Tần Hoài nhìn Khuất Tĩnh, nhất thời khó mà phán đoán xem rốt cuộc cô ấy là thần thú có thực lực mạnh mẽ, tài cao gan lớn, hay chỉ là một Thảo Mộc Tĩnh Quái chắng biết cái mô tê gì nên nhắm mắt chọn bừa.
Khuất Tĩnh lúc này thế mà lại mang dáng vẻ của một đứa trẻ tầm 10 tuổi.
Phải biết rằng, dù là ông La hay chị Hồng, hình thái họ chọn ở kiếp đầu tiên đều là người trưởng thành.
Đối với phần lớn Tinh Quái mà nói, xuống trần gian độ kiếp là một chuyện vô cùng nguy hiểm. Các tiền bối thường sẽ kể cho những Tinh Quái chưa độ kiếp nghe nhân gian hiểm ác nhường nào, nào là chiến tranh, nạn đói, dịch bệnh, lưu dân... Mạnh như Tất Phương thì đương nhiên có quyền không sợ trời không sợ đất, nhưng phần lớn Tinh Quái đều rất yếu ớt. Ở trong môi trường nguy hiểm đó, dù là trẻ nhỏ hay người già thì đều thuộc phe yếu thế tuyệt đối.
Ngay cả một Thảo Mộc Tinh Quái mù tịt kiến thức phổ thông như Trần Huệ Hồng cũng biết, khi hóa hình ở kiếp đầu tiên, phải chọn làm một người trưởng thành trông có vẻ khỏe mạnh.
Nhớ hồi Trần Huệ Hồng độ kiếp ở kiếp đầu tiên, chị ấy cũng từng đấm bay lưu dân, đạp bẹp bọn cướp, nếu không phải thời đại thay đổi bị bọn thổ phi bắn cho một phát súng thì chưa chắc chị ấy đã chết sớm như vậy.
Giờ thì dáng vẻ của Khuất Tĩnh lại là một cô bé gầy còm ốm yếu chừng 10 tuổi, Tần Hoài thực sự không biết nên nói cô ấy tài cao gan lớn, hay là điếc không sợ súng nữa.
Quần áo trên người Khuất Tĩnh rất bẩn thỉu và mỏng manh. Đồ bẩn nhếch nhác như vậy, chắc là do ở ngoài hoang dã mấy ngày không có chỗ tắm giặt. Luồn lách trong rừng núi thì khó tránh khỏi việc bị cây cỏ, cành khô cào rách áo quần, trên áo cô ấy chi chít những vết xước nhỏ. Cánh tay và mắt cá chân để trần cũng đầy rẫy những vết cắt li ti, trông vô cùng thê thảm.
Nhìn bối cảnh trên núi, Tần Hoài đoán bây giờ chắc là đầu xuân. Thời tiết không tính là lạnh, cùng lắm thì về đêm hơi se se một chút, nên bộ đồ mỏng tang của Khuất Tĩnh cũng không đến mức quá vô lý.
Trong số những ký ức kiếp đầu tiên của Tinh Quái mà Tần Hoài từng xem, màn chào sân của Khuất Tĩnh đã được coi là bình thường nhất rồi.
Trần Huệ Hồng thì tự chôn mình dưới đất ngủ, ông La thì điễn nguyên bộ phim hắc bang xã hội đen, gió tanh mưa máu. So với hai vị này, màn sinh tồn nơi hoang dã hết sức bình thường của Khuất Tĩnh quả thực là của hiếm.
Tần Hoài bám theo sau lưng Khuất Tĩnh.
Hắn phát hiện cô bé có vẻ thực sự muốn chạy sâu vào trong núi, hơn nữa Tinh Quái dù ở hình hài trẻ con thì thể lực cũng không đến nỗi tệ. Cơ thể trẻ nhỏ lại nhỏ nhắn linh hoạt, đường núi gập ghềnh đối với Khuất Tĩnh - với tư thế tay chân phối hợp nhịp nhàng - cũng chẳng khó đi cho cam. Thậm chí có lúc hắn đi theo sau còn phải chạy chậm hai bước mới theo kịp.
