Nói xong, Hoàng An Nghiêu thực sự không nhịn nổi nữa, hắn vươn đữa gắp một miếng thịt ngon lành, lúc gắp lên còn không quên đưa ra cho mọi người chiêm ngưỡng.
"Mọi người thấy chưa? Tuy cái đầu cá này thoạt nhìn có vẻ mềm oặt, nhưng khi gắp lên sẽ không bị nát, cũng không bị đứt đoạn giữa chừng, đây chính là minh chứng rõ ràng nhất cho kỹ năng canh lửa của đầu bếp khi chế biến món ăn này."
"Ực." Âu Dương nuốt nước bọt một cái thật kém cỏi.
"Ực." Vương Căn Sinh cũng hùa theo nuốt nước bọt.
"Món ngon cỡ này, sao hồi trước lúc Tỉnh sư phụ còn làm ở tiệm cơm quốc doanh chưa từng thấy nấu bao giờ nhỉ?" Vương Căn Sinh nhìn chằm chằm vào miếng thịt cá trên đũa Hoàng An Nghiêu đến mức thẳng tắp cả mắt.
"Có làm thì cũng là làm cho lãnh đạo ăn, một kế toán như ông đương nhiên là không biết rồi." Trần Quyên cũng thòm thèm nhìn miếng thịt cá trên đữa Hoàng An Nghiêu, nhưng bà không vươn đũa ra.
Mọi người đều tưởng Hoàng An Nghiêu gắp đũa này lên là để cho bọn họ thấy độ canh lửa của miếng thịt cá này chuẩn đến mức nào, hoàn toàn không hề nhận ra thực chất là do hắn đã không nhịn nổi cơn thèm và muốn ăn thêm một miếng nữa.
Nhìn phản ứng của mọi người, Tần Hoài tự nhủ sau này đi ăn tiệc chắc phải rủ mọi người đi cùng nhiều hơn mới được.
Thật sự là quá có ý thức, món ăn thơm nức mũi bày ra ngay trước mặt thế kia mà vẫn nhịn được không động đũa.
Đương nhiên, Tần Hoài cũng không động đũa.
Hắn không thèm thuồng đến mức ấy, lúc được nấu ăn riêng hắn đã ăn qua món đầu cá mè hoa gỡ xương hầm này rồi. Nếu mọi người đều không động đũa, hắn cũng chắng đại gì mà làm người tiên phong đi ăn miếng đầu tiên cả.
Hoàng An Nghiêu thỏa mãn đút tọt miếng thịt vào miệng, vừa định thốt lên tiếng "Ưm" - lời tán thưởng cao nhất dành cho đồ ăn, thì chợt nhận ra mình hiện đang là thuyết minh viên xịn sò, nên đành phải nén chặt cái từ cảm thán ấy ngược trở lại vào trong.
Hoàng An Nghiêu lại gắp thêm một đũa nữa: "Mọi người ăn đi chứ, món này phải ăn lúc còn nóng, tốt nhất là rưới thêm nước sốt ở bên dưới ăn kèm nữa."
"Tiếc là bây giờ không có cơm tẻ, hồi nhỏ cháu ăn món đầu cá mè hoa gỡ xương hầm này thích nhất là lấy phần nước sốt còn thừa lại chan với cơm để ăn đấy."
Hoàng An Nghiêu nói vậy rồi, mọi người mới dám động đũa, người một đũa ta một đũa, rất nhanh chóng cả một đĩa đầu cá mè hoa gỡ xương hầm đã bị chia chác sạch sẽ. Hắn vì là người gắp đầu tiên, nên đã dẫn trước tất cả mọi người tận hai đũa, ăn được trọn vẹn bốn miếng.
Phần nước sốt cuối cùng mọi người cũng không nỡ lãng phí, Âu Dương gọi nhân viên phục vụ bên ngoài mang vào mấy bát cơm tẻ, cùng Hứa Đồ Cường, Trần Tuệ Tuệ và con gái của chủ nhiệm Lưu thi nhau và lấy và để, trộn cơm ăn sạch.
