"Có gì mà không yên tâm, cái mẹo nấu canh thịt của cháu hiệu nghiệm như thế cơ mà. Đến lúc đó cháu cứ đưa công thức cho ông, ông ở nhà tự biên tự diễn là xong." Khuất Liệp Hộ gạt đi.
Một hai ngày sau đó, Khuất Tĩnh lúc nào cũng như người mang nặng tâm sự. Thấy vẻ mặt đăm chiêu của cháu gái, Khuất Liệp Hộ cũng bắt đầu lo lắng. Hắn vắt óc suy nghĩ xem rốt cuộc mình đã lỡ lời nói sai câu nào khiến cháu gái phật ý, nhưng nghĩ mãi vẫn chẳng ra.
Chẳng mấy chốc đã lại đến ngày nấu canh.
Đúng là ông trời không chiều lòng người, sáng sớm tinh mơ đã đổ mưa tầm tã. Nhà gỗ thì vốn dễ dột, mà phòng bếp lại càng là khu vực thê thảm nhất.
Khuất Tĩnh không có thời gian để ý chỗ dột trong bếp. Hôm nay trời mưa Khuất Liệp Hộ sẽ không ra ngoài, cô bé phải nhân lúc hắn còn chưa dậy để nấu xong canh thịt. Bây giờ không phải là mùa đông nên mặc ít quần áo, cô bé sợ vết thương chưa xử lý tốt sẽ bị hắn ngửi thấy mùi máu tanh.
Giống hệt như tình tiết trong phim điện ảnh.
Mưa rào xối xả, cả thế giới dường như chỉ còn lại tiếng mưa. Khuất Tĩnh thuần thục băm thịt nhuyễn trong bếp, Khuất Liệp Hộ vì lớn tuổi ngủ ít vốn đã dễ tỉnh, bị tiếng mưa to làm giật mình tỉnh giấc, phản ứng đầu tiên của hắn chính là đi xem phòng của Khuất Tĩnh có bị dột hay không.
Phát hiện Khuất Tĩnh không có trong phòng, Khuất Liệp Hộ biết cô bé đã đi làm bữa sáng, hắn bèn đi về phía nhà bếp.
"Tĩnh Tĩnh, bếp có bị dột không? Cháu cẩn thận chút kẻo ướt nhé."
Tiếng mưa đã át đi giọng nói của Khuất Liệp Hộ.
"Tĩnh Tĩnh!" Khuất Liệp Hộ càng đi càng gần, bước tới ngay cửa bếp.
Hắn đẩy cửa, nhưng cửa đã bị khóa.
"Cái con bé này, lúc nấu cơm cứ thích khóa cửa lại." Khuất Liệp Hộ bất lực lắc đầu, đang định quay về phòng thì hắn phát hiện cửa bị đẩy ra một khe hở.
"Cánh cửa này cũng đến lúc phải sửa rồi." Tay Khuất Liệp Hộ sờ lên cửa, muốn xem rốt cuộc là hỏng ở đâu, người hắn cũng áp sát vào cửa.
Xuyên qua khe hở, Khuất Liệp Hộ có thể nhìn thấy Khuất Tĩnh ở bên trong.
Khuất Liệp Hộ đã nhìn thấy một cảnh tượng mà hắn vĩnh viễn không thể nào quên.
Tay trái Khuất Tĩnh đang đầm đìa máu tươi, trên cánh tay chằng chịt những vết sẹo dữ tợn, lồi lõm, một miếng thịt đỏ tươi rơi trên thớt, lẫn lộn cùng với đống thịt băm.
Hắn trân trân nhìn cô cháu gái của mình, thuần thục dùng thanh củi đang cháy dở để cầm máu, băng bó, buông tay áo xuống, rồi tiếp tục băm thịt.
Khuất Liệp Hộ mở to hai mắt, nước mắt từ trong hốc mắt tuôn trào, lăn dài trên làn da hằn sâu những nếp nhăn của hắn. Hắn há hốc miệng, lẩm bẩm trong câm lặng.
Tần Hoài nhìn khẩu hình là hiểu được lời hắn nói.
'Cắt thịt cứu người, thì ra bệnh của mình nhờ vậy mà khỏi.
