Trịnh Tư Nguyên lăng lặng liếc nhìn Tần Hoài một cái, không nói gì.
Tần Hoài lập tức hiểu ngay ý nghĩa trong ánh mắt của Trịnh Tư Nguyên: "Sáng mai tôi sẽ đến sớm một chút để nấu Kê Thang Diện."
"Không cần đâu." Trịnh Tư Nguyên nhàn nhạt đáp, "Trưa nấu cũng thế thôi, sư bá bảo làm việc quá sức sẽ hại thân, làm việc đã mệt mà còn phải dậy sớm thì càng tổn thọ."
"Vậy trưa mai tôi nấu." Tần Hoài chiều ý ngay.
"Tần sư phụ." Cổ Lực đi đến bên cạnh Tần Hoài, hiếm hoi lắm mới thấy cậu ta chủ động mở miệng, "Phiền anh xem giúp tôi hai phần Niên Cao này với."
Cổ Lực đến sớm, hai tấm khăn ẩm ủ Niên Cao đều do cậu ta gỡ ra, hiện tại hai phần Niên Cao đang được đặt trên bàn bếp của cậu ta.
Nhìn bằng mắt thường cũng thấy chất lượng khác hẳn nhau.
Khối bị lật xe kia rõ ràng quá cứng.
Thuộc cái thể loại mà lén đem ra bán, khách nào ăn phải cũng sẽ thầm chửi thề ông chủ bán Niên Cao thừa từ đêm qua cho mình.
Còn về phần Niên Cao để qua đêm có cứng hay không.
Không quan trọng, "để qua đêm” chỉ là một tính từ miêu tả thôi.
"Giờ nhìn thấy thành phẩm rồi, cậu đã biết hôm qua mình làm sai ở bước nào chưa?" Tần Hoài hỏi.
Cổ Lực im lặng, trông có vẻ rất căng thẳng.
Tần Hoài bật cười: "Tôi không phải đang kiểm tra cậu đâu, tôi chỉ muốn nói cho cậu biết có đôi khi làm Điểm Tâm lật xe cũng không hẳn là chuyện xấu."
"Trước đây tôi cũng chẳng có đại sư phụ nào chỉ điểm, không biết trong quá trình làm mình mắc lỗi gì. Nhưng khi nhìn thấy thành phẩm, cậu cảm thấy chỗ nào không ổn, thì chỗ đó chính là vấn đề."
"Lần đầu tiên chưa sửa được, thì cứ làm thêm vài lần nữa."
"Không biết phải bắt đầu sửa từ đâu, thì cứ không ngừng thử nghiệm."
"Tôi bảo cậu phải luyện thật nhiều, không phải là cứ cắm đầu làm máy móc lặp đi lặp lại y xì đúc. Mà là khi có lỗi sai, cậu phải dựa vào đó để thử nghiệm và điều chỉnh liên tục trong lúc luyện tập."
"Có người để hỏi đương nhiên là tốt, nhưng nếu không có thì cậu cũng có thể tự mình mày mò. Còn nhớ tôi từng nói kiến thức cơ bản của cậu rất vững không? Đây là một ưu điểm cực lớn, nền tảng vững chắc nghĩa là định hướng chung của cậu sẽ không bị sai lệch, cậu có rất nhiều không gian để thử và sai, hoàn toàn có thể mạnh dạn thử nghiệm."
"Tôi biết cậu chưa làm Niên Cao bao giờ, Niên Cao cũng không phải là món sở trường của cậu, nên cậu không cần phải thử nghiệm trên Niên Cao, nhưng cậu có thể dùng cách này để cải thiện món Như Ý Quyển."
"TA: X Ý % ^ ^*% . Ã:1* ^*‡ ì Ấ: ca; ĐA ý % Ẩ: Tôi ăn Như Y Quyển của cậu suốt mấy ngày nay, tuy mỗi lần tôi chỉ ra lỗi sai cậu đều cố gắng sửa đổi, nhưng cậu sửa quá rụt rè, cực kỳ bảo thủ. Cậu cứ như sợ sửa sẽ làm hỏng bét món ăn, nên đâm ra không dám sửa vậy.”