Cũng may là hiện tại Bánh Bao Rượu Nếp vẫn chưa được dọn lên, nếu không Âu Dương kiểu gì cũng lấy Bánh Bao quệt sạch bong chút nước sốt còn sót lại trong đĩa, trả lại cho bếp sau một chiếc đĩa sứ sạch sẽ như mới luôn.
Sau khi ăn xong món đầu cá mè hoa gỡ xương hầm, con gái của chủ nhiệm Lưu có chút không nhịn nổi nữa, bèn vươn đũa định đi gắp món khác ăn, nhưng bị chủ nhiệm Lưu ngăn lại ngay tại trận.
"Nghe anh Tiểu Hoàng đi con, anh ấy bảo ăn món nào thì mình mới ăn, cứ ăn theo đúng thứ tự."
Hoàng An Nghiêu: ... Cái đó thì không cần đâu ạ.
"Thực ra hơn phân nửa đồ ăn đã dọn lên bàn rồi, mọi người muốn ăn món nào cũng được, cứ tùy ý mà ăn thôi, Tam Đầu Yến không có quy định bắt buộc về thứ tự ăn đâu ạ."
Mọi người phối hợp gật đầu, sau đó một mắt thì dán chặt vào đĩa đầu sư tử hầm gạch cua, mắt kia lại lúng liếng nhìn về phía Hoàng An Nghiêu.
Hoàng An Nghiêu đành phải tiếp tục giới thiệu.
"Món đầu sư tử hầm gạch cua này chắc hẳn mọi người cũng không còn xa lạ gì nữa, chắc ai cũng từng ăn qua hoặc nếm thử món nào đó na ná rồi."
"Món đầu sư tử hầm gạch cua của Tam Đầu Yến có hai điểm khác biệt so với loại thông thường bán ở các quán bên ngoài. Một là trong đầu sư tử không trộn tinh bột, mà dùng củ mã thầy đập dập để tăng hương vị. Nhân rặt thịt ăn đôi khi sẽ bị chắc quá, thêm củ mã thầy vào thì kết cấu sẽ tơi xốp hơn, đồng thời lúc nhai còn có cảm giác giòn sần sật."
"Hai là phần thịt làm đầu sư tử hầm gạch cua phải thái nhỏ băm thô. Lúc thái thịt thành sợi và hạt lựu thì phải thái làm nhiều nhát thật tỉ mi, nhưng lúc băm sợi thịt và hạt lựu thành thịt băm nhuyễn thì chỉ cần vung dao băm mạnh vài nhát đứt khoát là xong.”
"Làm như vậy thì viên thịt làm ra sẽ dai ngon hơn hẳn so với loại xay bằng máy. Mỗi một 'đầu' trong Tam Đầu Yến lại mang đến một cảm giác khác biệt, đầu cá mè hoa gỡ xương hầm thì ăn độ mềm nhừ, còn đầu sư tử hầm gạch cua tuyệt đối không được mềm nát, cũng không được lỏng lẻo. Thịt phải chắc, nước dùng hầm phải ngấm vị."
"Cái loại đầu sư tử hầm gạch cua mà lấy thìa xắn nhẹ một cái đã vỡ vụn ra ấy, không phải là đầu sư tử hầm gạch cua của Tam Đầu Yến đâu."
"Hơn nữa nguyên liệu làm đầu sư tử của Tam Đầu Yến cũng sẽ thay đổi theo mùa. Mùa xuân thì kết hợp với đồ sông nước, mùa thu mới là đầu sư tử hầm gạch cua, mùa đông theo lý thuyết thường làm món đầu sư tử hầm thịt gà mầm cải. Nhưng món tủ của mỗi tửu lâu lại khác nhau, Hoàng Kí chúng cháu làm món đầu sư tử hầm gạch cua là đỉnh nhất, cho nên quanh năm suốt tháng đều bán món này."
LVQ8371