Sau này ông chủ của tiệm bánh đó nghỉ hưu, Cầu Huyền liền mất đi món bánh Trung thu Ngũ Nhân tuyệt hảo. Dịp Trung thu, nhà họ Tần đành quay lại với vòng tay của bánh Song Hoàng Liên Dưng. Cùng với sự trượt giá của đồng tiền, bánh Song Hoàng Liên Dung ngày càng đắt đỏ. Giữa lúc làn sóng mưa sắm online lên ngôi, Tần Lạc đã khai phá ra chân trời mới mang tên Vân Thối Nguyệt Bính trên mạng, thế là Tần Hoài lại chuyển sang ăn loại bánh này.
Cho đến tận Trung thu năm ngoái, vào đúng ngày lễ, Tần Tòng Văn vẫn kiên quyết giữ nếp cũ, cắn răng nếm thử cho bằng được món bánh Trung thu Ngũ Nhân.
Triệu Dung thì khịt mũi coi thường cái bánh Trung thu Ngũ Nhân vừa rẻ vừa dở tệ mà Tần Tòng Văn mua ở đâu về. Mẹ hắn vừa chửi bới bánh Song Hoàng Liên Dung dạo này lại tăng giá, vừa mạnh tay quẹt thẻ mua luôn hộp đắt nhất.
Tần Lạc thì tha hồ đánh chén Vân Thối Nguyệt Bính, con bé ăn từ trước lễ một tháng cho đến tận sau lễ một tháng. Ai biết thì bảo con bé đang ăn bánh Trung thu, ai không biết lại tưởng nó đang nhai đồ ăn vặt.
Về phần Tần Hoài...
đ ^7 . r` . ^ Hắn nếm thử môi loại một chút.
Tần Hoài mãi vẫn không hiểu tại sao bố mẹ và Lạc Lạc lại chấp niệm với việc mua bánh Trung thu đến thế. Ngoại trừ việc Tần Lạc có chút tư tâm muốn được ăn thỏa thích Vân Thối Nguyệt Bính ra, thì mấy loại bánh Trung thu khác căn bản chẳng cần phải mua.
Bánh kẹo họ hàng bạn bè biếu tặng đã chất thành núi rồi, hoàn toàn ăn không xuể.
Hồi Tần Hoài chưa thừa kế di sản và đến Sơn Thị mở Vân Trung Thực Đường, mỗi dịp lễ Tết chính là lúc các lộ họ hàng của nhà họ Tần thi nhau khoe mẽ, tranh đua đọ sắc với nhau.
Tết Trung thu thì biếu bánh Trung thu, Tết Đoan Ngọ thì biếu bánh chưng, Halloween thì tặng kẹo, Giáng sinh thì tặng đồ linh tinh, Tết Dương lịch thì gửi lời chúc. Chủ yếu là kết hợp thập cẩm giữa lễ hội truyền thống và lễ hội phương Tây. Nếu không phải điều kiện không cho phép, Tần Hoài cảm thấy có khi đến Tết Trồng cây và cá tháng Tư bọn họ cũng muốn tặng quà cho bằng được.
Bình thường các dịp lễ lạt tặng quà cáp đầy đủ rồi, thì đến lúc Tết Nguyên Đán mới đường hoàng vác mặt đến nhà ăn uống no say, lại còn vừa ăn vừa gói mang về nữa chứ.
Năm nào bánh Trung thu và bánh chưng nhà Tần Hoài cũng nhiều đến mức ăn không hết, cuối cùng đành phải gom lại đem biếu cho cô nhi viện. Đám trẻ ở cô nhi viện cứ đến dịp Trung thu, Đoan Ngọ là lại bắt đầu chiến dịch ăn ngày cày đêm, dốc toàn lực để tiêu diệt đống bánh này.
Cứ đến hai dịp lễ này, Tần Hoài sẽ từ "anh Bao Bao" biến thành "anh Bánh Bánh" và "anh Chưng Chưng" bản giới hạn.
Tần Hoài bừng tỉnh khỏi dòng hồi tưởng về bánh Trung thu.
