Tần Hoài liếc nhìn nồi lớn đang luộc thang đoàn, đó là chiếc nồi chuyên dựng dùng để hầm nước dùng ngày thường. Trịnh Đạt chắc là vì muốn tiện nên đã tìm cái nồi to nhất để luộc chung một mẻ.
Kiểu làm tất cả chung một tạo hình rồi luộc chung một nồi, ăn thang đoàn mà cứ như đập hộp mù thế này, đúng là giống y hệt lời Cung Lương từng miêu tả.
Chẳng lẽ Trịnh Đạt cố tình tái hiện lại khung cảnh năm xưa trong cái ngày đại hỉ này sao?
Tần Hoài cầm thìa, bắt đầu đập hộp mù.
Nhân vừng đen.
Nóng.
Nóng quá.
Nóng đến mức khiến Tần Hoài muốn nhảy điệu clacket luôn.
Khả năng chịu nóng của Tần Hoài rất bình thường, trước đây ăn Tứ Hỉ Thang Đoàn hắn đều ăn từ nhân thịt trước, ăn xong mới ăn nhân ngọt để có bước đệm. Hôm nay đập hộp xui quá, vừa lên đã vớ ngay cái nhân vừng từng làm Âu Dương bỏng đến suýt nhảy clacket.
Tần Hoài bị bỏng đến mức phải hít hà mấy hơi khí lạnh.
Nóng, nhưng mà ngon.
Với tay nghề của Trịnh Đạt, làm thang đoàn bình thường quả thực là lấy thịt đè người, hắn nhắm mắt làm cũng có thể xưng bá cổng trường tiểu học trong vòng ba ngày.
Tần Hoài chậm rãi ăn xong viên thang đoàn nhân vừng, cẩn thận múc viên thứ hai lên, khẽ cắn một miếng.
Nhân thịt.
Tần Hoài bắt đầu yên tâm nhai to, nhân thịt cũng rất ngon.
Đập hộp mù thứ ba.
Nhân vừng đen.
Viên thứ tư.
Nhân đậu đỏ.
Đập hộp mù thất bại toàn tập.
Giờ phút này, Tần Hoài đã lờ mờ hiểu ra, vì sao năm đó lúc ăn thang đoàn, đám người Cung Lương lại ăn đến mức no lòi họng, trợn trắng cả mắt.
Không cam tâm mà!
Thang đoàn to đùng ngã ngửa mà ăn bao nhiêu viên rồi vẫn chưa trúng được hương vị mình muốn, không ăn thêm một viên nữa thì ấm ức chết đi được!
Tần Hoài biết mình đã hơi no rồi.
Viên thang đoàn này đủ bự, còn to hơn cả mấy viên Tần Hoài làm mấy hôm trước.
Nhưng Tần Hoài cảm thấy mình vẫn có thể cố nhét thêm một viên nữal
Nhận ra ý đồ của Tần Hoài, một đầu bếp Tri Vị Cư nhanh tay lẹ mắt bước một sải dài lao đến trước mặt hắn, ân cần khom người nhận lấy bát hỏi: "Tần sư phụ, anh muốn lấy thêm đúng không ạ?"
Tần Hoài khẽ gật đầu, giơ một ngón tay lên: "Một viên là được rồi."
"Vâng ạ!" Đầu bếp Tri Vị Cư nhanh chóng gắp cho Tần Hoài một viên thang đoàn lớn.
Tần Hoài cẩn thận cắn một miếng.
Là Bách Quả Hãml
Tần Hoài suýt nữa thì mừng rớt nước mắt!
Cuối cùng cũng ăn trúng rồi, không cần phải nhồi thêm viên thứ sáu nữa!
Nếu mà phải ăn thêm viên thứ 6, sáng sớm đã nhồi cho no căng thế này rồi lại đi làm Điểm Tâm thì đúng là hơi quá sức.
Tần Hoài hơi híp mắt, bắt đầu tỉ mỉ thưởng thức viên Bách Quả Hãm Thang Đoàn mà Trịnh Đạt đã trốn về nhà tự nhốt mình nghiên cứu suốt mấy ngày qua.
