Bọn họ tay kéo vali, rõ ràng là vừa xuống tàu cao tốc đã phi thăng tới đây xếp hàng. Ai vali nhỏ thì ngồi trực tiếp lên vali, ai vali to thì tự mang theo ghế nhựa gấp. Găng tay, mũ len, miếng dán giữ nhiệt... mọi thứ đều chuẩn bị đầy đủ, thậm chí còn tự mang theo nước và trái cây, nhiệt tình chia cho đôi tình nhân trẻ xếp phía sau đang lóng ngóng vì thiếu kinh nghiệm và không mang đủ đồ nghề.
Tần Hoài lẳng lặng đi vào bằng cửa sau, thay đồng phục rồi bước vào bếp.
Trong bếp, tất cả mọi người đều đang làm việc với khí thế hừng hực. Ngay cả Trịnh Đạt cũng phá lệ thay đồng phục của Hoàng Kí, đang dốc sức nhào bột.
"Tần sư phụ!" Một đầu bếp tinh mắt của Tri Vị Cư nhìn thấy Tần Hoài đầu tiên liền vội vàng chào hỏi, "Anh ăn sáng chưa?"
"Ăn rồi, sáng nay tôi tự luộc chút Tứ Hỉ Thang Đoàn ở nhà." Tần Hoài gật đầu, liếc thấy món Như Ý Quyển, Tứ Hỉ Giảo và La Bốc Cao đặt trong tủ giữ nhiệt.
Xem ra mấy món Điểm Tâm này là do các đầu bếp của Tri Vị Cư cố tình làm riêng cho hắn.
Tần Hoài liền chuyển lời: "Nhưng mà tôi vẫn chưa no hẳn, có thể ăn thêm chút xíu lót dạ."
Vị đầu bếp đứng gần tủ giữ nhiệt nhất vội vàng chạy đi lấy Điểm Tâm.
Các đầu bếp của Tri Vị Cư cũng giống như Trịnh Tư Nguyên, trong một khoảng thời gian chỉ tập trung luyện một hai loại Điểm Tâm. Tần Hoài chẳng cần nếm thử hương vị, chỉ nhìn xem là món gì là biết ngay ai làm.
Hắn cắn thử một miếng Tứ Hỉ Giảo chính tông trước.
Ừm, không ngon bằng mình làm.
"Kết hợp chưa chuẩn. Tứ Hỉ Giảo quan trọng nhất là sự kết hợp giữa các nguyên liệu, 4 loại nguyên liệu này chắc là không có vấn đề gì nhưng tỷ lệ thì chưa được. Cậu phải thử nhiều vào, luyện tập nhiều lên để tìm ra tỷ lệ thích hợp, à còn nữa, thêm hành lá vào đây không hợp đâu."
Lại cắn thêm một miếng La Bốc Cao.
"Mềm oặt, nhiều dầu, chiên kém quá, kỹ năng cơ bản chưa vững, luyện tập thêm đi."
Đến lượt Như Ý Quyển.
Tần Hoài cắn một cái, theo bản năng liếc nhìn Cổ Lực. Hôm nay Cổ Lực được phân công làm phụ tá cho Trịnh Đạt, đang cặm cụi nhào bột.
Hắn không đưa ra nhận xét, bởi vì không cần thiết.
Kỹ năng cơ bản của Cổ Lực hoàn toàn không có vấn đề gì, khuyết điểm của cậu ta đều nằm ở kỹ pháp, chỉ cần tìm đúng hướng rồi vùi đầu khổ luyện là được.
Trong ba loại Điểm Tâm, Như Ý Quyển chắc chắn là món ngon nhất, số lượng cũng không nhiều. Tần Hoài bưng đĩa vừa ăn vừa thong thả đi tới cạnh Đổng Sĩ, hỏi:
"Bên ngoài xếp hàng đông thế kia, Tào Lĩnh Ban không nghĩ cách gì giải quyết sao? Bây giờ mới mấy giờ đâu, đợi đến mười một, mười hai giờ khéo hàng người xếp dài sang tận con phố đối diện mất."
