"Đừng có tin mấy lời nói hươu nói vượn đó, đúng là ăn nói không biết giữ mồm giữ miệng, cái gì cũng lôi ra nói cho trẻ con nghe được.”
Khuất Tĩnh không nói gì.
Khuất Liệp Hộ do dự một chút, có chút ngượng ngùng nói: "Tĩnh Tĩnh, cháu biết bây giờ ông là ông nội của cháu rồi chứ?"
Khuất Tĩnh gật đầu.
"Cháu có thể gọi ông một tiếng ông nội không?"
Khuất Liệp Hộ có chút thất vọng, nhưng không nói gì, tìm được túi đựng bột ngô bèn xách đi thắng vào bếp.
"Ông nội." Khuất Tĩnh gọi bằng giọng lanh lảnh.
"Cháu nghe người ta nói, ông nuôi cháu là để sau này cháu lo hương hỏa, phụng dưỡng ông lúc tuổi già."
"Cháu sẽ làm vậy, cháu thề."
"Chỉ cần cháu còn sống, cháu nhất định sẽ chăm lo hương hỏa, phụng dưỡng ông lúc cuối đời."
Khuất Liệp Hộ cười tươi đến mức không khép được miệng: "Cái con bé này, còn thề thốt sống chết cái gì chứ, phủi phưi cái miệng, đừng có nói gở.”
"Cháu mang họ của ông, được ông đặt tên thì chính là cháu gái của ông rồi. Ông nội không cần cháu phải lo hương hỏa phụng dưỡng gì đâu, ông cũng tích cóp được mấy đồng bạc trắng rồi đây này. Đợi vài năm nữa cháu ưng mắt chàng trai nhà nào, ông sẽ chuẩn bị cho cháu một phần của hồi môn, gả vào trong làng sống chứ không phải chui rúc ở cái xó chân núi này nữa, thế là tốt hơn bất cứ thứ gì rồi."
"Tĩnh Tĩnh, gọi lại một tiếng ông nội nữa nghe xem nào?"
"Ông nội."
"Ơi!"
Tin tức đứa bé câm ngốc nhà Khuất Liệp Hộ không câm mà có khi cũng chẳng ngốc, nương theo ánh bình minh lan truyền khắp làng như một cơn gió, khiến cả nhà trưởng thôn kinh ngạc kéo nhau đến tận cửa vây xem.
Trưởng thôn chỉ vào mình hỏi: "Tĩnh Tĩnh, biết ông là ai không?"
"Trưởng thôn ạ." Khuất Tĩnh đáp.
"Vậy còn bà? Bà là ai?" Vợ trưởng thôn vội vàng hỏi.
"Bà Mã Đại Lan." Khuất Tĩnh đáp.
Mã Đại Lan kích động đến mức suýt khóc. Từ sau khi gả cho trưởng thôn, người khác ban đầu gọi bà ấy là con dâu nhà họ Quách, sau này gọi là vợ trưởng thôn, đã rất lâu rồi không có ai gọi tên thật của bà ấy nữa.
"Còn thằng bé này? Cẩu Đản thì sao?"
Khuất Tĩnh: "... Quách Cẩu Đản."
"Thần kỳ quá!" Mã Đại Lan kích động vỗ đét một cái, "Biết nói chuyện rồi, người cũng không ngốc nữa. Lão Khuất, ông cho cháu gái uống linh đan diệu dược gì vậy? Hiệu nghiệm thế này, tôi cũng muốn xin một thang cho thằng ngốc ở làng bên cạnh nhà mẹ đẻ tôi. Nhà nó giàu lắm, nuôi tận ba con lợn béo múp! Nếu mà chữa khỏi thật, chắc chắn họ sẽ mang cả một con lợn béo đến tạ ơn ông!"
Khuất Liệp Hộ cười đến mức nếp nhăn trên mặt cũng giãn cả ra: "Làm gì có linh đan diệu dược nào. Tĩnh Tĩnh nhà chúng tôi vốn dĩ đâu có ngốc, con bé biết nói mà. Mấy ngày trước là do sợ người lạ, bị dọa trong núi thôi, giờ khỏe lại thì bình thường rồi."
