Hay là chuyện hôm kia mình lén lút sang Quan Hạc Lâu ăn trưa bị bại lộ, nên Tần Hoài với tư cách là đầu bếp của Hoàng Kí quyết định cho mình nếm mùi đau khổ?
Hay là vụ sáng nay mình về nhà ăn vụng ba bịch phô mai que to đùng bị Tần Hoài phát hiện rồi?
Âu Dương nhìn cục bột đang lộn nhào trong nước sôi, căng thẳng nuốt nước bọt cái ực.
Đây là bột nếp đấy, cố nhét vào thì đầy bụng chết mất.
Lát nữa cậu có thể xin chấm đường trắng ăn được không nhỉ?
Bây giờ thành khẩn khai báo còn kịp không?
"Hôm kia không phải tớ cố ý sang Quan Hạc Lâu ăn đâu, chỉ là nghe đồn đồ ăn bên đó cũng ngon lắm." Âu Dương lên tiếng.
"Đồ ăn Quan Hạc Lâu đúng là ngon thật, Tùng Thử Quế Ngư là món tủ, canh đậu hũ rau nhút cũng rất nổi tiếng." Tần Hoài gật đầu.
Không phải chuyện này sao?
Âu Dương tiếp tục sám hối: "Phô mai que trong tủ lạnh cũng không phải tớ cố ý ăn hết sạch đâu, chủ yếu là không kìm lòng được. Cái thứ đó ăn chẳng bõ bèn gì, cứ bóc hết que này đến que khác không dừng được. Cậu biết đấy, hai năm trước tớ nghèo rớt mồng tơi, đến một que phô mai cũng chẳng nỡ mua. Thỉnh thoảng Tuệ Tuệ nhét cho tớ một que thì tớ mới được ăn. Bây giờ bao nhiêu phô mai que bày ra trước mặt thế này, tớ thật sự không cưỡng lại nổi cám dỗ."
Tần Hoài cứ dán mắt vào nồi, chăng thèm nhìn Âu Dương lấy một cái. Thấy cục bột đã nổi lên, hắn vội vàng châm thêm nước lạnh, vặn nhỏ lửa để luộc cho cục bột chín kỹ.
Hồi mới tập làm bánh trôi Tần Hoài từng nếm mùi đau khổ vì chuyện này rồi. Bột luộc chưa chín kỹ, thế là cả nồi bánh trôi đi tong.
"Cậu cũng thích ăn phô mai que à, sao không nói sớm. Lát nữa cậu cứ viết một tờ giấy note dán lên tủ lạnh, thích ăn vị gì thì ghi vào, ngày nào dì giúp việc cũng sẽ mua đồ mới mang tới."
"Cậu cũng đừng chỉ ăn mỗi phô mai que, ăn thêm cả trái cây nữa đi."
"Hả?" Âu Dương ngớ người.
Trong lúc Âu Dương còn đang ngơ ngác, cực bột trong nồi đã luộc xong. Tần Hoài vớt ra ngâm vào nước lạnh cho nguội bớt, không cần vớt để ráo mà dàn thắng lên thớt để nhào, thêm chút mỡ lợn chín rồi bắt đầu nhào nặn y như nhào bột mì.
Đến bước này thì Âu Dương đã hiểu ra.
Ồ, hóa ra không phải bắt cậu ăn bột nếp luộc, Tần Hoài thực sự đang làm Điểm Tâm.
Âu Dương lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục hóng hớt nhiệt tình.
Các bước nhào bột nếp và bột mì rất giống nhau, đều phải nhào nặn liên tục cho đến khi khối bột mịn màng, không dính tay mới thôi.
Sau khi nhào bột xong, Tần Hoài bắt đầu nặn bánh trôi.
Nhân bánh đều là đồ hắn mang từ Hoàng Kí về hồi chiều.
Bốn loại nhân của Tứ Hỉ Thang Đoàn thực ra rất đơn giản, nói trắng ra là hai loại nhân mặn và hai loại nhân ngọt. Nhân thịt rau và nhân thịt nguyên chất là nhân mặn, còn nhân đậu đỏ và nhân vừng là nhân ngọt.