Hắn vốn tưởng Tứ Hỉ Thang Đoàn là một câu hỏi biếu điểm, ai dè lại là một câu hỏi phụ nâng cao.
Thầy ơi, phần kiến thức này em chưa được học mà.
Bách Quả Hãm thực sự đã chạm vào điểm mù kiến thức của hắn rồi.
Cái này thì chịu chết thật.
Tần Hoài ngay cả việc Bách Quả Hãm cần những nguyên liệu cụ thể nào cũng mù tịt. Hắn chỉ biết loại nhân này không có công thức cố định, chủ yếu được làm từ các loại hạt, mứt hoa quả trộn với đường. Cụ thể cho thêm những gì thì hoàn toàn phụ thuộc vào công thức riêng của mỗi đầu bếp.
Tần Hoài còn đang suy nghĩ, Cung Bảo Châu đã xơi xong viên nhân rau tể thái thứ hai. Cô bé định quay lại bát đầu tiên múc viên nhân vừng, thì cái bát đã bị Quách Minh Châu nẫng mất.
"Bảo Châu, bánh trôi này làm bằng bột nếp, buổi tối ăn nhiều đồ nếp đễ bị đầy bụng khó tiêu lắm. Con ăn ít thôi, chỗ còn lại để mẹ xử lý nốt cho." Quách Minh Châu thi triển một chiêu Thuận Tay Dắt Dê, bưng gọn bát bánh trôi trước mặt con gái đi.
Cung Bảo Châu ý thức được tình hình không ổn, vội vàng muốn vớt vát lại chút đỉnh bằng cách cúi đầu bưng nốt cái bát kia lên. Ai dè vừa cúi xuống thì phát hiện cái bát đã không cánh mà bay, Cung Lương đã bưng cái bát đó lên ăn ngon lành từ lúc nào rồi.
Cung Bảo Châu: !
Cái chiêu này của mẹ cô làm gì phải Thuận Tay Dắt Dê, rõ ràng là Giương Đông Kích Tây mà!
Cô vừa giúp bố mẹ xử lý viên bánh nhân rau tể thái mà họ không thích ăn, thế mà hai người họ đã trở mặt vắt chanh bỏ vỏ, ôm trọn ba viên bánh trôi còn lại không cho cô ăn!
Trong lòng Cung Bảo Châu tuôn rơi những giọt nước mắt hối hận muộn màng.
Sớm biết thế này thì cô đã ăn viên nhân vừng trước rồi, ít ra còn được ăn thêm một cái.
Trong lúc Cung Bảo Châu còn đang thầm rơi lệ trong lòng, Tần Hoài đã suy nghĩ xong.
Hoàn toàn không nghĩ ra được gì sất.
Trong đầu hắn chẳng có lấy một mẩu thông tin hữu ích nào liên quan đến cách làm Bách Quả Hãm. Không nghĩ ra được thì đành hỏi thẳng thôi.
"Chú Cung, món Bách Quả Hăm chú vừa nhắc tới ấy, chú có biết cách làm cụ thể không ạ?" Tần Hoài nghiêm túc đặt câu hỏi.
Câu hỏi này quả thực đã làm khó Cung Lương. Ông ấy giơ thìa lên, trong thìa là một viên bánh trôi nhân đậu đỏ to tròn đẹp mắt, nhưng lại chần chừ mãi không há miệng. Ông ấy nhíu mày vắt óc suy nghĩ chừng mấy chục giây, rồi lắc đầu.
"Chú không biết, chú chỉ biết là phải dùng mứt bí đao thôi."
"Năm xưa lúc Tỉnh sư phụ làm bánh trôi Bách Quả Hãm, nhà ông ấy không đủ mứt bí đao nên đã mượn sạch sành sanh mứt bí đao của nhà chú luôn."
Mứt bí đao thì Tần Hoài biết, nó là một loại mứt làm từ bí đao cực kỳ ngọt, ngọt đến phát ngấy. Hồi Tần Hoài còn bé xíu đã từng được ăn ở cô nhi viện. Nếu ăn vã thì có lẽ hơi gắt, nhưng dùng để làm Bách Quả Hãm thì chắc là khá ổn.
LVQ8371