Đám trẻ năm xưa được trưởng thôn vận động nộp tiền đi học giờ đã bỏ học phân nửa. Đứa thì do lớn tuổi quá, ví dụ như Đại Nha nhà trưởng thôn, lúc đi học đã mười ba tuổi rồi, học xong lớp hai biết đọc biết viết vài chữ, biết tính toán chút định là đã trở thành người có học thức trong mắt dân làng, thế là nghỉ học đi lấy chồng.
Phần đông còn lại là vì xót tiền học phí. Cho con đi học vừa tốn tiền lại vừa mất người phụ giúp việc nhà, có nhà cứ cho con học một năm lại nghỉ một năm. Học đến tận bây giờ, cũng chỉ có Khuất Tĩnh và Cẩu Đản là thuận lợi học lên lớp bốn, chuẩn bị lên thị trấn học cấp hai.
"Hôm nay tớ không đi học đâu, cậu xin thầy Lý cho tớ nghỉ một buổi nhé, tớ có việc cần tìm ông trưởng thôn." Khuất Tĩnh nói, lấy quả trứng gà trong người ra đưa cho Cẩu Đản, "Cho cậu này."
Cẩu Đản mừng rỡ như điên nhận lấy quả trứng gà, gân cổ lên gào to: "Ông nội ơi, Khuất Tĩnh tìm ông này!"
Trưởng thôn bưng bát từ trong nhà đi ra: "Tĩnh Tĩnh, có phải lão Khuất lại muốn dẫn cháu đến bệnh viện trên tỉnh lấy đậu... à khám bệnh không? Ông nói cho cháu biết, ông đã nghe ngóng kỹ rồi, trên huyện có xe tải tiện đường lên tỉnh đấy. Ông sẽ lo liệu giúp hai ông cháu, đi xe này nhanh lắm, không phải mất cả nửa tháng trời đi đi về về như trước nữa đâu!"
Khuất Tĩnh lắc đầu: "Không phải cháu ạ."
Trưởng thôn bỗng chốc căng thẳng: "Lão Khuất á? Ông nội cháu bị sao vậy? Có phải rơi xuống bẫy làm gãy chân rồi không, để ông đi gọi người ngay! Chuyện này không đùa được đâu, hồi trước lão thợ săn cũng vì gãy chân nằm nhà nửa tháng rồi chết đấy. Để ông đi tìm xe bò ngay, đưa ông nội cháu ra trạm y tế."
"Không phải ạ." Khuất Tĩnh vội vàng ngăn lại, "Ông trưởng thôn ơi, cháu phát hiện mấy tháng nay trí nhớ của ông nội không được tốt lắm."
Trưởng thôn vội thở phào nhẹ nhõm: "Trí nhớ kém à, bình thường thôi, đã hơn 50 tuổi rồi, lớn tuổi thì ai chẳng hay quên."
"Ông cũng hay quên mà, lần trước trên huyện gọi đi họp, ông cũng quên béng đi mất."
Khuất Tĩnh lắc đầu: "Không phải kiểu đó đâu ạ, cháu phát hiện hình như ông nội không nhớ được những chuyện gần đây nữa.”
Trưởng thôn nghe không hiểu lắm, nhưng vẫn an ủi: "Tĩnh Tĩnh này, cháu đừng thấy ngày thường ông cháu trông khỏe mạnh vạm vỡ, chứ mấy năm trước đi săn trên núi ông ấy chịu không ít vết thương đâu. Cháu nhìn ông xem, tóc cũng chỉ bạc một chút, ông nội cháu chẳng lớn hơn ông mấy tuổi mà tóc đã bạc trắng hơn phân nửa rồi."
"Ông biết cháu là một đứa trẻ ngoan hiểu chuyện, ngày thường cháu chịu khó chăm sóc ông nội nhiều một chút, ít để ông ấy chạy lên núi thôi. Nếu thật sự muốn đi săn lợn rừng thì trong làng sẽ tổ chức người đi cùng, ông ấy thông thuộc địa hình thì đi dẫn đường, đến lúc đó kiểu gì cũng chia phần cho nhà cháu mà."
