Nghe Tần Hoài nói vậy Âu Dương mới thở phào nhẹ nhõm, lập tức chốt đơn: "Hai bát!”
Vài phút sau, Thang Đoàn ra lò.
Tần Hoài múc một bát bình thường, Âu Dương múc một tô chà bá, cả hai đều rất có kinh nghiệm không ăn ngay mà ngồi tán gẫu trước, đợi Thang Đoàn nguội bớt.
"Ngày kia Tuệ Tuệ được nghỉ rồi nhỉ?" Tần Hoài hỏi, "Cậu đã thuê nhà giúp Hồng tỷ chưa?"
"Thuê xong rồi." Âu Dương cầm thìa, múc một viên Thang Đoàn, vừa thổi phù phù vừa nói, "Ngay tòa nhà phía sau ấy, Hồng tỷ thích mua sắm, nên tôi thuê cho chị ấy căn ba phòng ngủ. Căn nhà đó tôi xem qua rồi, hơi cũ, đồ nội thất toàn là kiểu từ 20 năm trước, tôi đã bàn với Hồng tỷ thay toàn bộ nội thất mới, mấy hôm nay toàn bận rộn chuyện này."
"Tuệ Tuệ thi xong vào chiều mùng 5, mùng 6 là Hồng tỷ và con bé sẽ qua đây."
"Thay nội thất á?" Tần Hoài hơi ngạc nhiên, "Thế thì tốn kha khá tiền đấy nhỉ?"
"Cũng tốn lắm." Âu Dương gật đầu, "Tôi sang nhà bên cạnh hỏi thăm Cung tiên sinh, thay nguyên bộ nội thất thông minh mà anh ấy giới thiệu luôn. Hồng tỷ định mua đứt căn nhà đó, nhưng hình như chủ nhà chưa muốn bán lắm, vẫn đang thương lượng."
Kiểu thuê nhà của người có tiền đúng là khiến người ta khó hiểu.
"Vậy hôm nay cậu có bận gì không?" Tần Hoài hỏi tiếp.
Âu Dương lại thổi thêm hai cái rồi bắt đầu ăn, vận may khá tốt, là nhân thịt, không cần phải nhảy clacket.
"Không." Âu Dương nhai nhóp nhép đáp, "Vốn định hôm nay đến Hoàng Kí ăn cơm, nhưng chẳng phải cậu mới lên cái tạp chí gì đó nổi tiếng rồi sao? Chắc chắn là hết cửa ăn rồi, tiền bố tôi cho vẫn còn dư mớ, tôi định trưa nay đến Quan Hạc Lâu đánh chén một bữa."
"Chiều nay có bận gì không?"
"Nếu tiện thì trưa ăn xong cậu ghé Hoàng Kí một chuyến. Chắc cậu chưa biết hôm qua Vương đại gia mới đến Cô Tô..."
"Tôi biết rồi." Âu Dương nhai nhóp nhép rồi nuốt ực phần Thang Đoàn còn lại, móc điện thoại từ túi áo ngủ ra, mở WeChat, đưa thẳng cái nhóm chat được ghim lên đầu cho Tần Hoài xem.
[Nhóm Giao Lưu Cư Dân Vân Trung Tiểu Khu]
Vân Trung Tiểu Khu còn có nhóm cư dân này nữa sao? Thân là một cư dân của tiểu khu, sao hắn lại không biết nhỉ.
Tần Hoài lướt tin nhắn trong nhóm, phát hiện nhóm này đông người phết, cơ bản toàn là người quen. Hứa Đồ Cường, Vương đại gia, Tiền đại gia, bà Đinh đều ở trong này, Trần Huệ Hồng cũng có mặt, mọi người đang rôm rả bàn tán chuyện vé máy bay, đặt phòng khách sạn gì đó.
"Bà Đinh định lập team đi du lịch à?" Tần Hoài hỏi.
"Là lập team tới đây đấy." Âu Dương chỉ vào điện thoại, "Cũng không biết là ai tung tin đồn nhảm, bảo là cậu lọt vào mắt xanh của ông chủ Hoàng Kí, người ta định gả con gái cho cậu rồi tiện thể cho cậu kế thừa Hoàng Kí luôn. Cậu sắp ở lì Cô Tô làm rể ở rể, không thèm về Vân Trung Thực Đường nữa."