Đầu tiên là, viên thang đoàn này không khó ăn.
Dạo gần đây, Bách Quả Hãm Thang Đoàn không khó ăn, đã là một lời khen ngợi rất lớn trong bếp sau của Hoàng Kí rồi.
Thứ hai, nó có vị ngọt.
Tần Hoài biết cách miêu tả này dở tệ y như lời nhận xét của Âu Dương vậy, nhưng sau mấy ngày liền nếm mùi thất bại, hắn nhận thức sâu sắc được rằng, ngọt, không khó ăn, thực ra đã là lời khen ngợi cao nhất dành cho Bách Quả Hãm Thang Đoàn rồi.
Vì sao mấy ngày trước Tần Hoài làm ra thang đoàn lại khó ăn đến thế? Không chỉ hắn làm khó ăn, mà Trịnh Tư Nguyên làm cũng dở, Đàm Duy An làm càng dở tệ đến mức khiến người ta muốn gọi luôn cảnh sát.
Chính là vì bọn họ làm theo công thức mà Hoàng Thắng Lợi đưa, nên Bách Quả Hãăm vừa ngọt lại vừa khó ăn.
Ngọt một cách rất tạp nham.
Vị ngọt của nhiều loại mứt trái cây trộn lẫn vào nhau chẳng hề tạo nên món ngon mỹ vị gì cả, mà nó không phân biệt được chính phụ, vô cùng hỗn loạn, lộn xộn, làm tê rần cả lưỡi, với một lượng đường đủ gây chết người.
Bởi vì ngọt sai cách, nên bao nhiêu loại mứt cũng thành sai bét, một mớ các loại hạt phong phú cũng trở thành đồ vô dụng.
Mà Bách Quả Hãm hôm nay Trịnh Đạt làm lại có vị ngọt rất chuẩn.
Nó ngọt rất rõ ràng chính phụ, có thể khiến thực khách vừa cắn một miếng đã nhận ra ngay vị ngọt chủ đạo trong viên thang đoàn này là từ một hay hai loại mứt nào mang lại, có thể nếm được chính xác loại hạt mà đầu bếp muốn bạn cảm nhận. Nó là một sự kết hợp và độ ngọt có trật tự, có tính toán kỹ lưỡng.
Đúng chuẩn quân chính quy.
Còn mấy mẻ Tần Hoài làm mấy hôm trước thì quả thực cứ như đại hỗn chiến giữa các chủng tộc ngoài hành tinh vậy.
Tần Hoài lại cắn thêm một miếng.
Ơ, sao cái nguyên liệu chính này quen thế nhỉ?
Nếm kỹ lại xem nào, khoan đã, cái Bách Quả Hãm này hình như không có nhiều loại nguyên liệu đến thế.
Đây chẳng phải là công thức mà Đàm Duy An lôi ra, học lỏm được từ chỗ Chu sư phụ của Tri Vị Cư đó sao?
Kết cấu có phong phú hơn một chút, nhưng không nhiều, có thể nếm ra là được cho thêm vài loại hạt, nhưng cũng chỉ vài loại thôi. Số lượng cực kỳ ít, ít đến mức gần như không ảnh hưởng đến tổng thể kết cấu và hương vị.
Tần Hoài hơi thắc mắc, hắn bưng bát ngẩng đầu lên tìm xem Trịnh Đạt đang ở đâu, phát hiện Trịnh Đạt đang đứng cạnh bao bột mì trong góc, liền đi về phía đó.
Trịnh Tư Nguyên còn đi nhanh hơn cả Tần Hoài.
"Bố, Bách Quả Hãm Thang Đoàn hôm nay bố làm theo công thức sư bá đưa à?” Trịnh Tư Nguyên hỏi thẳng luôn vấn đề mà Tần Hoài đang muốn hỏi.
Trịnh Đạt vẫn đang ngồi xổm nghiên cứu bột mì, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên đáp: "Tất nhiên là không rồi, công thức sư bá con đưa có phải dành cho người làm đâu? Đừng nói là Bách Quả Hãm, bố lấy nó đi nấu cháo còn chê vị tạp nham nữa là."
LVQ8371