"Trời đất ơi, ngô già thế này sao gặm sống được, gãy hết cả răng bây giờ. Cái này phải nghiền thành bột mới ăn được." Vợ trưởng thôn phát hiện Khuất Tĩnh đang gặm ngô già liền kêu lên thất thanh, lao vào phòng giật lấy bắp ngô, chạm ngay phải ánh mắt thèm ăn của cô bé.
10 phút sau, Khuất Tĩnh đã được ngồi trong bếp ăn khoai lang luộc.
Xung quanh là một vòng người đang ngồi hóng.
Từ trưởng thôn, vợ trưởng thôn, gia đình anh cả, gia đình anh hai, cho đến gia đình cậu út, cả một đại gia đình từ già đến trẻ đều xúm lại nhìn chằm chằm. Đơn giản là vì Khuất Tĩnh vừa mới chén sạch tám củ khoai lang to đùng, hai bắp ngô và ba bát cháo rau dại ngay trước mũi họ.
"Ợ." Sau khi nuốt miếng khoai lang cuối cùng, Khuất Tĩnh ợ một cái rõ to báo hiệu đã no nê.
"No rồi no rồi!” Vợ trưởng thôn mừng rỡ như điên, sợ Khuất Tĩnh lại tọng thêm củ khoai nữa bèn vội vàng lao tới giật lấy thức ăn còn thừa trong bát, "Trời đất ơi, ăn kiểu này có khi con bé này vỡ bụng mà chết mất, lúc đó biết ăn nói sao với lão Khuất đây."
Trưởng thôn cũng mang vẻ mặt hoài nghi nhân sinh, tự hỏi không biết khuyên thợ săn nhận nuôi Khuất Tĩnh có phải là một quyết định đúng đắn hay không. Mình làm vậy chẳng khác nào đẩy bạn cũ vào chỗ chết, sức ăn khủng khiếp thế này người bình thường sao nuôi nổi, người nhà vứt đi cũng là chuyện dễ hiểu.
Khuất Tĩnh đã được thay một bộ quần áo cũ sạch sẽ, tuy xám xịt và có đến bảy tám miếng vá, nhưng toàn thân đã sạch sẽ tươm tất, nhìn khá khẩm hơn lúc nãy nhiều.
Quần áo cũ của cô bé không bị vợ trưởng thôn vứt đi, theo lời bà ấy thì toàn là vải xịn, khâu vá lại chút đỉnh vẫn mặc tốt.
Khuất Tĩnh ăn no xong cũng chẳng có phản ứng gì, cứ ngồi im thin thít trong bếp không nhúc nhích, lẳng lặng đưa mắt nhìn mọi người.
Anh cả của nhà trưởng thôn là một thanh niên lực lưỡng, thấy Khuất Tĩnh ăn no xong cứ đờ đẫn ra bèn thắc mắc: "Không khéo là bị ngốc đấy nhỉ?"
Khuất Tĩnh không có phản ứng gì.
Trưởng thôn rít hai hơi tẩu thuốc, lộ vẻ sầu não: "Thế này thì kẹt thật, ăn khỏe, bị câm, lại còn bị ngốc nữa, tôi làm vậy chẳng phải là đẩy lão Khuất vào hố lửa sao?"
Anh hai lên tiếng: "Bố à, giờ bố khỏi lo có nhà khác tranh nuôi rồi, bố cứ yên tâm, chắc chắn chẳng ai thèm nuôi đâu."
Trưởng thôn càng rầu rĩ hơn.
Cậu út ngốc nghếch hỏi: "Cho dù có ngốc thì bác Khuất vẫn nuôi nổi mà, bảy tám năm trước bác ấy chăng săn ^ xZ x*1+ ^ z . ÁN. z ⁄ F4 ^* `. được một con hổ rồi bị quan huyện mua mất sao? Bán được bao nhiêu là tiền, bác Khuất chắc chắn nuôi nổi.
"Quan huyện cái gì mà quan huyện, người ta là huyện trưởng."
"Nhưng huyện trưởng chẳng phải bị thổ phỉ bắn chết rồi sao?"
