Nói thế nào nhỉ, luộc bánh trôi mà cứ có cảm giác như đang hầm nước dùng vậy.
Lần trước Tần Hoài căng thẳng dán mắt vào nồi, lúc nào cũng phải chú ý đến trạng thái của nước như thế này, là hồi hầm nước dùng ở Vân Trung Thực Đường.
Cuối cùng thì bánh trôi cũng ra lò.
Không có mùi thơm ngào ngạt, chỉ thoang thoảng mùi bột nếp chín.
Tần Hoài múc ra 4 bát bánh trôi: một bát của mình, một bát của Âu Dương, một bát cho Cung Lương và một bát cho Quách Minh Châu. Hai bát phần nhà hàng xóm được cất tạm vào tủ giữ nhiệt trước, đợi Tần Hoài và Âu Dương ăn xong, xác nhận mùi vị không bị fail thì mới mang sang biếu.
Đúng vậy, trong phòng bếp nhà hắn đến cả tủ giữ nhiệt cũng có luôn.
Bánh trôi vừa luộc xong nóng bỏng miệng, cho dù đã thổi đến mức lớp vỏ bên ngoài có vẻ không còn nóng nữa, Tần Hoài cũng không dám cắn một miếng to. Không có Tần Lạc ở bên cạnh làm hệ quy chiếu, Âu Dương cũng không dám tùy tiện ngoạm, chỉ có thể vừa thổi phù phù vào bát bánh trôi vừa ngửi ngửi.
Tần Hoài cũng không biết cậu ta có thể ngửi ra được mùi gì, bánh trôi làm gì có mùi thơm, cùng lắm chỉ là có chút mùi bột nếp luộc chín, ngay cả mùi thơm thoang thoảng cũng chẳng tính là có.
"Đây là bánh trôi gì thế? To chà bá thế này, hình thù lại còn kỳ quái nữa, lúc nãy tớ thấy cậu nặn hình như còn có cả nhân thịt kìa." Âu Dương hỏi.
"Tứ Hỉ Thang Đoàn, món Điểm Tâm đặc sản của Long Thành đấy. Trước đây tớ cũng chưa từng ăn, lên mạng tra cách làm rồi hôm nay làm thử một mẻ xem sao."
"Cậu ăn xong nhớ cho tớ xin cái đánh giá nhé.”
"Yên tâm đi, anh em đã ăn thử giúp cậu bao nhiêu món rồi, cậu còn không hiểu tớ sao? Chuyên gia nếm thử đấy!" Âu Dương nói xong liền cắn một miếng.
Âu Dương suýt chút nữa phun luôn miếng bánh trôi trong miệng ra ngoài.
Cậu ta chọn trúng cái nhân vừng, mà nhân ngọt thì toàn là loại nóng phỏng lưỡi.
Âu Dương vừa hít hà hít hà, vừa dùng lưỡi đảo điên cuồng trong miệng. Cậu ta ngửa đầu há hốc mồm, trông hệt như một con cá bị sóng đánh dạt lên bờ sắp chết khát, giãy giụa một lúc lâu mới nuốt trôi được miếng bánh.
"Ngọt." Âu Dương đưa ra đánh giá.
Tần Hoài đã từ bỏ hy vọng Âu Dương có thể đưa ra cho mình dù chỉ một lời nhận xét hữu ích. Hắn dùng thìa múc chuẩn xác viên bánh trôi nhân thịt rau, cắn một miếng nhỏ.
Rất mềm dẻo, hơn nữa lại không hề dính răng.
Với trình độ nhào bột hiện tại của Tần Hoài, hắn hoàn toàn có thể làm ra lớp vỏ bánh trôi cực kỳ đẹp mắt.
Tần Hoài liếc nhìn viên bánh trôi trong thìa.
Đẹp thật.
Nhân thịt rau có màu xanh lục, thoạt nhìn chỉ thấy toàn rau tể thái xanh rì được băm nhuyễn, thịt chỉ lưa thưa vài vụn nhỏ. Ăn vào có vị rất giống món sủi cảo nhân rau tể thái cho hơi ít thịt.
