Cậu thanh niên đã viết công thức cho hắn, nhưng Khuất Liệp Hộ không biết chữ, cũng chăng định đưa công thức cho người khác xem. Hắn tính tự mình nhớ lấy, sau đó cho Khuất Tĩnh đi học, đợi Khuất Tĩnh biết chữ rồi sẽ để lại công thức cho cô bé. Như vậy, sau này khi hắn chết đi, Khuất Tĩnh cũng có vốn liếng để an thân lập mệnh.
Do đó, vào một đêm lúc dừng chân nghỉ ngơi, Khuất Liệp Hộ theo thói quen lấy tấm da thú đắp cho Khuất Tĩnh, nhỏ giọng hỏi: "Tĩnh Tĩnh à, ông nghe nói sau này trong làng sẽ xây trường học. Đợi trường xây xong, ông cho cháu đi học nhé, chịu không?"
"Dạ." Khuất Tĩnh mở to mắt, nhỏ giọng đáp.
Sau khi Khuất Liệp Hộ và Khuất Tĩnh về đến làng, hắn liền nghe được tin tốt từ chỗ trưởng thôn. Cấp trên đã quyết định xây trường học, là trường tiểu học, mấy làng sẽ gom lại học chung một trường.
Trong lúc Khuất Tĩnh và Khuất Liệp Hộ đang đi đường, trưởng thôn đã dùng cái miệng giảo hoạt lưỡi không xương của mình, cộng thêm ưu thế trong làng có sẵn mấy căn nhà tranh vách đất bỏ hoang chỉ cần sửa sang lại là làm phòng học được, để "đại chiến" với tất cả các làng lân cận, thành công giành được quyền đặt trường học ở làng mình.
Trưởng thôn thông báo tin vưi này là để vận động mọi người đi học. Nhằm làm gương, người nhà trưởng thôn từ Đại Nha cho đến Cẩu Đản đều phải đến trường. Nhưng bây giờ nhà nào cũng nghèo kiết xác, đi học lại phải đóng học phí. Nhà trưởng thôn cắn răng thì lo liệu được, chứ những nhà khác không có tiền đóng mà cũng chẳng muốn bỏ tiền ra. Thế là trưởng thôn chạy đến tìm Khuất Liệp Hộ để "gom đủ nhân sổ”, khuyên hắn cho Khuất Tĩnh đi học.
Hai bên ăn nhịp với nhau ngay lập tức, Khuất Tĩnh thuận lợi trở thành học sinh mới.
Những ngày tiếp theo, mọi thứ như được nhấn nút tua nhanh.
Tần Hoài có cảm giác như đang xem một bộ phim điện ảnh đầy những cảnh đời thường vụn vặt. Khuất Liệp Hộ không hề hé răng nửa lời về chuyện ở tiệm bánh với bất kỳ ai, hắn chỉ kể chuyện bệnh viện phát miễn phí hai lạng đậu nành. Rất nhiều người trong làng nghe nói có chuyện tốt như vậy thì vô cùng rục rịch, nhưng cuối cùng vì đường sá xa xôi và tiền xe quá đắt nên đành từ bỏ ý định lên bệnh viện tỉnh "vặt lông cừu".
Chuyện trường học đã được chốt xong, trong làng có một giáo viên mới chuyển đến, nghe nói là một thầy giáo trường tư thục trên huyện từng nghèo đến mức sắp chết đói.
Khuất Tĩnh chính thức nhập học, tất cả bọn trẻ đều bắt đầu học từ lớp một. Khuất Liệp Hộ vẫn lên núi săn thú định kỳ như trước, lấy đồ săn được đổi nhu yếu phẩm với dân làng, đi săn về thì lén lút ở nhà luyện làm bánh Niên Cao.
Mười cân đường trắng mà cậu thanh niên tặng, Khuất Liệp Hộ không nỡ dùng để làm mấy cái bánh Niên Cao dở tệ của mình. Hắn nhờ vợ trưởng thôn dùng bột mì trắng làm bánh bao và bánh nướng, rồi cho Khuất Tĩnh ăn bánh bao trắng chấm đường.
Cách ăn này từng bị trưởng thôn nhìn thấy một lần. Ông xót ruột đến mức kêu oai oái rằng có tiền cũng không thể ăn uống kiểu đó được, đến lão địa chủ vừa bị đấu tố hồi trước cũng chỉ đơn thuần là ăn vài miếng bánh bao bột mì trắng mà thôi.
Sau đó, ông vừa khóc lóc ỉ ôi vừa tiện tay nẫng luôn nửa cái bánh bao.
Cái Tết đầu tiên Khuất Tĩnh và Khuất Liệp Hộ đón cùng nhau, Khuất Liệp Hộ đã dùng chút gạo nếp cuối cùng nấu một nồi canh bánh Niên Cao. Hai ông cháu xì xụp húp bát canh nóng hổi, cùng nhau đón năm mới.
Khoảng thời gian tiếp theo trôi qua giống hệt như một bộ phim ấm áp.
Khuất Tĩnh đi học, Khuất Liệp Hộ đi săn. Trưởng thôn thỉnh thoảng lại thông báo cho cả làng về những thay đổi bên ngoài, nào là trên thị trấn đã có hợp tác xã mua bán, mua mắm muối vải vóc tiện lợi hơn hẳn, nào là trên trấn đã có trạm y tế, khám bệnh cực kỳ rẻ. Khuất Liệp Hộ cũng không cần phải đem thú rừng đi đổi chác với dân làng nữa, trên thị trấn đã có chỗ chuyên thu mua.
Một năm, hai năm, ba năm, bốn năm.
Khuất Tĩnh học lên lớp bốn, đã có thể đọc hiểu công thức mà cậu thanh niên năm đó viết cho Khuất Liệp Hộ.
Khuất Liệp Hộ già đi trông thấy, tóc trên đầu đã bạc quá nửa, ngay cả hai bên thái dương cũng lốm đốm sương pha. Số lần hắn lên núi đi săn ngày càng thưa thớt, về cơ bản là không săn nổi thú lớn nữa, chỉ có thể dựa vào việc đặt bẫy bắt mấy con thú nhỏ. Thỉnh thoảng may mắn bẫy được con thú lớn như hươu nai thì lại bán được một mớ tiền để dành.
Khuất Liệp Hộ đã dành dụm được rất nhiều tiền, đều là tiền để chữa bệnh cho Khuất Tĩnh.
Mấy năm nay, tin tức giật gân nhất trong làng không phải là chuyện cái Đại Nha nhà trưởng thôn lấy chồng xong đẻ luôn sinh ba làm chấn động mười dặm tám làng, cũng chẳng phải chuyện thằng ngốc ở làng bên cạnh nhà đẻ vợ trưởng thôn ngã xuống sông không chết đuối mà lại vớt được con cá to hơn ba chục cân, mà là chuyện về Khuất Tĩnh.
Khuất Tĩnh nhờ thành tích học tập xuất sắc đã đập tan tin đồn cô bé là một đứa ngốc. Nhưng đồng thời, chính vẻ bề ngoài không hề thay đổi suốt bốn năm trời của cô bé đã khiến trưởng thôn cuối cùng cũng ngộ ra, vì sao một bé gái đang yên đang lành lại bị người nhà vứt vào rừng sâu.
Đứa bé này không hề lớn lên!
Tần Hoài thừa biết vì sao bốn năm qua Khuất Tĩnh không hề thay đổi, đó là vì Khuất Tĩnh độ kiếp chưa hề thất bại.
LVQ8371