"Tôi biết hành động hôm nay của tôi có thể rất kỳ quặc, bát canh này nhìn bề ngoài cũng rất thảm họa, nhưng cô đừng bận tâm, cô cứ ăn trước đi, ăn xong cô sẽ tự khắc hiểu ra mọi chuyện." Tần Hoài trịnh trọng nói.
Khuất Tĩnh cũng trịnh trọng gật đầu: "Tôi biết rồi!"
Sau đó cô bắt đầu húp canh.
Canh Niên Cao vừa mới ra lò nên rất nóng, Khuất Tĩnh múc một thìa lên rồi không ngừng thổi nguội.
Tần Hoài dán chặt ánh mắt đầy mong đợi vào Khuất Tĩnh.
Khuất Tĩnh ăn rất chậm, không biết là do canh quá nóng hay là vì quá khó nuốt.
Tần Hoài cảm thấy canh Niên Cao cấp E+ chắc hẳn không có vấn đề gì lớn, cấp E thì hắn thật sự không làm ra nổi. Hắn cũng chẳng biết lúc mình làm Niên Cao đã lỡ làm đúng ở công đoạn nào, mà cấp bậc này cứ nhất quyết không chịu tụt xuống.
Khuất Tĩnh múc thìa thứ hai, động tác vẫn rất chậm chạp, nhưng vẻ mặt đã thay đổi.
Nét mặt vốn hơi căng thẳng dần dần giãn ra, ánh mắt bắt đầu trở nên trống rỗng, giống như đang hồi tưởng lại những chuyện đã bị lãng quên từ rất lâu rồi.
Thìa thứ ba.
Thàa thứ tư.
Khuất Tĩnh khựng lại.
Không phải kiểu đứng hình im lìm như chị Hồng lúc trước, sự bất động của cô giống như một kiểu trầm tư đầy bùi ngùi xót xa.
Tần Hoài nhìn thấy nước mắt dần dần ứa ra trong hốc mắt của cô, đọng thành từng giọt lệ, chực chờ rơi xuống. Khuất Tĩnh mở to hai mắt, trống rỗng và vô hồn, duy chỉ có những giọt nước mắt ấy là sống động.
Vài chục giây sau, Khuất Tĩnh mới cử động.
Cô ngước mắt nhìn Tần Hoài, nước mắt lã chã tuôn rơi, nhỏ tong tong vào bát canh Niên Cao.
Cô nhìn hắn, ánh mắt vô cùng phức tạp, có sững sờ, có cảm động, đương nhiên nhiều hơn cả vẫn là sự biết ơn.
Cô mấp máy môi.
"Cảm ơn cậu."
"Tôi vậy mà suýt chút nữa đã... quên bẵng đi ông nội."
Khuất Tĩnh chớp mắt, nước mắt lại chực trào rơi xuống.
Tần Hoài đành phải gượng gạo trêu đùa để xoa dịu bầu không khí: "Cũng may là cửa phòng bao đang đóng, chứ không mấy bạn phục vụ đi ngang qua nhìn thấy, lại tưởng món canh Niên Cao tôi nấu dở đến mức làm cô bật khóc luôn ấy chứ."
Khuất Tĩnh khẽ cười, lau đi giọt nước mắt đọng nơi khóe mi.
"Tôi không phải là người đầu tiên tỉnh lại đúng không? Nhìn cậu thao tác bài bản thế cơ mà."
Tần Hoài gật đầu: "Chị Hồng là người tỉnh lại đầu tiên, còn ông La... tình trạng của ông ấy rất đặc biệt, ông ấy không hề quên, nhưng lại không muốn tỉnh lại, hiện tại ông ấy chỉ đơn thuần là muốn chờ chết thôi, chuyện này để lát nữa tôi kể cho cô nghe sau."
Tần Hoài tóm tắt sơ qua về hệ thống của mình và việc hắn có thể thông qua việc hoàn thành nhiệm vụ để nhận được ký ức hoặc mộng cảnh của Tĩnh Quái.