“Tôi cũng chưa nghe nói Hoàng An Nghiêu có chị em gái nào đâu nha.”
Đây mà là trọng điểm à?!
"Mọi người chỉ vì chuyện này mà cất công lập hẳn một tour du lịch đến Cô Tô sao?" Tần Hoài kinh hãi.
Hắn nhận ra mình quả nhiên vẫn không hiểu nổi cư dân của Vân Trung Tiểu Khu, thảo nào hắn mãi không lọt nổi vào cái nhóm này.
"Chắc cũng là muốn qua đây du lịch một chuyến thôi." Âu Dương tỏ vẻ bản thân cũng không rõ nguyên nhân lắm, "Cô Tô cũng đẹp mà, chẳng phải Hồng tỷ cũng đưa Tuệ Tuệ tới đây chơi sao?"
Tần Hoài tạm thời bị thuyết phục, ngẫm nghĩ một hồi mới sực nhớ ra đây không phải là chuyện hắn định nói, bèn vội vàng bẻ lái câu chuyện.
"Tôi nói tiếp nhé, hôm qua Vương đại gia đến Hoàng Kí xếp hàng mua Điểm Tâm, vô tình đụng mặt Khuất Tĩnh. Dạo này Hoàng Kí làm ăn khấm khá, Khuất Tĩnh ngại không muốn nhờ tôi chen ngang nấu đặc cách, nên toàn tranh thủ ngày nghỉ tự lén đến xếp hàng mua."
"Hôm nay chẳng phải ra mắt Quả Nhi sao? Cộng thêm việc Khuất Tĩnh cũng chưa ăn thử Tứ Hỉ Thang Đoàn bao giờ, nên trưa ăn cơm xong cậu rẽ qua chỗ tôi một chuyến, mang Điểm Tâm đến cho Khuất Tĩnh giúp tôi. Địa chỉ bệnh viện của cô ấy cậu biết rồi đúng không?"
"Biết." Âu Dương gật đầu, ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi, "Tứ Hỉ Thang Đoàn cậu đưa cho bác sĩ Khuất, có phải là Thang Đoàn đàng hoàng không đấy?"
Tần Hoài: "... Tôi biết làm Thang Đoàn nhân Bách Quả Hãm bình thường mà!"
Ăn sáng xong, Tần Hoài xem phim truyền hình thêm nửa tiếng nữa, thấy sắp đến giờ mới thong thả ra khỏi nhà tới Hoàng Kí.
Hiếm khi đi làm muộn thế này, tự dưng thấy không quen chút nào.
Vừa bước ra khỏi cổng khu dân cư, Tần Hoài đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho chết sững.
Khu nhà Tần Hoài ở ngay đối diện Hoàng Kí, đi làm chỉ mất 5 phút đi bộ, rất gần.
Đương nhiên, thực ra vẫn còn có khu dân cư gần hơn. Xung quanh Hoàng Kí toàn là các khu tập thể cũ, ai quen thuộc đều biết những khu này xây dựng cực kỳ san sát, đông đúc. Có khu không có ban quản lý nên rất lỏng lẻo, cổng chính cơ bản quanh năm suốt tháng đều mở toang.
Nhưng đó cũng đâu phải lý do để dòng người xếp hàng tràn cả vào trong khu nhà người tai
Bây giờ chẳng phải mới 9 giờ rưỡi thôi sao?
Quán còn chưa mở cửa mà. Hôm qua chí ít cũng phải tới giờ mở cửa rồi người ta mới xếp hàng lấn vào khu dân cư cơ mà.
Tần Hoài rón rén đi về phía Hoàng Kí, phát hiện trước cửa quán thực ra đã giăng rào chắn xếp hàng rồi. Nhưng ngặt nỗi người đông quá, đám đông mà hắn đập vào mắt đầu tiên đã tràn ra tít bên ngoài rào chắn.
Đứng đầu hàng là bảy tám bạn sinh viên rủ nhau đi chung, có nam có nữ, trông cực kỳ dồi dào sức sống và dày dặn kinh nghiệm.
LVQ8371