"Đương nhiên là sống cho thật tốt rồi." Khuất Tĩnh đặt bát xuống, "Ông nội hy vọng tôi sống thật tốt."
"Ông hy vọng tôi có thể học lên cấp hai, cấp ba, thi đỗ đại học, luôn khỏe mạnh và vui vẻ, sống một cuộc đời hạnh phúc như bao người bình thường khác."
"Bây giờ tôi đã hoàn thành vượt chỉ tiêu, học đến tận lúc tốt nghiệp tiến sĩ rồi, chỉ còn thiếu mỗi việc sống thật tốt như một người bình thường nữa thôi."
"Tôi muốn tiếp tục ở lại nhân gian, sống đến lúc nhắm mắt xuôi tay, tiếp tục làm một bác sĩ khoa Ngoại thần kinh, cho dù tôi chẳng có cách nào chữa khỏi bệnh cho bệnh nhân của mình."
"Kiếp đầu tiên tôi đã không nghe lời ông nội, kiếp này tôi nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời ông."
"Tôi tin là nếu làm vậy, chắc chắn ông nội cũng sẽ rất vui."
"Cho dù con người bình thường không có luân hồi, chết đi là hết."
Tần Hoài mỉm cười nói: "Nếu Hồng Tỷ mà biết chuyện này thì chắc chắn chị ấy sẽ vui lắm."
Trên thực tế, chỉ nửa tiếng sau là Trần Huệ Hồng đã biết chuyện.
Khuất Tĩnh cũng cảm thấy việc gọi video cho Trần Huệ Hồng và La Quân để báo tin vui này là rất cần thiết. Tần Hoài lập một nhóm chat, gọi video nhóm, Trần Huệ Hồng và La Quân gần như bắt máy ngay lập tức.
Biết tin Khuất Tĩnh đã thức tinh, Trần Huệ Hồng mừng rỡ như điên, thậm chí chăng thèm cho Tần Hoài và La Quân lấy một cơ hội chen lời, suốt từ đầu đến cuối chỉ thấy chị ấy liến thoắng hỏi han, còn Khuất Tĩnh thì ngoan ngoãn trả lời từng câu một.
"Tĩnh Tĩnh à, em tỉnh lại thật sự là tốt quá rồi. Chuyến giao lưu học tập kia của em bao giờ thì xong? Tết có về không? Trước mùng bảy Tết chị định đưa Tuệ Tuệ về quê ăn Tết, mùng tám là lên lại rồi, đến lúc đó chúng ta kéo sang nhà La Quân tụ tập ăn uống một bữa nhé."
"Bảo Trương Thục Mai mua thêm nhiều hoa quả vào, dịp Tết hoa quả là phong phú nhất đấy, loại nào cũng có, trái mùa kiều gì cũng mua được tất."
"Em có thích ăn cherry không? Bảo Trương Thục Mai mua thêm nhiều loại 3J ấy, Tuệ Tuệ nhà chị khoái ăn cherry nhất trần đời, đến lúc đó chị tiện tay lấy thêm một ít mang về cho con bé luôn."
Mãi La Quân mới tìm được cơ hội xen vào: "Trần Huệ Hồng, bà không biết tự đi mua hoa quả à? Coi nhà tôi là cửa hàng hoa quả tự chọn thật đấy hả, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, lại còn chẳng thèm trả tiền nữa chứ."
Trần Huệ Hồng đang mải buôn chuyện hăng say nên bơ luôn La Quân, cũng có thể là chị ấy chẳng hề để ý xem ông ấy đang lải nhải cái gì.
"Chị biết có một tiệm bán hoa quả, dịp Tết họ nhập cherry về chất lượng đỉnh lắm, có điều cứ đến Tết là lại vin cớ tăng giá, gian thương hết sức."
"Để chị gửi WeChat của nhà đó cho Trương Thục Mai."
La Quân trong màn hình video: ...
La Quân hơi nghiêng đầu, rút một chiếc điện thoại khác ra gọi: "Tiểu Trương, kiểm tra điện thoại đi, kết bạn WeChat."
