Sáng hôm sau, mọi người đều húp cháo loãng ăn kèm nửa củ khoai lang, chỉ có Khuất Tĩnh là được suất ăn sáng full topping, khoai lang với cháo loãng bao no, muốn ăn bao nhiêu thì ăn, thiếu lại nấu tiếp.
Nhìn Khuất Tĩnh y hệt hôm qua, cứ ngồi xổm giữa sân vừa chằm chằm nhìn bầy gà vừa gặm khoai lang, vợ trưởng thôn nhỏ giọng lầm bầm với chồng: "Tôi thấy con bé này sức ăn khủng khiếp thật sự."
Trưởng thôn tỏ vẻ dù sao cũng chẳng phải tốn gạo nhà mình: "Không sao, lão Khuất nuôi nổi."
"Có ngốc không?"
Vợ trưởng thôn không dám chắc lắm, lại chằm chằm nhìn Khuất Tĩnh thêm mấy cái: "Chắc là không ngốc lắm đâu."
Trưởng thôn cảm thấy thế là ổn rồi: "Bà chịu khó dạy nó thêm đi, trong gùi lương thực lão Khuất mang tới sáng nay có hắn hai con thỏ đấy. Tý nữa gà đẻ trứng thì luộc cho Khuất Tĩnh một quả, lão Khuất bảo rồi, lão ấy sẽ lấy da thú ra đổi."
Khuất Tĩnh đứng tít đằng xa mà vẫn nghe thấy hai chữ "trứng gà", lập tức hớn hở chạy tót đến trước mặt vợ trưởng thôn, háo hức chờ ăn trứng.
Trưởng thôn cười ha hả: "Tôi thấy thế này thì ngốc nghếch nỗi gì, còn khôn chán so với thằng Cẩu Đản nhà mình ấy chứ."
Cẩu Đản đang gặm khoai lang: ?
Cứ thế, Khuất Tĩnh ở lại nhà trưởng thôn hơn một tuần liền.
Vợ trưởng thôn đích thị là một chuyên gia chăm trẻ con, cơ bản là cứ coi Khuất Tĩnh như một đứa trẻ mà dạy bảo. Dạy rửa mặt, gội đầu, mặc quần áo, chỉ bảo cái này không được ăn, cái kia không được đụng vào, rồi dạy cả cách cầm đũa.
Khuất Tĩnh chẳng qua là lần đầu tiên làm người nên thiếu kinh nghiệm thôi, chứ đâu phải ngốc thật. Dạy mấy thứ này tất nhiên là chỉ đâu hiểu đấy, ngoại trừ việc không chịu hé răng nửa lời và cái mã ngoài trông như đứa trẻ mười tuổi ra, thì cô bé đúng chuẩn là một đứa trẻ thông minh sáng dạ.
Dạy mãi đến mức vợ trưởng thôn cũng bắt đầu hoang mang, cứ lẩm bẩm suốt: "Con bé này rốt cuộc có ngốc hay không đây?"
"Thế này là khôn hay là ngốc?"
"Sao tôi cứ có cảm giác con nhóc này ngốc một cách rất thông minh nhỉ."
Cuối cùng, giữa lúc vợ trưởng thôn vẫn đang đau đầu không biết nên xếp Khuất Tĩnh vào diện thần đồng hay là đứa ngốc bị sốt hỏng não, thì chiếc giường nhà Khuất Liệp Hộ đã đóng xong.
Khuất Liệp Hộ đến đón cháu gái nội về.
Lần đầu tiên nuôi trẻ con, lại còn nhảy cóc qua giai đoạn nuôi con mà lên thẳng chức ông nội nuôi cháu, Khuất Liệp Hộ có chút kích động.
Khuất Liệp Hộ mang theo chút đồ ăn vặt - kẹo Mạch Nha.
Không nhiều, chỉ là một thanh kẹo dài cỡ ngón tay út, nhưng ở cái thời buổi này thì tuyệt đối là hàng hiếm. Đám cháu trai cháu gái nhà trưởng thôn nhìn thấy thanh kẹo to thế kia, nước mắt ghen tị trực tiếp tuôn trào từ khóe miệng, chảy thành dòng dài ngoằng. Nhìn cái điệu bộ đó, nếu không phải vì ông nội ruột đang đứng sờ sờ ra đấy, khéo chúng nó đã lao vào ôm chặt lấy đùi Khuất Liệp Hộ mà gọi tiếng "ông nội" rồi.