Đổng Sĩ đang thái cà rốt, không dám lơ là, nghe vậy liền đặt dao xuống: "Đợi đến 9 giờ 40 phút Tào Lĩnh Ban sẽ bắt đầu phát số."
Nói xong, Đổng Sĩ lén nhìn Hoàng Thắng Lợi, thấy sư phụ cũng đang nhìn mình mà không hề tỏ vẻ khó chịu, coi như ngầm cho phép cậu lười biếng 5 phút, bèn yên tâm to gan nói tiếp:
"Chiều hôm qua sư phụ và Tào Lĩnh Ban đã bàn bạc rất lâu, nếu mở lấy số online sớm thì sẽ không công bằng với những khách đến xếp hàng sớm. Nhưng nếu không mở lấy số online, khách cứ phải đứng mãi ở cửa, xếp hàng liền mười mấy tiếng đồng hồ thì càng mệt mỏi hơn."
"Sư phụ và Tào Lĩnh Ban cũng không nghĩ ra được cách giải quyết nào thật sự tốt, nên chỉ đành mỗi ngày cứ 9 giờ 40 phút thì ưu tiên phát số cho khách xếp hàng trực tiếp trước, đến 10 giờ 10 phút mới mở lấy số online."
"Để đảm bảo những khách lấy số online không đến mức hoàn toàn hết phần ăn, sảnh lớn sẽ giữ lại 5 bàn dành riêng cho khách lấy số online."
"Gọi lố số thì phải xếp hàng lại từ đầu."
"Hơn nữa ở tầng 1 chẳng phải có rất nhiều bàn tròn lớn sao? Đều là bàn dùng cho tiệc cưới, tiệc rượu, loại bàn lớn ngồi được 12 người ấy. Ý của Tào Lĩnh Ban là, nếu có nhóm khách đi đông vừa đủ một bàn thì nhận, không có thì cứ để khách lẻ ghép bàn với nhau."
"Chuyện này thật ra cũng chẳng ảnh hưởng gì đến bếp sau chúng ta, chỉ là khối lượng công việc của bên sảnh lớn sẽ tăng lên rất nhiều thôi."
"À đúng rồi, có phải hôm qua cậu nhờ Tào Lĩnh Ban giữ lại một bàn cỡ trung không? Cậu nhớ dặn bạn mình đến sớm một chút nhé, số 6 đã được 'đi cửa sau' giữ lại cho họ rồi đấy."
Nghe Đổng Sĩ nói vậy, Tần Hoài đột nhiên hơi thấu hiểu cho Khuất Tĩnh.
Trong tình huống thế này, áp lực của việc được ăn đặc cách quả thực rất lớn.
Quả nhiên, đồ ăn làm đặc cách thì vẫn nên ngồi ăn luôn trong bếp hoặc đóng gói mang sang tiệm nắn xương ăn thì mới không thấy áp lực.
Nghe xong tin tình báo của Đổng Sĩ, Tần Hoài quay lại trước bàn bếp bắt đầu làm việc.
Làm Quả Nhi, Tần Hoài đã rất quen tay rồi.
Tuy món Điểm Tâm này hắn chưa từng luyện tập một khoảng thời gian dài như Giải Hoàng Thiêu Mạch, nhưng bản chất của Quả Nhi thực ra chính là Bình Quả Diện Quả Nhi, ít nhất thì về mặt tạo hình là như vậy.
Mà Tần Hoài đối với Bình Quả Diện Quả Nhi lại có một sự quen thuộc và thuần thục đến mức đắc tâm ứng thủ một cách khó hiểu.
Cái thao tác ảo ma ngay lần đầu tiên bắt tay vào làm đã sao chép y xì đúc Bình Quả Diện Quả Nhi của Trịnh Tư Nguyên, không chỉ Trịnh Tư Nguyên thấy ảo ma, mà ngay cả đương sự là Tần Hoài cũng cảm thấy vô cùng ảo ma.
Lúc đó Tần Hoài thậm chí còn tự nghi ngờ không biết có phải mình là phím Ctrl+C thành tinh hay không, chỉ cần Ctrl+C rồi Ctrl+V một cái là Bình Quả Diện Quả Nhi của Trịnh Tư Nguyên đã bị hắn sao chép gọn lỏn vào tay.
LVQ8371