Xem xong Thẻ bài, Tần Hoài bắt đầu kiểm tra Nhiệm Vụ Phụ Tuyến mới nhận được.
4. [Khát vọng của Vương Căn Sinh]: Là một người thích ôn lại chuyện xưa, gia đình êm ấm, con cái hiếu thảo, là một kế toán chuyên nghiệp với 40 năm làm nghề chưa từng mắc lỗi, cũng chưa từng làm giả sổ sách. Vương Căn Sinh tự nhận cuộc đời mình thế là viên mãn, chẳng còn gì nuối tiếc. Thế nhưng sau chuyến trở lại chốn cũ, gặp mặt bạn hiền, ông mới chợt nhớ ra, thực chất trong lòng ông vẫn luôn canh cánh một niềm nuối tiếc chưa thể thực hiện. Ông từng ngỡ đó sẽ mãi là sự tiếc nuối của kiếp này, nhưng ngay khoảnh khắc ngồi trong Hoàng Ký Tửu Lâu thưởng thức Quả Nhi, nỗi khát khao từ tận đáy lòng mách bảo ông rằng, ông muốn được ngồi ngay tại Hoàng Ký Tửu Lâu này, ăn một phần Song Giải Bao. Yêu cầu người chơi làm ra món Song Giải Bao khiến Vương Căn Sinh hài lòng để thỏa mãn khát vọng của ông.
Phần thưởng nhiệm vụ: [Sự công nhận của Vương Căn Sinh], [Một đoạn ký ức của Vương Căn Sinh]
Nhìn cái Nhiệm Vụ Phụ Tuyến có vẻ phức tạp nhưng thực ra lại vô cùng rõ ràng này, Tần Hoài cảm thấy hệ thống trò chơi đúng là vẫn mang nặng cái nết thích đánh đố người khác.
Ngồi trong Hoàng Kí ăn Quả Nhi mà tự dưng lại sinh ra khát khao muốn ăn Song Giải Bao, niềm nuối tiếc của Vương đại gia thật khiến người ta chẳng biết đường nào mà lần.
Nhưng bản chất nhiệm vụ thì lại cực kỳ rõ ràng, cứ làm Song Giải Bao là xong.
Hơn nữa nhiệm vụ này cũng chẳng cần phải vội.
Trạng thái của Vương đại gia đang rất tốt, ăn được ngủ được lại còn đi xếp hàng được, gia đình êm ấm, con cái hiếu thảo, thiết lập nhân vật vững vàng, giữ vững bản tâm, cương trực liêm khiết, công bằng công chính.
Nhìn qua đã biết là một mầm non đầy triển vọng để độ kiếp thành công rồi.
Điểm mấu chốt nhất là trạng thái tinh thần của ông cũng vô cùng ổn định. So với Cung Lương và Trần Công, Vương đại gia quả thực là bình thường đến mức không thể bình thường hơn được nữa. Ngoại trừ cái tật thích ôn lại chuyện xưa ra, thì ông ấy đúng chuẩn là một người bình thường luôn mà!
Tần Hoài ghim kỹ món Điểm Tâm Song Giải Bao này, dự định tìm cơ hội hỏi xem Trịnh Tư Nguyên có biết làm hay không.
Lúc mọi người ở Hoàng Kí đang ăn cơm, đột nhiên Vương đại gia lại muốn ăn món Điểm Tâm này, có lẽ là trước đây ông đã từng ăn ở tiệm cơm quốc doanh. Nếu không có gì bất ngờ, món Điểm Tâm này trước kia hẳn là do sư phụ Giang Vệ Kim làm, Trịnh Tư Nguyên là đồ tôn của ông ấy chắc hẳn là biết làm.
Sau khi nghĩ kỹ, Tần Hoài trở về bếp tiếp tục làm việc.
Bắt tay vào tạo hình cho Quả Nhi.
Cả một buổi trưa trôi qua, Tần Hoài cảm giác độ thuần thục của kỹ năng Lên Men và Nêm Nếm không tăng lên bao nhiêu, nhưng độ thuần thục của Chỉ Pháp thì chắc chắn đã tăng lên rất nhiều.