'Mình đúng là kẻ mang mệnh Thiên Sát Cô Tinh, khắc cha khắc mẹ khắc vợ khắc con, đến lúc già rồi mà còn làm hại cả cháu gái mình.'
Khuất Liệp Hộ lẩm bẩm không thành tiếng, thẫn thờ bước về phòng. Rất lâu sau, hắn quệt đi giọt nước mắt đã khô từ lúc nào, nằm xuống giường như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Lúc húp canh thịt, Khuất Liệp Hộ nuốt xuống vô cùng khó nhọc.
"Ông nội, có phải ông bị cảm lạnh nên cổ họng khó chịu không?" Khuất Tĩnh hỏi.
"Đâu có." Khuất Liệp Hộ cố nặn ra một nụ cười, giọng nói hơi khàn đi, "Đúng rồi Tĩnh Tĩnh, có phải đã lâu ông nội không làm bánh Niên Cao cho cháu ăn rồi không?”
"Dịp Tết cháu vừa ăn rồi mà."
"Vậy thì đúng là lâu rồi chưa làm." Khuất Liệp Hộ gật đầu, "Gạo nếp trong nhà không còn nhiều, đợi mưa tạnh cháu ra cửa hàng lương thực với cửa hàng tạp hóa trên thị trấn xem có bán gạo nếp không, ông làm bánh Niên Cao cho cháu ăn."
"Vâng ạ." Khuất Tĩnh vui vẻ đáp.
Ngày hôm sau trời quang mây tạnh, hôm qua Khuất Liệp Hộ vừa uống canh thịt nên Khuất Tĩnh cũng không sợ hắn phát bệnh, sáng sớm cô bé đã ngồi xe bò lên thị trấn mua gạo nếp.
Gạo nếp ở thời đại này tuyệt đối là của hiếm.
Khuất Tĩnh kém may mắn nên không mua được. Thực ra mấy năm nay Khuất Liệp Hộ mua gạo nếp cũng chẳng dễ dàng gì, hắn toàn phải lấy thú rừng đem đổi với nhân viên cửa hàng tạp hóa hoặc hợp tác xã.
Nhân viên cửa hàng tạp hóa biết mặt Khuất Tĩnh, bảo cô bé tháng sau quay lại, có gạo nếp họ sẽ giữ lại giúp, luật cũ cứ lấy thú rừng ra đổi.
Khuất Tĩnh đành phải tay trắng ra về.
Lúc về đến nhà, trong nhà gỗ không có ai, Khuất Tĩnh cũng chẳng mấy bận tâm. Ra giêng Khuất Liệp Hộ lên núi rất thường xuyên, hôm qua mưa to không đi được, hôm nay hắn lên núi kiểm tra bẫy rập cũng là chuyện bình thường.
Khuất Tĩnh bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.
Khuất Liệp Hộ ít khi dọn dẹp sắp xếp nhà cửa, việc này thường do Khuất Tĩnh làm, đồ đạc trong nhà để ở đâu cô bé còn nắm rõ hơn cả hắn.
Trong phòng Khuất Liệp Hộ, Khuất Tĩnh nhìn thấy khẩu súng săn vẫn đang treo trên tường.
Khuất Tĩnh chợt thấy có điềm chẳng lành.
Cô bé vội vàng chạy vào bếp tìm, lại nhìn thấy cung và dao găm nằm trên bức tường vốn dùng để treo thú rừng.
Làm gì có ai lên núi mà lại không mang theo chút vũ khí nào cơ chứ.
Cạnh bệ bếp, có một miếng bánh Niên Cao được phủ khăn ướt lên trên.
Cạnh miếng bánh Niên Cao là một tờ giấy được xé ra từ vở bài tập của Khuất Tĩnh. Chữ viết bên trên xiêu vẹo như giun dế, nhìn qua là biết nét chữ của người mới tập viết.
[Tĩnh Tĩnh, ông nội không muốn làm khổ cháu nữa.
Cháu là một đứa trẻ ngoan, ông rất vui vì được làm ông nội của cháu. Ông không thể đưa cháu lên Bắc Bình khám bệnh được nữa rồi. Số tiền mấy năm nay ông dành dụm đều để trong hộp sắt cất ở tủ, cháu giữ lấy, lên thị trấn học cấp hai, học cấp ba, rồi thi đại học nhé.
LVQ8371