Khuất Tĩnh hỏi: "Vậy bệnh này đi bệnh viện có chữa được không ạ?"
Trưởng thôn cười nói: "Cái này đâu phải là bệnh, có gì mà chữa. Hồi trước ông cụ nhà địa chủ lẩm cẩm đến mức chẳng nhận ra ai, thế mà vẫn sống thọ hơn 70 tuổi đấy thôi, cứ ăn được uống được, có người chăm sóc là ổn."
Khuất Tĩnh không bỏ cuộc, cô bé đã nhờ Cẩu Đản xin nghỉ học giúp mình. Sau khi rời khỏi nhà trưởng thôn, Khuất Tĩnh dựa vào khuôn mặt quen thuộc để mua chịu vé, ngồi xe bò lên thị trấn.
Bác sĩ ở trạm y tế cũng chẳng đưa ra được kết quả chẩn đoán nào hữu ích, chỉ an ủi Khuất Tĩnh rằng người lớn tuổi rồi ai cũng sẽ hơi lẩm cẩm một chút, chuyện đó rất bình thường. Nể tình căn bệnh lạ của Khuất Tĩnh, bác sĩ thuần thục kê cho cô bé một lạng đậu nành, bảo cô bé đem về nấu cho Khuất Liệp Hộ ăn để bồi bổ.
Khuất Tĩnh đưa đậu nành cho bác tài đánh xe để gạt nợ tiền xe. Bác tài mừng rỡ nhét đậu nành vào túi, cảm thán khắp mười dặm tám làng quanh đây cũng chỉ có Khuất Tĩnh đi bệnh viện xin đậu nành là dễ dàng nhất. Khối người quanh đây giả bệnh đến bệnh viện xin đậu nành mà bác sĩ có thèm để mắt tới đâu.
Sau khi về nhà, Khuất Tĩnh bắt đầu theo dõi Khuất Liệp Hộ sát sao hơn. Chỉ cần là ngày Khuất Liệp Hộ lên núi, cô bé sẽ nhờ Cẩu Đản xin nghỉ học giúp mình, rồi lẳng lặng bám theo sau lưng hắn lên núi.
Khuất Liệp Hộ thực sự đã già rồi.
Bốn năm trước, khi Khuất Liệp Hộ nhặt được Khuất Tĩnh trên núi, cô bé chỉ vì đứng sau gốc cây giữ nguyên một tư thế quá lâu nên không đứng vững, lùi về sau một bước thôi mà hắn đã nhạy bén nghe thấy tiếng động và tìm L1 ^ ` ^ , ^“ ra ngay cái cây mà cô bé đang nấp.
Còn bây giờ, Khuất Tĩnh cứ như một cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau Khuất Liệp Hộ lên núi, vậy mà hắn lại chẳng hề hay biết gì.
Căn bệnh của Khuất Liệp Hộ tiến triển rất nhanh.
Trước đây lúc ở Vân Trung Thực Đường, Vương đại gia từng nghi ngờ bản thân mắc bệnh Alzheimer nên đã đến hỏi ý kiến Khuất Tĩnh. Để ông Vương yên tâm, cô bé từng giải thích kiến thức khoa học về căn bệnh này rất bài bản, lúc đó Tần Hoài cũng nghe lỏm được đôi chút.
Thông thường, bệnh Alzheimer chuyển từ giai đoạn nhẹ sang nặng cần khoảng 7 đến 10 năm, nếu tiến triển nhanh thì mất khoảng 5 đến 8 năm. Nhưng con người đâu có mắc bệnh y hệt như những gì viết trong sách giáo khoa. Bệnh nhân có tốc độ chuyển biến bệnh nhanh nhất mà Khuất Tĩnh từng biết, từ lúc bắt đầu có triệu chứng hay quên cho đến khi hoàn toàn không nhận ra ai, chỉ mất vỏn vẹn một năm trời.
Người bệnh sẽ quên những chuyện vừa mới xảy ra trước tiên.
LVQ8371