Từ ngày Tần Hoài nhận được công thức của Quả Nhị, hắn cảm thấy mình chưa từng làm nhiều Quả Nhi như vậy chỉ trong vòng một ngày.
Nhưng mà cũng không mệt lắm, nếu so với cường độ làm Tam Đinh Bao và Bánh Bao Tửu Nhưỡng thì cường độ của Quả Nhi chẳng bõ bèn gì.
Món Điểm Tâm này khó, mà lại khó ở khâu tạo hình. Trình tự nhào bột không quá phức tạp, phần nhân lại hoàn toàn do Hoàng Thắng Lợi phụ trách. Cả một buổi trưa trôi qua, ngoại trừ việc hơi mỏi mắt vì phải nhìn nhiều ra thì không có vấn đề gì quá lớn.
Vấn đề duy nhất chính là quá đỗi đơn điệu.
Tần Hoài chưa bao giờ dành thời gian dài như hôm nay chỉ để làm đúng một loại Điểm Tâm.
Trước đây ở Hoàng Kí, vào lúc ít món nhất thì một ngày cũng làm được hai loại.
Làm xong mẻ cuối cùng, Tần Hoài phá lệ không lập tức nghỉ ngơi, mà bắt tay vào làm Tứ Hỉ Thang Đoàn với khí thế như muốn báo thù rửa hận.
"Cuối cùng cũng được tan làm, làm chút Tứ Hỉ Thang Đoàn thư giãn một chút thôi." Tần Hoài nói vậy.
Ánh mắt của Đàm Duy An - người đang làm phụ tá cho Tần Hoài - nháy mắt liền đổi khác, kiểu như: Tôi biết ngay là cậu luôn lén lút nỗ lực sau lưng bọn tôi mà, nhìn xem, giấu không được nữa rồi chứ gì!
Tần sư phụ đều đang quang minh chính đại nỗ lực như vậy, những đầu bếp khác của Tri Vị Cư sao có thể lười biếng cơ chứ. Đàm Duy An vốn định nghỉ ngơi một chút, lúc này liền quyết định không nghỉ nữa, trực tiếp bắt tay vào luyện tập làm Điểm Tâm.
Sau đó, theo ký ức cơ bắp mà bắt đầu làm Bách Quả Hăm.
Tần Hoài nhìn Đàm Duy An làm Bách Quả Hãm thì hơi kinh ngạc, hắn không ngờ Đàm Duy An lại luôn canh cánh món Bách Quả Hãm đến vậy. Mấy ngày trước mỗi lần thấy ánh mắt sống không còn gì luyến tiếc của Đàm Duy An khi làm Bách Quả Hãm, Tần Hoài còn tưởng hắn căn bản là không muốn làm món này.
"Hai ngày nay anh vẫn làm Bách Quả Hãm à? Nghiên cứu thế nào rồi? Có tiến triển gì không?" Tần Hoài tò mò hỏi.
"Không có." Đàm Duy An đáp.
Hắn thì có thể có tiến triển gì chứ, đều là Bách Quả Hãm dở tệ, Bách Quả Hãm do hắn làm còn khó ăn hơn của Tần Hoài một chút. Đều là Quả Nhi khó coi, nhưng Quả Nhi do hắn quét màu lại không khó coi bằng của Tần Hoài.
Đôi khi Đàm Duy An cũng tự tức mình đến bật cười.
Lúc cần có thiên phú thì chẳng thấy đâu, cái lúc không muốn có thiên phú thì lại chẳng khống chế được.
"Sao cậu không sên đường trước?" Đàm Duy An hỏi.
Trước đây những lúc bọn họ tập làm Bách Quả Hãm vào buổi chiều, đều là sên đường trước.
Làm Bách Quả Hãm cần một lượng lớn mứt bí đao và mứt hoa quả, còn phải kéo đường, các bước không quá phức tạp nhưng lại tốn khá nhiều thời gian.
LVQ8371