Khuất Tĩnh nghe mà ngẩn người ra, rõ ràng đối với Tinh Quái mà nói, sự tồn tại của hệ thống cũng là một bài toán vượt ngoài phạm vi hiểu biết và vô cùng sai trái.
"Có tiện kể lại những chuyện xảy ra sau kiếp đầu tiên không?" Tần Hoài cất tiếng hỏi.
"Thực ra cũng chẳng có gì." Khuất Tĩnh nhạt giọng nói, "Tôi gom lại chút lương thực và tài sản trong nhà, ngay trong đêm ném vào sân nhà ông trưởng thôn. Sau đó tôi đi sâu vào trong núi tìm đến tận hang của con gấu ngựa, và tìm thấy những mảnh vải dính máu rách bươm từ quần áo của ông nội."
"Sau đó tôi liền tự sát."
Đối mặt với vẻ sững sờ của Tần Hoài, Khuất Tĩnh khẽ cười: "Thực ra những Tỉnh Quái dù biết rõ mình đã độ kiếp thất bại mà vẫn chịu đựng sự giày vò để sống tiếp như ông La là cực kỳ hiếm."
"Phần lớn Tinh Quái đều giống như tôi, một khi đã thất bại, biết bản thân không thể buông bỏ được, thì sẽ chọn cách tự sát để bắt đầu kiếp thứ hai."
"Bởi vì khi chuyển sang kiếp thứ hai, ít nhất cũng có thể lãng quên đi được một vài thứ."
"Nếu không thì cứ sống mãi một mình như vậy, quá đỗi đau đớn."
"Thực ra mấy kiếp ở giữa của tôi trôi qua rất đơn giản, kiếp thứ hai sau khi đầu thai thành người thì tôi mới nhận ra con người vốn dĩ rất mỏng manh. Lúc lớn đến tầm sáu bảy tuổi, tôi bị ốm một trận, chắc là viêm phổi hay gì đó, không cứu được nên đã chết vì bệnh."
"Đến kiếp thứ ba thì tôi đã không còn lưu giữ quá nhiều ký ức của những kiếp trước nữa, tôi đầu thai làm con gái một trong một gia đình ở thị trấn. Thuận lợi học xong tiểu học, cấp hai, cấp ba, thi đỗ Đại học Y khoa Bắc Kinh, chuyên ngành Ngoại thần kinh. Hồi học đại học do áp lực học tập quá lớn, cộng thêm những mảnh ký ức vụn vặt còn sót lại cứ luôn ảnh hưởng đến tôi, nên hễ áp lực lên cao là tôi lại tự hành hạ bản thân, sau khi bị nhà trường và thầy cô phát hiện thì tôi phải bảo lưu kết quả học tập để về nhà."
"Bố mẹ ở kiếp đó đối xử với tôi rất tốt, nhưng những ký ức còn sót lại ấy lại ảnh hưởng quá lớn đến tôi, tôi trở nên điên điên khùng khùng, rồi tự sát."
Tần Hoài sững sờ.
Hắn cuối cùng cũng hiểu được vì sao La Quân lại bảo Tinh Quái ở những kiếp giữa dù vẫn giữ được chút ký ức sót lại, lại không bị mắc kẹt vào chấp niệm trước đó, rõ ràng là thời cơ tốt nhất để hóa giải chấp niệm nhưng tỷ lệ thành công lại cực kỳ thấp. Bởi vì Tinh Quái ở trạng thái này thường rơi vào tình cảnh nửa tỉnh nửa điên, tình trạng tinh thần vô cùng bất ổn.
Thì ra tình trạng này của Cung Lương thực sự đã thuộc dạng trạng thái tinh thần tốt rồi.
Ăn được, uống được, ngủ được, lại còn không tìm đến cái chết, quả thực chính là một người bình thường mài
"Bây giờ tôi đang ở kiếp thứ tư." Khuất Tĩnh nói.
"Kiếp thứ tư đã là kiếp cuối cùng rồi sao? Hồng Tỷ đến kiếp thứ năm mới là kiếp cuối cùng cơ mà." Tần Hoài lại kinh ngạc.
LVQ8371