Nhồi nhân sủi cảo vào trong bánh trôi, không phải là không ngon, vị rất tươi, màu sắc của nhân cũng rất đẹp, chỉ là ăn vào có cảm giác hơi kỳ lạ.
Bữa tối Tần Hoài đã ăn no bảy phần, hiện tại đối mặt với viên bánh trôi cỡ đại này hắn không dám ăn nhanh, chỉ có thể chậm rãi cắn từng miếng nhỏ. Hắn vừa ăn vừa nhẩn nha thưởng thức hương vị của bánh trôi, trong đầu mải mê suy nghĩ xem có thể cải tiến phần nhân rau tể thái này một chút không.
Lúc tìm kiếm công thức trên mạng, phần nhân thịt rau không hề đồng nhất, có người làm nhân rau tể thái, cũng có người làm nhân củ cải thái sợi. Cả hai loại này đều là nhân rau rất phổ biến, Tần Hoài cảm thấy ngày mai hắn có thể làm thử nhân củ cải xem sao.
Ăn xong nhân thịt rau, Tần Hoài lại chuyển sang ăn viên nhân thịt nguyên chất.
Phần nhân thịt đầy ắp được nhồi gọn gàng vào trong bánh trôi, không độn thêm bất kỳ nguyên liệu thừa thãi nào. Tiêu chí hàng đầu là nhân thịt ăn bao no, nhân thịt mới là chân ái.
Đây chính là hương vị của món Điểm Tâm nhân thịt dân dã mà lại ngon miệng nhất.
Tần Lạc nhất định sẽ mê mẩn viên bánh trôi nhân này. Chẳng vì lý do gì cao siêu cả, đơn giản là vì nó nhiều thịt.
Đợi Tần Hoài ăn xong viên bánh trôi nhân thịt tươi, bên phía Âu Dương mới khó khăn nuốt trôi viên nhân vừng. Cậu ta vội uống liền mấy ngụm nước luộc bánh rồi mới thốt nên lời:
"Ngon."
"Mỗi tội nóng quá, suýt chút nữa bỏng chết tớ rồi."
"Ai bảo cậu ăn vội làm gì? Cậu mà ăn nhân đậu đỏ thì còn nóng hơn nữa cơ. Chưa nghe câu chuyện cười nổi tiếng kia à? Ăn cái bánh bao nhân đậu đỏ mà nóng ran đến tận gáy luôn đấy."
Tần Hoài ăn xong hai viên bánh trôi nhân mặn thì trong lòng đã tự có đánh giá. Bánh trôi nhân ngọt vốn là sở trường của hắn, hơn nữa nhân đậu đỏ và nhân vừng đều do chính tay hắn tự sên từ mấy hôm trước, tuyệt đối không có chuyện thất bại, chỉ có ngon trở lên mà thôi.
"Chỗ còn lại cậu cứ ăn đi, tớ mang bánh trôi sang nhà hàng xóm đây." Tần Hoài đứng dậy, đi vào bếp bưng bát.
Âu Dương tiếp tục vừa hít hà vừa ăn viên nhân đậu đỏ.
Tần Hoài bưng hai bát Tứ Hỉ Thang Đoàn sang ấn chuông cửa nhà hàng xóm.
"Ra đây, ai đấy ạ?"
Người mở cửa là Cung Bảo Châu. Nhờ trong nhà bật máy sưởi nên cô bé chỉ mặc một chiếc áo mỏng. Vạt áo, tay áo, thậm chí cả quần đều hơi nhăn nhúm, thoạt nhìn có vẻ như đang bận dọn dẹp gì đó.
"Anh Tiểu Tần!" Cung Bảo Châu mừng rỡ reo lên. Khi nhìn thấy cái bát trên tay Tần Hoài, cô bé lại càng phấn khích kêu to: "Tứ Hỉ Thang Đoàn! Lâu lắm rồi em chưa được ăn món này!"
Cung Bảo Châu vội vàng lấy dép lê trong nhà cho Tần Hoài, đon đả mời hắn vào.
LVQ8371