"Vốn đĩ định ngày kia sẽ về, bác với bà nhà còn phải về trông cháu gái. Giờ lại thấy hơi luyến tiếc rồi, nhất là lúc vừa mới đạp xe xong, tự dưng cảm giác như được quay lại thời trẻ vậy, nghĩ lại năm xưa lúc bác còn làm kế toán trong xưởng, hồi đó..." Vương Căn Sinh bắt đầu hồi tưởng quá khứ.
Trần Quyên che mặt đưa tay lên day trán.
"Chắc là phải ở lại thêm một thời gian nữa." Trần Quyên phớt lờ Vương Căn Sinh, cười nói với Khuất Tĩnh, "Cùng lắm thì ở khách sạn thêm nửa tháng, có điều khách sạn hai bác đặt bây giờ hơi xa, chắc phải đổi sang chỗ nào gần một chút."
"Quanh đây hình như không có khách sạn nào đâu ạ, toàn là khu dân cư cũ thôi. Cháu nghe Tần Hoài nói, gần đây có rất nhiều nhà đang để trống, hai bác có thể cân nhắc thuê ngắn hạn một tháng, tính ra sẽ rẻ hơn ở khách sạn đấy."
"Đúng rồi, vừa nãy cháu thấy Vương đại gia cứ nhắn tin suốt, có chuyện gì thế ạ?" Khuất Tĩnh hỏi.
Trần Quyên liếc nhìn Vương Căn Sinh vẫn đang đắm chìm trong dòng hồi tưởng, chăng thèm bận tâm nói: "Chắc chắn là lại bốc phét với mấy ông bạn chạy bộ buổi sáng rồi, kệ ông ấy đi. Bác sĩ Khuất, cháu kể tiếp cho bác nghe về cái tạp chí "Tri Vị kia đi? Sao hôm nay Tiểu Tần sư phụ lên 'Tri Vị xong thì Điểm Tâm lại càng khó mua hơn thế?”
Cùng lúc đó, cư dân trong Vân Trung Tiểu Khu đã ngồi kín cả Vân Trung Thực Đường.
Đội chạy bộ buổi sáng, đội không chạy bộ buổi sáng, đều có mặt đông đủ.
Về cơ bản toàn là các ông bác bà thím đã về hưu.
Bầu không khí vô cùng nặng nề.
Thậm chí còn căng thắng và nặng nề hơn cả bếp sau của Hoàng Kí.
Tiền đại gia ngồi ghế chủ tọa trầm giọng nói: "Tin nhắn Vương Lão Căn gửi vào nhóm nhỏ của hội cư dân chúng ta chắc mọi người đều thấy cả rồi."
"Hiện tại tình hình đang rất nghiêm trọng."
"Tiểu Tần sư phụ ở Hoàng Kí được hoan nghênh như thế, lại còn lên cái tạp chí 'Tri Vị' gì đó nữa, bài viết mọi người cũng đọc rồi đấy, từ đầu đến cuối chỉ nhắc đến Hoàng Kí, còn Vân Trung Thực Đường của chúng ta thì tuyệt nhiên không nhắc lấy một chữ."
"Đúng thế. Cái tay nhà báo Hứa Thành kia viết lách kiểu gì vậy, ai không biết lại tưởng Tiểu Tần sư phụ là người của cái nhà hàng Hoàng Kí kia mất." Một bà thím căm phẫn bất bình lên tiếng.
"Cái đó không quan trọng, quan trọng là theo thông tin tình báo của Vương Lão Căn, Tiểu Tần sư phụ ở Hoàng Kí được săn đón hơn hẳn, Điểm Tâm bán đắt hơn, danh tiếng cũng vang dội hơn.”
"Người ta ngày nào cũng đạp xe, xếp hàng ròng rã mấy tiếng đồng hồ chỉ để được ăn kia kìa."
"Không thể ngồi ôm cây đợi thỏ mãi được, lần trước là ai nghe ngóng được tin ông chủ của Hoàng Kí định gả con gái cho Tiểu Tần sư phụ thế, tôi thấy chuyện này không phải là tin đồn vô căn cứ đâu."
"Chúng ta cũng phải hành động thôi."
