Trải qua màn gột rửa từ món Quả Nhị, mức độ chấp nhận của Trịnh Tư Nguyên đối với đủ loại công thức Điểm Tâm kỳ dị giờ đã cực kỳ cao. Huống hồ công thức Bách Quả Hăm này lại còn là tuyệt học của sư công hắn nữa chứ.
Hiện tại Trịnh Tư Nguyên cũng giống hệt Tần Hoài, kiên định cho rằng bản thân công thức không có vấn đề gì sất, phần nhân bọn họ làm ra có vấn đề thì đó là lỗi do bọn họ kém cỏi mà thôi.
Đàm Duy An: ...
Các đầu bếp bạch án của Hoàng Kí đều cứng đầu cứng cổ thế này sao?
Trên đời này sao lại có người còn cố chấp bảo thủ hơn cả sư đệ của hắn cơ chứ?
Gạt sự thật sang một bên thì... mà khoan, cái này chẳng cần gạt sự thật đi đâu cả, rành rành là sự thật đang chình ình trong bát kia kìa. Thế mà Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên vẫn một mực tin tưởng cái công thức quái gở này sao?
Chẳng lẽ đây chính là khoảng cách giữa hắn và thiên tài?
Thiên tài có thể nhìn ra được chân lý gì đó từ công thức này, còn hắn thì mù tịt, chẳng nhìn ra cái mốc gì cả.
Đàm Duy An không tài nào hiểu nổi, hắn chỉ đành ngậm ngùi nói: "Tôi đi thái nhỏ hạt khô và mứt hoa quả đây."
Hoàng Thắng Lợi vẫn dẫn Tần Hoài đi luyện canh lửa như thường lệ.
Tần Hoài bây giờ vẫn đang luyện xào thịt, đủ các thể loại thịt xào. Bởi vì buổi chiều phải trích ra một khoảng thời gian để luyện Bách Quả Hăm, nên lượng thịt xào ít đi, kéo theo đó là các món thịt xào trong bữa cơm tối của nhân viên Hoàng Kí cũng vơi bớt.
Kéo theo đó là sự xuất hiện của vô vàn những viên bánh Tứ Hỉ Thang Đoàn nhân Bách Quả dở tệ.
Theo lý mà nói, bánh trôi dở nhường này có đem đổ cho lợn ăn chắc lợn cũng phải nhổ toẹt ra. Thế nhưng đám người Hoàng Kí, từ đầu bếp cho đến nhân viên phục vụ, lúc nào cũng có mấy thành phần dũng cảm không sợ chết, ngày nào cũng nhao nhao đòi nếm thử xem rốt cuộc nó dở đến mức nào.
Bánh trôi ngày hôm qua thậm chí còn rơi vào tình trạng cung không đủ cầu, chẳng đủ chia cho mọi người nếm thử.
Thế là xuất hiện luôn một tin đồn thất thiệt vô cùng lố bịch, bảo là dạo này Tần Hoài đang nghiên cứu món bánh trôi siêu cấp ngon, ngon đến mức người của Hoàng Kí phải tranh nhau nếm thử.
Rất nhiều thực khách đang mỏi mắt mong chờ Hoàng Kí mau chóng mở bán món bánh trôi mới này, để được thưởng thức siêu phẩm mới nhất của Tần sư phụ.
Trong số những thực khách hóng hớt ấy có cả Cung Lương.
Chuẩn luôn, đến tận bây giờ Cung Lương vẫn chưa hề được ăn thử viên Tứ Hỉ Thang Đoàn nhân Bách Quả nào do Tần Hoài làm. Mỗi tối về nhà Tần Hoài luyện thêm một mẻ, đều cẩn thận lựa mấy viên nhân Bách Quả ra, chỉ mang biếu nhà hàng xóm bát Tứ Hỉ Thang Đoàn "ăn bớt nguyên liệu" gồm đúng ba viên bánh.
Vì nó quá dở, dở đến mức chẳng có giá trị gì để mang đi cho người ta nếm thử cả.
