Vị Thiếu đông gia này tuy không biết nấu, cũng chưa chắc đã sành ăn, nhưng khoản nhận xét thì lại rất ra gì và này nọ. Phán câu nào ra câu nấy, cực kỳ hợp với công việc khổ sai này.
"Vẫn không đúng." Tần Hoài cắn một miếng nhỏ bánh trôi, nhẩn nha thưởng thức phần nhân: "Bây giờ đã không còn ngọt gắt như trước nữa, nhưng hai anh có thấy sau khi giảm lượng đường, phần nhân lại càng dở hơn lần trước không?"
Trịnh Tư Nguyên và Đàm Duy An đồng loạt gật đầu.
Bình thường người ta càng làm thử nghiệm thì món ăn sẽ càng ngon lên, cái kiểu càng làm càng dở tệ như bọn họ quả thực hiếm thấy.
Chuyện này chỉ xảy ra với mấy người mới học nấu ăn thôi.
Đàm Duy An nhìn lại mình, nhìn sang Tần Hoài, rồi nhìn Trịnh Tư Nguyên. Hắn thấy ba người bọn họ dù có xét kiểu gì cũng chắng thể dính dáng đến hai chữ "người mới” được.
Nếu hắn mà là người mới, thì bao nhiêu năm lăn lộn trong nghề coi như vứt xó sao.
Nhìn viên Tứ Hỉ Thang Đoàn nhân Bách Quả chỉ dám cắn rón rén một miếng trong bát, Đàm Duy An cảm thấy mấy năm nay mình đúng là làm công cốc thật rồi.
Ông nội ơi, cháu xin lỗi ông. Món Điểm Tâm dở tệ nhường này cuối cùng cũng bị cháu làm ra mất rồi.
"Chúng ta đã liên tục thay đổi tỷ lệ của rất nhiều loại nguyên liệu rồi. Ban đầu lấy hạnh khô, mứt đào, hạt óc chó, ô liu, lạc vụn và vừng làm chính, các nguyên liệu khác làm phụ, thì phát hiện mùi vừng quá lấn át. Lần thử thứ hai chúng ta tăng tỷ lệ mứt hoa quả lên, kết quả là độ ngọt tăng vọt, ăn càng ngấy hơn."
"Sau đó chúng ta lại thử đổi vài loại nguyên liệu chính, nhưng thay đổi thế nào thì hương vị vẫn rất tạp nham. Hoặc là trộn lẫn vào nhau chẳng ăn ra được mùi vị gì rõ rệt ngoài vị ngọt khé cổ, hoặc là lại có vài nguyên liệu quá mức khách át giọng chủ."
"Một khi công thức này đã dùng nhiều nguyên liệu đến thế, thì chắc chắn mỗi loại đều có tác dụng riêng của nó. Khi hòa quyện vào nhau, chúng sẽ phát huy được hiệu quả tối đa."
"Nhưng mà..."
"Nhiều quá." Trịnh Tư Nguyên tiếp lời: "Bất kể là nấu ăn hay làm Điểm Tâm, xưa nay điều tối kỵ nhất là nhồi nhét quá nhiều nguyên liệu vào một món, tham thì thâm. Thế mà cái loại nhân này lại đi ngược lại hoàn toàn. Nếu không phải công thức này do chính tay sư bá viết, tôi thật sự nghi ngờ nó có vấn đề đấy."
"Vậy... liệu có khi nào công thức này thực sự có vấn đề không?" Đàm Duy An mạnh dạn lên tiếng: "Không phải tôi không tin tưởng tay nghề của Hoàng sư phụ đâu nhé. Đầu tiên phải nhấn mạnh là bản thân tôi vô cùng tôn kính và ngưỡng mộ bác ấy. Những đầu bếp lọt vào Danh Trù Lục đều là các bậc tiền bối đáng kính, huống hồ thứ hạng của Hoàng sư phụ lại còn cao ngất ngưởng như thế."
"Nhưng mà, Hoàng sư phụ suy cho cùng vẫn là một đầu bếp nấu món mặn.”
