"Thời gian và lửa to nhỏ đều phải dựa vào trạng thái của Niên Cao lúc đó để điều chỉnh. Cậu đã canh đúng thời gian, nhưng lại không khống chế tốt lửa, nên bây giờ lúc nhào cậu có thấy Niên Cao rất cứng, không đủ sền sệt đúng không.”
Cổ Lực gật gật đầu.
"Là thế đấy, lật xe rồi." Tần Hoài tổng kết, "Cậu chưa làm Niên Cao bao giờ à?"
Cổ Lực thành thật gật đầu: "Rất ít ạ, mấy năm trước tôi chỉ phụ việc cho sư huynh thôi."
Vậy thì cũng dễ hiểu, Cổ Lực vốn dĩ đã thiếu ngộ tính, lại chẳng có kinh nghiệm, lật xe cũng là chuyện bình thường.
"Đàm Duy An đâu rồi?” Tần Hoài hỏi.
Nếu có Đàm Duy An ở bên cạnh canh chừng giúp, Cổ Lực cũng không đến mức mắc phải lỗi cơ bản thế này.
"Lúc vào kho tìm gạo nếp, sư huynh bị móc rách quần nên về thay quần rồi ạ."
Cạn lời.
"Vẫn còn thời gian, để tôi làm mẫu cho cậu xem một lần nhé. Có hàng mẫu rồi, cậu xem một lần chắc sẽ dễ hiểu hơn. Mẻ Niên Cao trên tay cậu cứ tiếp tục làm cho xong đi, ngày mai đến xem trạng thái là cậu sẽ biết hai bên khác nhau thế nào ngay." Tần Hoài nói.
Thời gian nghỉ ngơi không đủ cũng chẳng sao, Tần Hoài bây giờ đã là Tần sư phụ rồi, có rất nhiều công việc tay chân không đòi hỏi kỹ thuật có thể giao cho phụ bếp làm.
Tần Hoài thậm chí còn muốn gọi điện bắt Âu Dương quay lại. Nhồi bao nhiêu là Điểm Tâm như thế, đã đến lúc phải làm chút việc chân tay để tiêu thực rồi.
Tuy khẩu vị của Âu Dương rất đặc biệt, nhưng ở một số chuyện, hắn thật sự có được thiên phú trời ban.
Ví dụ như nhào Niên Cao, Thủ Đả Nịnh Mông Trà, đó đều là những món được Tần sư phụ tuyển chọn kỹ lưỡng.
Tần Hoài lại làm Niên Cao thêm một lần nữa ngay trước mặt Cổ Lực.
Từ lúc nhào bột đến lúc cho lên nồi hấp, toàn bộ quá trình hắn không nói một lời, không trực tiếp bảo Cổ Lực xem Niên Cao ở trạng thái nào thì nên nhào bao lâu, nên hấp bao lâu, mà chi để cho cậu ta tự mình cảm nhận.
Đợi Đàm Duy An thay quần áo xong quay lại, mẻ Niên Cao của Tần Hoài đã bắt đầu nhào lần thứ hai.
Đàm Duy An vừa vặn bắt kịp lúc, bởi vì Hoàng Thắng Lợi lượn lờ từ bên ngoài về, thấy Tần Hoài có nhã hứng làm Niên Cao, trạng thái lại tốt thế này, bèn nghĩ nếu để hắn xào mấy đĩa thịt luyện hỏa hầu thì chắc chắn sẽ làm chơi ăn thật.
Thế là Tần Hoài đi ra bếp xào thịt, Đàm Duy An tiếp quản công việc của hắn, nhào Niên Cao.
Đối với chuyện này, Đàm Duy An tỏ vẻ: ...
Dưới sự hỗ trợ của Đàm Duy An, mẻ Niên Cao thứ hai không bị lật xe. Nếu cứ cố bới móc vấn đề, thì đó chính là sức lực của hắn không lớn bằng Âu Dương, tốn nhiều thời gian hơn, hiệu quả Niên Cao nhào ra không tốt bằng Âu Dương.