Tần Hoài nhịn không được bật cười.
"Hồng Tỷ này." Tần Hoài đành lên tiếng cắt ngang kế hoạch tổ chức tiệc trà Tinh Quái dịp Tết đang hừng hực khí thế của Trần Huệ Hồng, "Đến lúc đó chị có cần em làm trước một mẻ bánh sống có thể cấp đông bảo quản dài ngày để chỗ chị không? Tết em cũng phải về quê, qua Rằm tháng Giêng mới lên lại được."
"Được quá đi chứ." Trần Huệ Hồng hớn hở đáp, "Cái tay nghề này của em đúng là làm người ta mấy ngày không được ăn là ngứa ngáy cả người. Bây giờ quán Hoàng Kí buôn may bán đắt thế, muốn gọi người chạy việc vặt đến xếp hàng mua cũng chẳng được, chị với La Quân đã bao nhiêu ngày nay chưa được miếng Điểm Tâm nào của em vào bụng rồi đấy."
Tần Hoài sững người, hắn không ngờ nạn nhân trực tiếp của việc Hoàng Kí làm ăn phát đạt lại còn có cả Trần Huệ Hồng và La Quân.
"Sáng nay chị còn rủ La Quân xem có muốn cùng chị đi Cô Tô không, mà lão già ấy chết sống không chịu đi."
La Quân bực bội lầm bầm: "Cô Tô thì có cái quái gì hay ho chứ?”
Tần Hoài cười xòa: "La tiên sinh, sao ông không nói sớm với cháu. Ngày mai cháu sẽ phần ông một ít bánh sống, ông cứ gọi người qua lấy rồi ship về Sơn Thị cho Trương Thục Mai hấp lên, hương vị chắc cũng không kém đi là bao đâu."
"Ông cứ yên tâm, cháu sẽ gửi kèm cả Trần Bì Trà luôn."
Lúc này La Quân mới chịu nở nụ cười thứ hai kể từ lúc bắt đầu cuộc gọi video.
Nụ cười đầu tiên là lúc nghe tin Khuất Tĩnh đã thức tỉnh.
`» ..T. T. T. ^ Ũ .^ h x 3 ^ . F4 „ Khuất Tĩnh cũng cười tươi rói nói với La Quân: "La tiên sinh, mấy năm qua cảm ơn ông nhiều lắm.
La Quân hơi hất cằm lên đắc ý: "Cô biết điều thế là tốt, nếu không phải vì cô thì tôi cũng chẳng thèm lết xác đến cái bệnh viện rách nát của cô làm gì."
"Nhưng mà, cho dù ông không thiết sống nữa thì tôi vẫn khuyên ông nên đi tập vật lý trị liệu định kỳ, sẽ tốt cho sức khỏe đấy."
"Tĩnh Tĩnh này, Tiểu Tần đã giúp em thức tỉnh, thế em tính tặng gì cho thằng bé đây?" Trần Huệ Hồng tò mò hỏi.
"Tặng á?" Khuất Tĩnh ngơ ngác không hiểu.
Trần Huệ Hồng bèn giải thích sơ qua về phần Quà tặng trong mục Đồ Giám thuộc hệ thống trò chơi của Tần Hoài.
Khuất Tĩnh chợt bừng tỉnh: "Thế Hồng Tỷ và La tiên sinh đã tặng gì vậy?"
"Tôi cũng đã nhờ em trai tôi quyên một số tiền lớn cho trường cấp ba của Lạc Lạc, đưa con bé vào trường dưới danh nghĩa học sinh năng khiếu, đợi Lạc Lạc lên đại học muốn ra nước ngoài du học thì lại để em trai tôi trả học phí."
"La Quân định sau khi ông ấy chết sẽ để lại toàn bộ di sản cho Tiểu Tần, đợi sau này đầu thai tìm đến được thì lại bắt Tiểu Tần trả lại cho ông ấy một ít."
Khuất Tĩnh đại khái đã hiểu, cô ấy không nhìn điện thoại mà nhìn thẳng về phía Tần Hoài.
LVQ8371