đêm không bị sói tha đi, rồi được bố nuôi nhặt về."
"Mạng con bé này còn lớn hơn cả tôi, lúc tôi gặp, nó sắp đi sâu vào trong núi rồi, nhìn bộ dạng thì ít nhất cũng phải vất vưởng trong núi từ năm ngày trở lên. Nó biết tìm nước, biết lấy cành cây ra bờ suối câu cá nhỏ. Biết tìm quả dại, trong lòng còn ôm mấy quả chưa ăn hết. Đủ cảnh giác, nghe thấy tiếng động là biết trốn đi ngay, nếu không phải đứng không vững nữa thì chưa chắc tôi đã phát hiện ra."
"Mạng tôi lớn, khắc chết bố ruột, khắc chết hai đời vợ, con gái ruột còn chưa kịp ra đời đã mất."
"Mạng con bé này còn lớn hơn cả tôi, nếu không ai nuôi thì tôi nuôi."
"Lương thực tôi mang đến rồi đây, cứ để nó ở nhà ông nuôi tạm vài ngày. Nhà tôi có mỗi một cái giường, ngày mai tôi sẽ đi tìm thợ mộc đóng một cái giường nhỏ, đóng xong tôi sẽ đón nó về." Nói xong, Khuất Liệp Hộ liền quay lưng định đi.
"Vài ngày là mấy ngày? Ông đừng có tìm Quách Đại Não Đại làng mình đóng đấy nhé, tay đó làm việc chậm rì, ông tìm lão Tứ nhà họ Trương ấy, lão ấy đóng giường nhanh hơn."
"Tôi nói trước là tối đa năm ngày thôi đấy, sau năm ngày là chỗ lương thực này không đủ ăn đâu. Con gái ông sức ăn khủng lắm, buổi chiều ông không nhìn thấy đâu, nó ăn mà vợ tôi phát hoảng, chỉ sợ nó no bục dạ dày mà chết."
"Con gái gì chứ, cháu nội tôi." Khuất Liệp Hộ không thèm ngoảnh đầu lại, đáp: "Ngày mai tôi sẽ mang thêm một gùi nữa tới."
"Mang thêm hai quả trứng gà nữa đấy, hôm nay cháu nội ông ăn mất một quả rồi!"
"Khoan đã, ông còn chưa đặt tên cho nó kìa! Cháu nội ông tên là gì? Chăng lẽ cứ gọi là con bé con bé mãi, vốn đã ngốc rồi, nhỡ nó tưởng tên nó là 'con bé' thật thì sao? Cái tên khó nghe chết đi được, thà gọi như Đại Ny, Nhị Ny với Tam Ny nhà tôi còn hơn.”
Khuất Liệp Hộ khựng bước, quay đầu lại.
"Ai bảo cháu nội tôi ngốc?" Khuất Liệp Hộ bất mãn nói, "Ném ông vào núi chưa chắc ông đã sống nổi năm ngày đâu. Cháu nội tôi phải mang họ tôi, Khuất... Khuất... gọi là Khuất Tĩnh đi, yên tĩnh."
Trưởng thôn nhìn bóng lưng Khuất Liệp Hộ khuất dần, lầm bầm: "Bị câm thì chẳng yên tĩnh."
"Khuất Tĩnh... Tĩnh, hồi đó đặt tên cho Đại Ny sao tôi lại không nghĩ ra chữ này nhỉ, Quách Tĩnh nghe êm tai hơn Quách Đại Ny bao nhiêu, haizz."
"Vợ thằng cả, tối nay cho cháu nội lão Khuất ngủ chung với Đại Nha, Nhị Nha, Tam Nha nhà chị nhé. Bà nó ơi, lão Khuất bảo ngày mai sẽ mang thêm một gùi lương thực tới, bà đi luộc thêm cho cháu gái lão hai củ khoai lang với một quả trứng nữa đi, ngày mai bắt lão ấy đền bốn quả!”
"Vẫn luộc nữa á? Đừng để nó no quá mà bục dạ dày. Ông quên thằng con ngốc nhà địa chủ Tiền chết thế nào rồi à? Chẳng phải vì ăn Bánh Bao bột mì trắng đến mức no căng bụng mà chết sao." Vợ trưởng thôn có chút lo lắng.
"Thế sao giống nhau được, con bé này bị bỏ đói trong núi năm sáu ngày rồi, nếu là tôi bị đói năm sáu ngày tôi còn ăn nhiều hơn nó ấy chứ, với lại tôi cảm thấy chưa chắc nó đã ngốc đâu." Nói đoạn, trưởng thôn nhìn về phía Khuất Tĩnh, cô bé liền đáp lại ông bằng một ánh mắt "cháu vẫn ăn được nữa".
Trưởng thôn đi về phía Khuất Tĩnh, ôn tồn nói: "Cô bé, từ hôm nay trở đi cháu chính là cháu nội của lão Khuất, cái ông vừa mang lương thực tới cho cháu, người dẫn cháu xuống núi ấy, nhớ không? Nhớ thì gật đầu cái xem nào."
Khuất Tĩnh gật đầu.
"Từ bây giờ cháu tên là Khuất Tĩnh, chữ Tĩnh trong yên tĩnh. Nhớ chưa? Nhớ thì gật đầu nào."
Khuất Tĩnh tiếp tục gật đầu.
Trưởng thôn vui vẻ ra mặt: "Thấy chưa, đâu có ngốc."
Vợ trưởng thôn bất đắc dĩ lắc đầu: "Ngốc cũng dăm bảy loại ngốc, đâu phải đứa nào cũng không hiểu tiếng người. Thằng ngốc ở làng bên cạnh nhà mẹ đẻ tôi vẫn biết tự mặc quần áo, tự ăn cơm, trời mưa còn biết chạy tót về nhà đấy thôi."
"Hai ngày nay bà chịu khó dạy Khuất Tĩnh nhiều một chút, tốt nhất là để con bé biết tự lo cho bản thân. Lão Khuất không biết chăm trẻ con đâu, đứa này lại còn hơi ngốc nghếch nữa, càng khó chăm."
"Tôi biết rồi." Vợ trưởng thôn gật đầu, dắt Khuất Tĩnh đi vào trong nhà, "Đứa nhỏ này được làm cháu nội lão Khuất cũng coi như là có phúc.”
Khuất Tĩnh không muốn đi lắm, cứ ngoái đầu lại chỉ chỉ vào ổ gà.
"Tý nữa luộc trứng cho nhé." Vợ trưởng thôn dỗ dành.
Lúc này Khuất Tĩnh mới ngoan ngoãn đi theo bà ấy.
Đêm đầu tiên Khuất Tĩnh ở nhà trưởng thôn là chen chúc trên giường đất cùng mấy đứa cháu gái của ông.
Mặc dù không có chăn, chỉ đắp rơm rạ cho đỡ rét, nhưng ít ra cũng có cái giường sưởi, lại được ở trong nhà che mưa chắn gió, điều kiện vẫn tốt chán so với hồi ngủ trên cây. Khuất Tĩnh no nê khoai lang với trứng luộc mới chịu đi ngủ, đánh một giấc say sưa đến tận hừng đông.
LVQ8371