"Khối Niên Cao bây giờ chính là một ví dụ điển hình, tuy nó dở tệ, nhìn đâu cũng thấy lỗi, nhưng nó lại có không gian tiến bộ rất lớn. Tôi nghĩ lúc cậu làm Như Ý Quyển cứ mạnh dạn lên một chút, cùng lắm thì lại thành ra như khối Niên Cao này thôi, cứ phóng đại mấy cái lỗi nhỏ lên thì chẳng phải sẽ thấy rõ vấn đề nằm ở đâu sao."
"Hiểu ý tôi không?" Tần Hoài nhìn Cổ Lực.
Cổ Lực nghiêm túc gật đầu: "Tôi hiểu rồi, cảm ơn Tần sư phụ."
Lại một màn giảng dạy thành công mỹ mãn, Tần Hoài thầm thả cho mình một nút like siêu to khổng lồ trong lòng.
Quá đinh, đợi lúc từ Hoàng Kí tu nghiệp trở về, hắn nhất định sẽ phô diễn kỹ năng sư phạm thượng thừa này cho bọn An Du Du, Trần An, Bùi Hành và Lý Hoa xem.
Tần Hoài vui vẻ tiếp tục ăn sáng.
Ăn sáng xong vẫn chưa đến giờ làm. Tần Hoài ngẫm nghĩ một lát, quyết định xả hơi một chút bằng cách gói Giang Mễ Niên Cao trước. Khối Niên Cao Cổ Lực làm cũng không thể lãng phí được, mẻ này chỉ là lật xe nên kết cấu hơi cứng thôi, chứ không phải là không ăn được.
Với tinh thần tiết kiệm lương thực, đem cho Hoàng An Nghiêu và Âu Dương ăn cũng là một ý kiến hay.
Nhưng xét thấy bây giờ Cổ Lực có lẽ đang cần một vài phản hồi tích cực, Tần Hoài bèn vào phòng thay đồ lấy điện thoại nhắn tin cho Khuất Tĩnh, hỏi xem cô có muốn thử Giang Mễ Niên Cao phiên bản lật xe hay không.
Khuất Tĩnh cực kỳ dễ dãi với các món Điểm Tâm làm từ gạo nếp, đặc biệt là Niên Cao.
Ngay cả mớ Tứ Hỉ Thang Đoàn trương phềnh mà cô ấy còn cho đánh giá năm sao được, thì phần Giang Mễ Niên Cao dở tệ này chắc cũng qua ải thôi.
Nếu để Hoàng An Nghiêu và Âu Dương đánh giá tốt thì trông giả trân quá. Nhưng lời khen của Khuất Tĩnh thì ít nhiều cũng được coi là đánh giá chân thực.
Khuất Tĩnh rep tin nhắn trong vòng một nốt nhạc, bảo là được, cô ấy rất sẵn lòng thử nghiệm các kết cấu Niên Cao khác nhau.
Tần Hoài chuẩn bị cho Khuất Tĩnh một phần Giang Mễ Niên Cao gấp rưỡi lượng đường, nhờ Hoàng An Nghiêu trưa nay mang qua cho cô ấy.
Để không làm lỡ việc buôn bán buổi tối, Hoàng Thắng Lợi vừa xào xong mẻ nhân cuối cùng là xuất phát đến bệnh viện ngay, Hoàng An Nghiêu xách theo tận bốn túi ni lông to đùng đựng hộp đồ ăn.
Quả Nhi, Định Thắng Cao, Giang Mễ Niên Cao, Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Tam Đinh Bao, Tiên Nhục Nguyệt Bính có đủ cả, quyết tâm trưa nay phải cho các bác sĩ Khoa Phục hồi chức năng một sự bất ngờ siêu to khổng lồ, để họ thấy hôm nay đi làm thêm không hề uổng phí.
Đồng thời phải hối hận vì lỡ ăn trưa quá no.
"Anh Gia, anh ăn mấy bát Kê Thang Diện?"
Hoàng Thắng Lợi và Hoàng An Nghiêu đi bệnh viện rồi, nhóm ăn đồ nấu riêng buổi trưa hụt mất hai người, Tần Hoài cảm thấy chẳng cần đợi đến trưa mai mới nấu Kê Thang Diện nữa, trưa nay làm luôn cũng được.
LVQ8371