Bản thân Cung Lương vốn dĩ cũng không nhớ rõ hương vị chính xác của bánh trôi nhân Bách Quả ra sao, đối với ông ấy đó chỉ là một kỷ niệm đẹp. Tần Hoài rất sợ nhét một viên bánh trôi dở tệ này vào mồm ông ấy sẽ đập nát bét luôn cái hồi ức tươi đẹp kia.
Thế thì đúng là tội lỗi tày đình.
Tần Hoài đang mải miết xào thịt.
Mấy hôm nay kỹ năng canh lửa của hắn vẫn tiến bộ giống như dạo trước, không bứt phá mạnh mẽ mà chỉ nâng cao từng bước vững chắc.
Hứa Thành vẫn đang cắm rễ ở Cô Tô chưa chịu rời đi. Nhìn cái điệu bộ này, chắc chắn là ông ta quyết tâm phải ăn cho bằng sạch tất cả các món Điểm Tâm mà Tần Hoài biết làm thì mới cam lòng từ bỏ.
Dạo này lượng khách xếp hàng trước cửa Hoàng Kí cực kỳ đông, có hôm mới 10 giờ sáng mà khu vực xung quanh đã tắc đường rồi. Hứa Thành cơ bản là không đến ăn Điểm Tâm vào buổi trưa, toàn đợi đến tối mới qua bao trọn phòng VIP để ăn riêng. Báo hại Tần Hoài ngày nào tập tành xong xuôi cũng phải nán lại làm riêng cho ông ta vài món Điểm Tâm rồi mới được về.
Tần Hoài vừa nhẩấm tính xem lát nữa phải làm mấy món Điểm Tâm nào, vừa vắt óc suy nghĩ cách cân bằng hoàn hảo cả đống nguyên liệu kia, đã thế tay vẫn không ngừng xào thịt. Hậu quả của việc phân tâm là hắn lại lật xe.
"Lại đang nghĩ đến Bách Quả Hãm à?" Hoàng Thắng Lợi cười hỏi: "Lúc nấu ăn mà đầu óc để trên mây là thói quen không tốt đâu nhé."
"Cháu xin lỗi Hoàng sư phụ, lần sau cháu sẽ không thế nữa ạ." Tần Hoài vội vàng nhận lỗi.
Hoàng Thắng Lợi xua xua tay: "Bác không có ý trách cháu đâu. Mấy ngày nay món Bách Quả Hãm làm ra toàn thất bại như vậy, cháu bị phân tâm cũng là chuyện bình thường thôi."
Tần Hoài cảm thấy dạo này tính sát thương trong lời nói của Hoàng Thắng Lợi ngày càng thâm hậu thì phải.
"Hoàng sư phụ, lúc trước bánh trôi nhân Bách Quả của Tỉnh sư phụ thực sự đã dùng nhiều nguyên liệu đến thế sao ạ?" Tần Hoài thắc mắc.
Hoàng Thắng Lợi gật đầu khẳng định: "Chắc chắn là có dùng. Hồi đó chính tay bác chuẩn bị nguyên liệu cho sư phụ mà. Lúc ấy bác cũng sốc lắm nên ấn tượng cực kỳ sâu sắc. Bác nhớ hình như mình cũng từng hỏi sư phụ câu y hệt cháu, nhưng bao nhiêu năm trôi qua rồi, câu trả lời của sư phụ bác không còn nhớ rõ nữa, chỉ biết chắc chắn đó là một lời giải thích vô cùng hợp lý."
"Vậy món Bách Quả Hãm của Tỉnh sư phụ, thực sự ngon đến mức như Cung tiên sinh và phu nhân chú ấy khen ngợi sao ạ?" Tần Hoài hỏi dồn.
"Tuy Cung Lương cái ông này suốt ngày chém gió thành bão, sở trường lớn nhất là bốc phét từ 1 điểm lên tận 11 điểm, nhưng riêng về tay nghề của sư phụ bác thì ông ấy không hề nói quá chút nào đâu."
LVQ8371