"Tĩnh Tĩnh, nhớ ông không? Ông là ông nội của cháu đây." Khuất Liệp Hộ hơi căng thẳng, cũng có chút mong chờ.
Khuất Tĩnh gật đầu, ánh mắt dán chặt vào thanh kẹo Mạch Nha.
Khuất Liệp Hộ toét miệng, vui vẻ cười hề hề, dúi kẹo cho Khuất Tĩnh, cô bé dứt khoát tọng luôn viên kẹo vào mồm.
Vợ trưởng thôn gom hết đống quần áo Khuất Tĩnh có thể mặc được ra, cũng chẳng nhiều nhặn gì, chỉ có ba bộ. Nhưng so với bọn trẻ cùng tuổi thì thế này đã là quá dư dả rồi. Trẻ con nhà trưởng thôn bình thường cũng chỉ có hai bộ để thay đổi mặc lót bên trong, bên ngoài khoác thêm một lớp áo mỏng, có bẩn có rách thì cũng chỉ rách áo ngoài thôi.
Đáng tiếc là quần thì không thể tính theo kiểu đó được, do hay lê la nên rách rất nhanh. Có lẽ đây cũng là lý do vì sao đám trẻ con nhà hàng xóm trưởng thôn toàn cởi truồng.
Vợ trưởng thôn không chỉ thu dọn quần áo, mà còn đúi luôn cái bát ăn cơm của Khuất Tĩnh cho Khuất Liệp Hộ, đặn dò lão mỗi bữa cho con bé ăn bao nhiêu. Bà cứ lải nhải đặn đi đặn lại rằng đứa nhỏ này hơi ngốc một tí, nhưng không đến nỗi vô phương cứu chữa, trong cái ngốc lại toát lên vẻ lanh lợi, chí ít thì nó cũng biết ăn đến chừng nào là no, đói bụng sẽ biết mở to mắt nhìn chằm chằm vào người khác.
Biết nhận mặt lương thực, biết nhóm lửa, còn biết tự luộc khoai lang nữa.
Vợ trưởng thôn bảo Khuất Liệp Hộ cứ yên tâm lên núi đi săn, đứa nhỏ này ở nhà đói bụng sẽ tự biết đường nấu cơm mà ăn.
Cuối cùng bà còn bồi thêm một câu, nhà Khuất Liệp Hộ nằm sát chân núi quá, bà không yên tâm cho bọn trẻ con nhà mình sang đó chơi. Nếu Khuất Tĩnh buồn chán muốn tìm bạn, cứ việc chạy ra làng, mấy hôm nay bọn trẻ trong làng đều nhẵn mặt con bé cả rồi.
Kẻ ngốc duy nhất của cả làng cơ mà, độ nhận diện cao chót vót.
Khuất Liệp Hộ dắt Khuất Tĩnh đi bộ về căn nhà gỗ dưới chân núi.
Nhà Khuất Liệp Hộ là một căn nhà gỗ, bên trong chất đầy da thú đã được thuộc kỹ. Lúc trước nghe Khuất Liệp Hộ bảo đi tìm thợ mộc đóng giường, Tần Hoài vẫn chưa loát kịp. Phải ở lì nhà trưởng thôn hai ngày, hắn mới ngộ ra một chân lý: cái làng này có mấy nhà sắm nổi cái giường tử tế đâu, đa phần đều ngủ trên giường sưởi đắp bằng đất.
Phương Bắc trời rét căm căm, các hộ gia đình lại nghèo xơ nghèo xác. Đến như nhà trưởng thôn khá giả là thế mà cũng chỉ có vỏn vẹn ba cái chăn bông, đám trẻ con rúc hết vào một chỗ, đắp rơm rạ mà ngủ.
Nếu so với điều kiện sống kham khổ trong làng, thì cái cảnh "Chăn vải bao năm lạnh như sắt, con nhỏ ngủ mê đạp rách bươm" trong thơ Đỗ Phủ vẫn còn được tính là sướng chán. Ít ra thì người ta còn có cái chăn mà đắp, chứ trong làng này, đầy nhà chỉ có nửa cái chăn...
LVQ8371