Buổi chiều Tần Hoài còn hỏi Hoàng Thắng Lợi một chút, và nhận được câu trả lời chắc nịch rằng nhân của Tứ Hỉ Thang Đoàn chính là loại nhân phổ thông nhất.
Món Điểm Tâm này là món ăn dân dã mà nhà nhà ở Long Thành đều biết làm. Mấy năm trước, đầu đường cuối ngõ, hay trước cổng trường học đều có quầy hàng nhỏ bày bán. Một món Điểm Tâm bình dân đại chúng như vậy, nhân bánh chắc chắn cũng là loại phổ biến nhất, bình thường nhất.
Nguyên liệu Tần Hoài chuẩn bị không nhiều, tổng cộng chỉ nặn 16 viên bánh trôi, mỗi phần 4 viên, vị chỉ là làm được 4 phần.
Tứ Hỉ Thang Đoàn tuyệt đối là loại bánh trôi cỡ đại, to gấp mấy lần bánh trôi nhỏ bình thường. Ở mấy nhà hàng cao cấp tinh tế một chút, người ta toàn dùng bát nhỏ để đựng, mỗi bát chỉ đựng đúng một viên, thế là cả đẳng cấp lẫn giá cả đều tăng vọt.
Nhà Tần Hoài không có nhiều bát đến thế, hắn bèn tìm bốn cái bát to, định bụng nhét chung bốn viên bánh trôi vào một bát ăn tạm vậy.
Đối với Tần Hoài mà nói, so với công đoạn nặn thì việc luộc bánh trôi lại khó nhằn hơn một chút.
Những ai có mẹ nấu ăn không ngon chắc hẳn đều biết, các bà mẹ vụng về thường rất dễ luộc vỡ bánh trôi.
Lúc mới thả vào thì rõ ràng là một nồi bánh trôi nguyên vẹn, nhưng đến khi tắt bếp mở vung ra thì ôi thôi, bên trong đã biến thành một nồi chè vừng bột nếp.
Tần Hoài dù sao cũng là người đã luyện canh lửa lâu như vậy, chắc chắn không thể mắc phải cái lỗi sơ đẳng như luộc vỡ bánh trôi được. Nhưng muốn luộc bánh trôi cho ngon, đặc biệt là loại bánh trôi cỡ đại như Tứ Hỉ Thang Đoàn, thì cũng cần phải có kỹ thuật nhất định.
Luộc bánh trôi, trước tiên phải đun sôi nước, sau đó nhẹ nhàng thả bánh vào từ thành nồi. Trong lúc luộc phải thỉnh thoảng khuấy nhẹ để bánh không bị dính đáy. Đợi đến khi nước trong nồi sôi bùng lên lần nữa thì phải kịp thời châm thêm nước, để nước duy trì ở trạng thái sôi lăn tăn. Cho đến khi bánh trôi nổi hẳn lên mặt nước, đậy vung lại đun nhỏ lửa thêm hai phút nữa là xong.
Trên đây là kiến thức lý thuyết.
Còn khi bắt tay vào thực hành, thì độ dao động giữa thành công rực rỡ và thất bại thảm hại là rất lớn.
Ví dụ như bánh trôi được làm từ bột nếp, về mặt lý thuyết, nếu trình độ của đầu bếp đủ cao, thì bánh trôi luộc xong trông sẽ trắng trẻo trong veo như sứ trắng, dẻo đến mức dùng đũa kẹp kéo dài ra cũng không đứt, ăn vào miệng không bị dính răng, nhân bánh đầy đặn mà không hề tràn ra ngoài.
Tất nhiên, trên đây cũng toàn là lý thuyết.
Nói tóm lại, bánh trôi là một món Điểm Tâm trông có vẻ rất dân dã, nhưng trần giới hạn lại cực kỳ cao, mà đáy giới hạn cũng vô cùng thấp.
Điều này trực tiếp khiến Tần Hoài cảm thấy hơi căng thẳng lúc luộc bánh.
LVQ8371