Một ông bác yếu ớt lên tiếng: "Nhưng tôi nghe nói ông chủ của Hoàng Kí chỉ có độc một cậu con trai..."
"Không quan trọng." Tiền đại gia gắt lên, "Trọng điểm bây giờ là chúng ta phải đến Cô Tô."
"Tôi biết rất nhiều người trong số các bà các ông đã đặt vé xong xuôi cả rồi."
Hứa Đồ Cường: ???
Đặt vé gì cơ? Sao tôi lại không biết chuyện đặt vé nhỉ?
"Mọi người cứ gác chuyện trông cháu trai, cháu gái lại đã, cùng lắm thì đợi tụi nhỏ được nghỉ rồi đón sang Cô Tô chơi luôn cũng được."
"Lão Tôn, con trai ông mở công ty du lịch đúng không? Đặt khách sạn đi, chúng ta cũng phải đến Cô Tô xem rốt cuộc tình hình bên đó ra sao.”
"Nhỡ đâu Tiểu Tần sư phụ ở tịt luôn bên Cô Tô không chịu về thì chúng ta biết sống sao!"
"Khoan đã, tôi có ý kiến." Cuối cùng Hứa Đồ Cường cũng tìm được cơ hội xen mồm vào, "Cái lão họ Tiền kia ở khu bên cạnh, chui vào nhóm nhỏ của cư dân khu chúng ta thì thôi tôi cũng nhắm mắt cho qua, nhưng dựa vào cái gì mà Vương Căn Sinh cũng có mặt trong đó hả?"
"Hơn nữa, tôi mới là cư dân hàng real của Vân Trung Tiểu Khu cơ mà, tại sao tôi lại vừa mới bị kéo vào nhóm?!"
"Mẻ cuối cùng đã cho lên nồi hấp chưa?"
"Kiểm đếm, kiểm đếm báo số đi"
"Còn bao lâu nữa thì ra lò?"
"Mời quý khách mang số thứ tự 1102, 1103, 1104, 1105, 1106 đến quầy nhận đồ ăn."
Trong bếp sau của Hoàng Kí, Đàm Duy An cảm thấy mình vừa mới cày xong hai mẫu ruộng. Tuy rằng cảm giác bản thân cũng chẳng làm việc tay chân gì nặng nhọc, chỉ là không ngừng nghỉ đun nhân, trộn nhân, gói bánh bao, nhưng chung quy lại vẫn là mệt rã rời.
Sờ ra sau lưng, mồ hôi ướt đẫm một mảng.
"Thật sự là mệt chết anh rồi, cho dù là ở Tri Vị Cư, e là cũng chỉ dịp Tết mới đông khách thế này thôi." Đàm Duy An vừa dọn đẹp bàn bếp, vừa cảm thán với Cổ Lực.
Cổ Lực im lặng chậm chạp dọn dẹp, không tiếp lời.
Đàm Duy An đã sớm quen với tính cách trầm mặc ít nói của cậu tiểu sư đệ này, hắn tiếp tục nói: "Anh nghe Đổng Sĩ kể, hồi Tần Hoài học cấp hai, cậu của cậu ấy suýt chút nữa đã giới thiệu cậu ấy đến Tri Vị Cư chúng ta làm học việc đấy, em nói xem nếu cậu ấy mà đến Tri Vị Cư thì sẽ được sư phụ nào nhận làm đồ đệ? Chu sư phụ? Lý sư phụ? Lưu sư phụ? Anh thấy chắc chắn là Chu sư phụ rồi, các sư phụ khác làm sao mà tranh lại ông ấy."
"Cái thiên phú này của cậu ấy đúng là khỏi phải bàn, đúng kiểu ông trời chạy theo bưng bát cơm năn nỉ cậu ấy ăn mà. Mấy hôm trước lúc làm Tứ Hỉ Thang Đoàn, nguyên liệu phức tạp như thế mà cậu ấy với Trịnh Tư Nguyên cũng dám thử, lại còn dám đổi đủ mọi cách để thử nữa chứ."
"Anh thấy Dư Dương hận không thể được Tần Hoài nhìn trúng, thu làm đệ tử luôn ấy chứ." Đàm Duy An cười nói.
LVQ8371