Từng có kinh nghiệm chạy marathon đường trường trong ký ức của Trần Huệ Hồng, nên giờ dù đổi bản đồ sang rừng thiêng nước độc, Tần Hoài vẫn thích ứng ngon ơ. Hắn cứ lẳng lặng bám theo Khuất Tĩnh, trong đầu mải mê suy đoán xem rốt cuộc cô ấy là loại Tinh Quái gì.
Tần Hoài nghiêng về giả thiết Thảo Mộc Tinh Quái hơn. Hắn nhớ hình như Trần Huệ Hồng từng nhắc tới, cách độ kiếp của Thảo Mộc Tinh Quái đa phần đều khá là ngớ ngẩn, nhưng có một kiểu nhát cáy nhất chính là tìm một góc rừng sâu núi thẳm nào đó chui rúc, nấp vài năm để nghe ngóng tình hình bên ngoài chán chê rồi mới dám mò ra độ kiếp.
So với kiểu Thảo Mộc Tỉnh Quái này, cái cách vì sợ tiếp xúc với loài người nên tự chôn mình dưới đất, tránh xa đám đông, chuyên đi tìm những kẻ lạc đàn để thử vận may của Trần Huệ Hồng vẫn còn được coi là phái hành động chán.
Tần Hoài bám theo sau Khuất Tĩnh ròng rã suốt một ngày trời.
Bản thân Khuất Tĩnh cũng lạ lẫm với địa hình trong núi, muốn chạy vào sâu nhưng lại đi đường vòng, giữa chừng còn cắm đầu chạy ngược ra ngoài một đoạn. Cộng thêm dọc đường cứ mải mê tìm quả dại lót dạ nên tốn kha khá thời gian, loanh quanh một hồi, tiến độ coi như bằng không.
Đợi đến khi trời tối đen như mực không thấy rõ đường, Khuất Tĩnh đành phải ôm mấy trái cây ăn dở vào lòng, tìm một cái cây trèo lên ngủ tạm.
Cả một ngày trời, số bước chân cô bé đi trong núi dư sức top 1 bảng xếp hạng WeChat, nhưng lại chẳng hé răng nửa lời, đến cả dăm ba câu lẩm bẩm tự kỷ cũng không có.
Cứ thế lầm lì tìm đường, tìm đồ ăn, trông thê lương đến thảm thương.
Kẻ độc hành.
Đó là ấn tượng của Tần Hoài về Khuất Tĩnh lúc này.
Tần Hoài đứng cạnh gốc cây, nương theo ánh trăng mờ nhạt có thể lờ mờ nhìn thấy người trên cây. Khuất Tĩnh chưa ngủ, cô bé ngồi vắt vẻo trên đó như đang suy tư chuyện gì, ngẫm nghĩ đâu cả một hai tiếng đồng hồ rồi mới tựa lưng vào thân cây thiu thiu ngủ.
Sáng hôm sau khi tia nắng đầu tiên vừa ló rạng, Khuất Tĩnh đã tỉnh giấc. Cô bé thoăn thoắt tụt xuống cây, gặm nốt quả dại, rồi lại đi tìm quả dại. Không còn cố chấp lao sâu vào núi nữa mà ưu tiên tìm cái bỏ bụng trước.
Đến lúc này, Tần Hoài mới nhận ra năng lực của Trần Huệ Hồng tuy không bá đạo nhưng lại cực kỳ thực dụng.
Khuất Tĩnh phải lật tung cả ngọn núi lên để tìm đồ ăn, còn Trần Huệ Hồng chỉ việc vặt ít vỏ cây trên người mình nhai là xong.
Lục sục cả buổi sáng mà Khuất Tĩnh chẳng tìm được bao nhiêu quả dại, bù lại cô bé phát hiện ra mấy con cá nhỏ bằng ngón tay dưới suối. Thử bắt cá bằng tay không thất bại, cô bé bèn xoay xở tìm công cụ, nhặt mấy cành cây thon dài làm thành cái cần câu thô sơ, nằm ườn bên bờ suối thả mồi.
LVQ8371