Cả nhà trưởng thôn vẫn đang nhiệt tình vây xem. Trưởng thôn ngẫm nghĩ một lát thấy có gì đó không đúng, bèn kéo Khuất Liệp Hộ ra ngoài nhỏ giọng thì thầm.
"Nếu Tĩnh Tĩnh nhà ông không ngốc cũng không câm, vậy một đứa bé gái đang yên đang lành, xinh xắn thế này nuôi lớn chừng ấy rồi sao lại bị vứt vào núi?" Trưởng thôn cau mày, "Liệu có phải mắc bệnh gì mà không nhìn ra được không?"
"Giống như người vợ đầu của ông ấy. Nhìn bề ngoài thì khỏe mạnh, đùng một cái là không xong, hộc máu tự chết luôn."
Khuất Liệp Hộ sững sờ, có chút căng thẳng: "Vậy phải làm sao bây giờ?"
Trưởng thôn ngẫm nghĩ: "Chịu chi tiền không?"
Khuất Liệp Hộ: "Ông nói đi."
"Lần trước cấp trên chẳng phải gọi chúng ta lên huyện họp sao? Họ nói rất nhiều chính sách, nào là sau này những vùng nông thôn như chúng ta cũng phải có bác sĩ, trường học các kiểu. Lúc họp, tôi nghe Vương Đại Na ở làng Đại Hà kể rằng bác sĩ ở bệnh viện trên tỉnh giỏi lắm."
"Em vợ của ông ấy lúc làm việc trên tỉnh bị gỗ đè gãy chân, máu chảy lênh láng, tưởng đâu sắp chết đến nơi rồi, thế mà đưa vào bệnh viện vẫn cứu sống được đấy."
"Nếu ông xót tiền thì thôi, còn không tôi sẽ đi hỏi Vương Đại Na xem đường lên tỉnh thế nào, bệnh viện đi ra sao, rồi ông đưa Tĩnh Tĩnh nhà ông đi khám thử."
"Đồng đại dương cũng được, đồng đại dương cũng đổi ra tiền được hết."
Khuất Liệp Hộ hơi do dự: "Tôi chỉ có sáu đồng đại dương, đủ không?”
"Cái bệnh viện đó tôi biết, do Tây mở, không có mấy đồng đại dương thì họ còn lâu mới cho vào."
"Bây giờ đâu còn là Tây mở nữa." Trưởng thôn tỏ ý mấy năm nay Khuất Liệp Hộ cứ rúc trong núi nên cập nhật thông tin hơi chậm, ông sờ sờ cằm, "Sáu đồng đại dương có đủ hay không thì tôi không rõ. Vương Đại Na cũng chẳng nói chữa bệnh hết bao nhiêu, nhưng nhà thông gia của ông ấy chỉ có cậu ta là mụn con trai độc nhất, chắc chắn có khuynh gia bại sản cũng phải chữa."
"Có khi bán sạch cả ruộng đất rồi cũng nên."
Khuất Liệp Hộ càng căng thẳng hơn, nhỏ giọng nói: "Tôi còn hai thỏi vàng nhỏ nữa, đủ không?"
Trưởng thôn: ?I
Trưởng thôn lộ vẻ mặt "mấy năm nay chúng ta cùng nhau rúc ở quê làm quỷ nghèo, thế mà ông dám lén lút sau lưng tôi làm giàu".
"Ông lấy đâu ra thế?" Trưởng thôn kinh ngạc.
"Lúc đào ngũ, tôi đánh ngất tên doanh trưởng rồi thó từ chỗ gã đấy."
Trưởng thôn bắt đầu thấy hơi hối hận vì hồi bị bắt lính đã bỏ trốn, thế là tuột mất một con đường làm giàu.
Nhưng nghĩ lại, mười dặm tám làng quanh đây năm đó có không ít tráng đỉnh bị bắt, nhưng những người còn sống mà trốn về được như Khuất Liệp Hộ thì chẳng có mấy ai. Đa số đều sống không thấy người chết không thấy xác, người nhà chỉ đành lập một ngôi mộ gió. Nghĩ vậy, trong lòng trưởng thôn lại thấy cân bằng hơn chút.
LVQ8371