"Mặc dù bây giờ thu nhập của tôi không tệ, tiền lương cộng với tiền thưởng mỗi tháng cũng tầm 3 vạn 7, cuối năm còn có thưởng Tết. Nhưng tiền lương mấy năm nay phần lớn tôi đều đem quyên góp hết rồi, hiện tại trong tay tôi chỉ có 37 vạn, tiền không nhiều lắm."
"Hay là thế này đi, tôi viết cho cậu một tờ giấy ghi nợ 10 triệu tệ, trả góp từng kỳ, trước khi chết chắc là tôi có thể trả hết."
Hắn chỉ là một người làm Điểm Tâm, không muốn bị treo lên cột đèn đường đâu nha!
"Không cần không cần đâu!" Tần Hoài liên tục từ chối.
Khuất Tĩnh ở trong giới Tinh Quái đã coi như là người rất nghèo rồi, bên phía Tần Hoài lại có rất nhiều di sản đang chờ hắn kế thừa, nên hắn cũng chẳng thèm ngó ngàng tới 10 triệu tệ mà cô ấy còn chưa kiếm được kia.
"Chỗ tôi có di sản của La tiên sinh là đã quá đủ dùng rồi. Hay là thế này đi, dù sao phần lớn số tiền trước đây của cô cũng đều đem quyên góp cả. Tôi sẽ gửi WeChat của mẹ Tần - viện trưởng Cô nhi viện đường Tam Mã cho cô, sau này mỗi năm cô cứ định kỳ quyên một khoản tiền cho cô nhỉ viện, coi như đó là quà tặng cho tôi đi."
Tần Hoài: Mẹ Tần à, đây là việc cuối cùng mà một học sinh ưu tú tốt nghiệp từ Cô nhi viện đường Tam Mã như con có thể làm cho cô nhi viện rồi.
"Được." Khuất Tĩnh gật đầu.
"Này, không phải tôi nói hai người đâu." Trong điện thoại truyền đến giọng nói cạn lời của La Quân.
"Tôi còn chưa chết đâu, mọi người có thể đừng ai cũng mặc định là tôi đã đi đầu thai rồi được không hả."
"Có thể tôn trọng Tất Phương một chút được không?”
Khuất Tĩnh không nghi ngờ gì nữa, cũng là một người thuộc phái hành động.
Ngay tối hôm đó, cô ấy đã kết bạn WeChat với viện trưởng Tần, liên lạc bày tỏ ý muốn quyên tặng 37 vạn tệ cho Cô nhi viện đường Tam Mã.
Viện trưởng Tần chưa từng đánh một trận chiến nào dư dả như vậy, bà ấy bị từng miếng bánh từ trên trời rơi xuống đập cho choáng váng đầu óc, nhịn không được bèn gọi điện thoại thẳng cho Tần Hoài.
"Hoài Hoài à." Giọng nói của mẹ Tần vô cùng thấp thỏm, "Không phải con đến Sơn Thị để kế thừa di sản sao? Sao trong thời gian ngắn như vậy mà con lại quen biết được nhiều nhà hảo tâm thế?"
"Không phải là con đi Sơn Thị lừa đảo đấy chứ?”
"Hoài Hoài mẹ bảo này, bây giờ con còn trẻ ngàn vạn lần không được vì tiền mà lầm đường lạc lối, số tiền lừa đảo này cho dù có quyên góp ra ngoài thì người ta cũng sẽ truy thu lại thôi."
Tần Hoài đang nằm trên giường chuẩn bị đi ngủ: ...
"Mẹ Tần ơi, mẹ đừng có nghĩ lung tung nữa. Đây đều là bạn bè con quen biết, họ rất nhiệt tình, nghe nói điều kiện của Cô nhi viện đường Tam Mã chúng ta không tốt nên muốn quyên chút tiền giúp đỡ bọn trẻ, mẹ đừng nghĩ ngợi nhiều, cứ nhận tiền là được rồi." Tần Hoài nói.