Đôi khi dùng sức mạnh thật sự có thể tạo nên kỳ tích.
Niên Cao do Âu Dương nhào thì ngay cả Trịnh Tư Nguyên cũng phải công nhận.
Buổi tối, việc buôn bán của Hoàng Kí vẫn bùng nổ như cũ.
Sảnh lớn không còn một chỗ trống, các phòng bao đều chật kín. Giữa chừng Tần Hoài làm Quả Nhi thấy mệt, bèn ra cửa sổ nhỏ ở nhà kho nhìn một lát, phát hiện khách khứa ngoài sảnh lớn đều đang ăn cơm với tốc độ nhanh chưa từng thấy.
Bọn họ ăn với một thái độ quên mình vì người khác.
Cứ như thể chỉ cần mình buôn chuyện thêm hai phút, lề mề ba phút, ngẩn người bốn phút, chỉnh ảnh năm phút, thì bên ngoài hàng người đang đội gió rét chờ đợi kia sẽ lại có thêm một kẻ đau lòng vì không được ăn cơm vậy.
Ngay cả tốc độ đi lại của nhân viên phục vụ cũng tăng lên, từng người bưng mâm thức ăn mà cứ như đang thi đi bộ nhanh trong Hoàng Kí.
Đương nhiên, tốc độ lên món của Hoàng Kí cũng rất nhanh.
Về cơ bản, sau khi Quả Nhi được dọn lên, đợi khách khứa gặm hòm hòm rồi thì các món còn lại sẽ lần lượt được bưng ra, sau đó bọn họ bắt đầu cắm mặt vào ăn như thể muốn báo thù rửa hận.
Ăn xong liền nằm ườn ra ghế đánh một cái ợ thật dài, không hề do dự, không hề lề mề, nhanh chóng gọi to nhân viên phục vụ ra thanh toán.
Một nhân viên phục vụ sẽ dẫn khách ra quầy thu ngân thanh toán, nhân viên dọn dẹp chuyên trách thì đẩy xe nhỏ ùa tới dọn dẹp. Cùng lúc đó ngoài cửa cũng bắt đầu gọi số, những vị khách đang hưng phấn lao vào Hoàng Kí hận không thể xắn tay áo lên giúp nhân viên dọn bàn cho nhanh.
Sự ăn ý, tốc độ và hiệu suất này khiến Tần Hoài cảm thấy hai ngày nay Tào Lĩnh Ban không chỉ bơm máu gà, lén mở lớp đào tạo cho nhân viên phục vụ, mà còn lén lút khóa mõm đào tạo luôn cả khách hàng bên ngoài nữa.
Cứ đà này, khéo sắp tới khách hàng phải cầm hóa đơn ra cửa sổ xếp hàng tự lấy đồ ăn mất thôi.
Ơ kìa, thành nhà ăn Hoàng Kí luôn rồi!
Chính Tần Hoài cũng bị cái trí trởng tượng bay xa của mình làm cho giật mình.
Giống hệt hôm qua, Tần Hoài làm xong mẻ Quả Nhi cuối cùng, tan làm sớm hơn đồng nghiệp một tiếng đồng hồ.
"Tiểu Tần, mệt không cháu?" Hoàng Thắng Lợi quan tâm hỏi.
Bác ấy thật sự sợ Tần Hoài bị mệt.
Hai ngày nay Hoàng Thắng Lợi không chỉ quan tâm xem Tần Hoài có mệt hay không, mà còn hỏi han cả bọn Hoàng Gia, Tề Thiên - những đầu bếp đứng bếp chính - xem có mệt không. Câu mà bác ấy nói nhiều nhất trong bếp chính là: Mệt không? Mệt thì nghỉ một lát đi, món ăn không cần vội đâu.
"Hoàng sư phụ, cháu thấy cũng bình thường ạ." Tần Hoài đáp, Tàm Quả Nhi nhẹ nhàng hơn hồi làm bánh bao nhiều, không những không mệt mà còn hơi đơn điệu, cháu cứ muốn làm món khác hoặc luyện hỏa hầu một chút để thay đổi không khí.”
LVQ8371