"Ông đấy là nhiệm kỳ trước, ông nhậm chức đợt này bỏ chạy từ ba năm trước rồi."
"Hả? Thế sao vẫn phải nộp thuế?"
"Bọn thu thuế có phải cùng một hội đâu, hai năm trước là cái thằng Vương Lão Hổ bị đánh đuổi đi thu thuế đấy."
"Thế bây giờ là hội nào?"
"Hình như là nước Trung Quốc Mới."
"Thế có huyện trưởng không?"
"Chắc là có, năm ngoái bố chẳng đi họp ở đâu đó sao, làm thằng ba sợ xanh mắt tưởng bị bắt đi lính, cuống cuồng thu dọn đồ đạc chạy tót vào núi, lạc đường mãi cuối cùng vẫn là bác Khuất tìm đưa về đấy."
Khuất Tĩnh cứ giương đôi mắt thao láo nghe người nhà trưởng thôn bàn tán rôm rả ba cái chuyện tào lao bí đao, vẻ mặt lộ rõ vẻ tuy nghe không hiểu nhưng rất hiếu học. Cuối cùng trưởng thôn phải gõ gõ tẩu thuốc, mọi người mới chịu dừng mỏ lại.
"Tối nay lão Khuất mang lương thực tới, lúc đó tôi sẽ nói rõ tình hình của con bé này cho ông ấy nghe, nuôi hay không để tự ông ấy quyết định." Trưởng thôn chốt hạ một câu rồi bỏ đi.
Trưởng thôn đi khỏi, mọi người lại tiếp tục mồm năm miệng mười bàn tán sôi nổi.
Chắc do thấy Khuất Tĩnh còn nhỏ tuổi, lại là một con bé ngốc nghếch bị câm, nên mọi người nói gì cũng chẳng thèm giấu giếm, cô bé thích nghe thì cứ việc ngồi cạnh mà nghe, miễn sao đừng tìm cách gặm khoai lang nữa là được.
Nó mà ăn thêm nữa thì mọi người thật sự sợ nó vỡ bụng chết mất.
Dựa vào những lời bàn tán của mọi người, Tần Hoài tóm tắt được vài thông tin cốt lõi.
Đầu tiên, làng này là làng họ Quách, người trong làng đa phần đều họ Quách. Khuất Liệp Hộ thực chất cũng là người làng này, sở dĩ mang họ Khuất là vì được người thợ săn đời trước trong làng nhận làm con nuôi.
Nếu xét kỹ về gốc gác, Khuất Liệp Hộ thực ra là anh họ họ hàng xa của trưởng thôn.
Khuất Liệp Hộ không sống trong làng mà dựng nhà dưới chân núi. Chỗ đó gần núi hơn, cũng nguy hiểm hơn. Những lúc trong rừng khan hiếm thức ăn, sói và lợn rừng thường mò xuống kiếm ăn, thi thoảng còn có cả thú dữ như gấu hay hổ lảng vảng.
Người thợ săn canh giữ ngọn núi, thực chất cũng là canh gác cho ngôi làng. Hễ có thú dữ xuống núi, ông sẽ nổ súng báo động. Mấy năm trước có con hổ mò xuống cắn chết bao nhiêu mạng người, cuối cùng bị Khuất Liệp Hộ bắn chết. Dân làng ai cũng ghi lòng tạc dạ công ơn của Khuất Liệp Hộ. Ông không thích vào thành phố mua lương thực, vải vóc hay nhu yếu phẩm, dân làng đều tự giác mua hộ hoặc mang đồ đến đổi trực tiếp cho ông.
Về phần Khuất Liệp Hộ, ông thực ra là một nhân vật rất nổi tiếng ở vùng này.
Không phải vì chiến tích dũng cảm tay không đánh hổ, mà là vì một lời phán của thầy bói dạo từ mấy chục năm trước.
Tên thật của Khuất Liệp Hộ là Quách Nhị Đản. Hồi ông còn nhỏ, bố ông lên thành phố làm thuê bị chủ đánh gãy chân, vết thương nhiễm trùng, nằm liệt giường vật vã đau đớn mười mấy ngày rồi chết.
LVQ8371