Mẹ Tần tạm thời bị thuyết phục: "Vậy Cô nhi viện đường Tam Mã chúng ta có phải nên làm chút quà thủ công nhỏ, viết một bức thư cảm ơn không? Hồi bé chẳng phải con cũng từng vẽ tranh tặng các nhà hảo tâm đó sao? Đáng tiếc là ghi sai địa chỉ nên tranh bị hoàn về, mấy thứ này mẹ đều cất giữ thay các con đấy."
Tần Hoài: "... Mẹ vui là được ạ.”
Tết năm nay, hắn nhất định phải về Cô nhi viện đường Tam Mã để trộm bức tranh chết tiệt kia ra mới được!
Ngày 6 tháng 1, trời quang mây tạnh.
Mặc dù Trần Huệ Hồng rất muốn vừa xuống tàu cao tốc là kéo vali đi thẳng đến Hoàng Kí ăn cơm trưa ngay, nhưng điều kiện lại không cho phép. Trần Tuệ Tuệ còn nhỏ, đi máy bay rồi chuyển sang tàu cao tốc lặn lội suốt chặng đường dài nên cần được nghỉ ngơi.
Nhà cửa tuy Âu Dương đã giúp thuê xong xuôi, còn thay cả nội thất thông minh mới, nhưng có rất nhiều đồ lặt vặt phải dọn vào ở rồi mới biết có thiếu hay không.
Không kịp ăn cơm trưa, Trần Huệ Hồng đành nhờ Tần Hoài đặt giúp bàn ở Hoàng Kí vào buổi tối. Chị ấy cố ý đặt vào khung giờ muộn nhất, lúc Trần Tuệ Tuệ phải đi ngủ, để bỏ con gái ở nhà rồi hẹn Tần Hoài và Khuất Tĩnh đến Hoàng Kí ăn một bữa.
10 giờ tối bếp sau của Hoàng Kí sẽ ngừng nhận order, bàn số 19 mà Tần Hoài đặt trước mãi đến 9 giờ 30 phút mới trống chỗ. Trần Huệ Hồng và Khuất Tĩnh 9 giờ đã đội gió rét đứng xếp hàng bên ngoài Hoàng Kí, trà trộn vào giữa đám đông, ra vẻ như đang ngoan ngoãn xếp hàng giành được suất cuối cùng, rồi thành công ngồi vào bàn.
Tần Hoài đã ngồi sẵn ở bàn số 19 đợi hai người.
Vì bữa cơm hôm nay, Tần Hoài đáng ra 8 giờ 30 tối đã tan làm nhưng lại cố nán lại tăng ca thêm nửa tiếng để làm thêm một mẻ Quả Nhi, lại nấu thêm món canh bánh Niên Cao mà Khuất Tĩnh thích nhất. Hắn còn chưa kịp ăn cơm nhân viên nấu riêng, hiện tại ngồi trên ghế nhìn bát canh bánh Niên Cao trước mặt mà đói đến mức chỉ muốn nhai đầu người khác.
Người chưa đến đủ thì không thể động đũa.
: 7 ^“ ^ h È % ^ Z x N ý 3 ^ ^z Vị trí bàn số 19 không tồi, nằm ngay cạnh cửa sổ, có thể vừa ăn cơm vừa ngắm cảnh bên ngoài.
Tầm giờ này bên ngoài cũng chẳng có cảnh sắc gì đẹp đẽ, chỉ có thể nhìn thấy những thực khách không cam lòng muốn thử vận may, đánh cược những người xếp số phía trước sẽ không đến mà kiên trì đứng xếp hàng bên ngoài.
"La Quân, ông nhìn xem, quán Hoàng Kí này buôn may bán đắt ghê chưa, đêm hôm khuya khoắt trời lạnh thế này mà bên ngoài vẫn có người đứng xếp hàng đấy. Vừa nãy ông có nghe mấy cô gái kia nói gì không? Có người rạng sáng hai ba giờ đã tới xếp hàng rồi, xếp đến tận sáng để lấy số, suất đặt trước phòng bao mà đám cò mồi bán tới tận 1000 tệ một người cơ đấy."
"Món ăn ở đây kiểu gì cũng ngon lắm."
LVQ8371