"Hơn nữa công thức này cũng có từ mấy chục năm trước rồi. Trải qua bao nhiêu năm như vậy, chưa chắc Hoàng sư phụ đã nhớ đúng hoàn toàn. Biết đâu bác ấy nhớ nhầm, thực tế không có nhiều nguyên liệu đến thế thì sao?"
"Từ hai hôm trước tôi đã định nói rồi. Bách Quả Hãm tuy mang tiếng là 'Bách Quả' (trăm loại quả), nhưng nhiều khi cái tên chỉ mang tính chất tượng trưng cho sự may mắn thôi, chứ đâu phải là có tận một trăm loại nguyên liệu thật. Chữ 'Bách' là một con số rất cát tường, tượng trưng cho sự sung túc, đủ đầy. Tri Vị Cư chúng tôi có rất nhiều đại sư phụ biết làm Bách Quả Hãm, nhưng chưa từng thấy loại nào nhồi nhét nhiều nguyên liệu đến mức này."
Đàm Duy An nhìn Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên với ánh mắt tha thiết, chỉ mong hai người họ có thể kịp thời dừng bước, quay đầu là bờ, từ bỏ con đường tà đạo này để quay về với chính đạo. Đừng có chế cháo mấy thứ dị giáo này nữa.
Chỗ hắn có công thức Bách Quả Hãm chuẩn xịn đàng hoàng đây này, chúng ta cứ làm theo cách bình thường đi mà!
Trịnh Tư Nguyên và Tần Hoài trầm ngâm suy nghĩ một lát.
"Có lý." Tần Hoài gật gù: "Đã bao nhiêu năm trôi qua, quả thực Hoàng sư phụ không thể nào nhớ chính xác từng nguyên liệu một. Nhưng một khi bác ấy đã viết ra được, chứng tỏ đó đều là những thứ bác ấy chắc chắn có mặt. Thế nên số lượng nguyên liệu trong công thức gốc chỉ có thể bằng hoặc nhiều hơn thế này thôi."
"Đúng thế." Trịnh Tư Nguyên vô cùng tán thành: "Nếu nguyên liệu trong công thức gốc còn nhiều hơn nữa, thì chứng tỏ hướng đi của chúng ta sai bét rồi. Ngay cả với số lượng nguyên liệu hiện tại mà chúng ta còn không xử lý nổi, nếu thêm vào nữa thì chỉ có nát bét."
"Hôm qua về nhà tôi cứ suy nghĩ mãi, nhồi nhét bao nhiêu loại hạt khô và mứt hoa quả vào với nhau, hương vị hỗn tạp đã đành, đằng này mùi vị của rất nhiều loại hạt lại còn từa tựa nhau, căn bản là chẳng nếm ra được sự khác biệt."
"Đã không nếm ra được, vậy thì cho nhiều nguyên liệu như thế vào để làm gì?"
"Thế nên tôi vẫn luôn trăn trở, liệu có phải công thức này của sư công là muốn các nguyên liệu đạt đến một sự cân bằng tuyệt điệu, tạo ra hiệu ứng 'Đại thắng như cong, đại khéo như vụng, đại biện như lắp' hay không.”
Không phải chúng ta đang bàn về chuyện bếp núc sao? Tại sao tự dưng lại lôi cả 《Lão Tử》 vào đây rồi?
Việc bàn luận về nghệ thuật nấu nướng bây giờ đã nâng lên cái tầm cao triết học này rồi cơ à?
Tần Hoài vỗ tay cái đốp: "Tôi nghĩ chắc chắn là đi theo hướng này rồi. Lát nữa chúng ta thử lại... Á, đến giờ rồi, tôi phải đi luyện canh lửa đây, ngày mai chúng ta thử tiếp nhé."
Đàm Duy An cũng muốn chuồn lẹ: "Tôi cũng đi..."
"Cậu đi đi, tôi ở lại thử thêm chút nữa." Trịnh Tư Nguyên gật đầu.
LVQ8371